1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết

Danh ngôn sống đẹp

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Tình yêu lớn lên nhờ cho đi. Sự yêu thương mà chúng ta cho đi là sự yêu thương duy nhất mà chúng ta giữ được.


Love grows by giving. The love we give away is the only love we keep.


Elbert Hubbard

 845 người thích      Thích

Danh ngôn hành động

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Hãy nhớ điều này, những con người của hành động đầy kiêu hãnh! Các anh ở đây, rốt cục cũng chỉ là công cụ vô thức cho những con người của tư duy.


Mark this well, you proud men of action! you are, after all, nothing but unconscious instruments of the men of thought.


Hegel

 37 người thích      Thích

16/12
2009

Vào đọc bài của Long tiểu thư nhà mình thấy nhắc đến phở cuốn Ngũ Xá, tự nhiên nhớ lại hồi Y1.

Học lý thuyết ghép chung 2 lớp A, B. Qua lời giới thiệu của ông tướng Thành mẩu mới làm quen được với hàng loạt cao thủ. Kể cũng lạ, cực hợp với nhau, trong khi cùng tổ thì không thích lắm (giờ vẫn thấy hối hận sao hồi ấy không xin chuyển tổ!).

Sinh nhật Trung chày, mình cũng được mời. Không cùng tổ, lại chỉ mới quen được có hơn tháng. Có lẽ vì anh em chung một niềm đam mê nên dễ thân.

Hồi ấy còn đi Cub 80, cũng phóng vù vù như ai. Ăn đĩa phở chiên, ngồi được một lát rồi đi về. Không màu mè, đơn giản nhưng vẫn ấm hơn bất cứ buổi sinh nhật nào khác.

Đến lúc đi lâm sàng thì buộc phải tách, quay lại với tổ. Ít gặp, vẫn thân.

Hôm qua trực với tổ 5. Hơi tiếc là không phải nhóm 2. Dù sao thì mục đích chính vẫn là cố mà học. Nhưng đi với anh em vẫn thích hơn, nhỉ!

Sắp vào đời rồi.

P/S: Cái biệt danh mình thích nhất – Sơn bệnh – cũng do Trung chày đặt :)


27/11
2009

Chàng trai và cô gái yêu nhau, nhưng cũng như bao đôi tình nhân ở thời kỳ ấy, họ vấp phải sự phản đối quyết liệt từ gia đình vì lý do muôn thưở: nhà chàng quá nghèo, không môn đăng hộ đối với nhà cô.

Cha mẹ bắt cô phải lấy con trai một gia đình giàu có.

Ngày cưới, cô gái tự chặt ngón nhẫn của mình, để không kẻ nào có thể đeo cái vật vốn là tượng trưng của một tình cảm thiêng liêng cho cô nữa.

Chàng trai, phẫn uất vì không lấy được cô, dấn thân vào đời.

Từ ấy…

Cuộc sống với cô gái là một chuỗi ngày ngục tù. Năm đứa con ra đời, ai cũng mừng, còn cô vẫn lặng lẽ nuốt nước mắt. Có ai hiểu rằng mỗi lần quan hệ là một lần cô cảm thấy như bị hãm hiếp. Cô nằm đó, mặc cho chồng dày vò hả hê…

Chàng trai bị xô đẩy, chà đạp. Anh chỉ sống được nhờ sự uất ức dồn nén mỗi ngày một tăng. Không thể hủy diệt anh, đời buộc phải cúi mình, tôn anh lên thành ông chủ. Rồi anh cũng có vợ, có con, nhưng tâm hồn anh trống rỗng.

50 năm sau, lúc này cả hai đều đã ở tuổi thất thập.

Họ biết địa chỉ của nhau. Nhưng gặp lại lúc này có lẽ đã quá muộn.

Người đàn ông gửi người phụ nữ một bức ảnh chụp mình và con cháu. Phía sau bức ảnh viết:

“Em thân yêu!

Em nghĩ anh hạnh phúc ư? Không em ạ. Em hãy nhìn kỹ mà xem. Anh chỉ là một kẻ cô độc giữa những người này. Anh mãi mãi chỉ yêu em.

Hôn em”

P/S: Đây là chuyện có thật, hoàn toàn không phải tác phẩm sáng tác.


25/11
2009

Ai cũng công nhận một điều, học giảng đường có “cạ” thì rất vào. Bản thân mình rất thích ngồi cùng với hội ôn thi nội trú. Đơn giản vì những người này đã ngồi học là dính liền với cái ghế cả vài tiếng liền. Mình ngồi cạnh cũng ngại, không dám đi ra nhiều. Ban đầu thì thấy khó chịu, sau quen thì cực thích. Chính thức học giảng đường từ năm Y2 và phát hiện ra điều này là ở giai đoạn cày cuốc gian khổ năm Y3. Cũng từ lúc ấy đi học luôn nhăm nhăm ngồi cạnh y trên ôn NT.

Học kiểu này còn một cái lợi nữa là dễ làm quen, dễ hỏi han việc học. Hình như thành truyền thống rồi, khóa trên luôn chỉ cho khóa dưới rất nhiệt tình, chỉ sợ không nhớ hết nổi thôi. Hê hê, thực ra cái này cũng là 1 cách để y trên kiểm tra lại kiến thức, đặc biệt nếu nó vô tình trùng vào chỗ đang ôn. Thôi thì đôi bên cùng có lợi.

Lại 1 khóa Y6 nữa tốt nghiệp. Từ khi mình vào trường đến giờ là 5 khóa tốt nghiệp rồi. Không thể nhớ hết nổi đã ngồi cùng giảng đường với những ai nữa. Có người vẫn hay gặp lại dài dài, nhưng có người chắc cả đời sẽ chẳng bao giờ thấy. Thế giới quá rộng để có thể nhớ được nhiều đến thế. Bản thân mình còn chẳng biết hết tên gần 100 người trong lớp nữa là…

Bây giờ mình là lớn nhất trong đám sinh viên, và chính mình cũng người đang ôn NT. Chẳng còn ai để nhăm nhăm đến ngồi cạnh cả. Cùng khối thì chả mấy khi, giấu tài liệu mà. Hehe, buồn thế. Mà cũng chẳng có hứng ngồi cạnh các em nhí nhảnh năm dưới nữa. Chẳng hiểu sao nhưng cảm giác cứ khó chịu, học không vào. Thành ra giờ hơi đổ đốn, đi học toàn đặt sách vở chiếm nguyên 1 bàn luôn. Hơ, hóa ra muốn ngồi cạnh mình cũng không phải đơn giản. Kiêu nhỉ! Đổ đốn, đổ đốn quá! Ngồi một mình một bàn thì rộng rãi thoải mái, tất nhiên, vì nhiều khoảng trống mà. Khoảng trống đủ cho 1 người nữa…

Giảng đường đông thế mà vẫn ngồi một mình…

Khi là Y6…

P/S: Cái này có ý định viết cũng lâu lâu rồi. Hôm nay tự nhiên gặp lại hình ảnh của chính mình hồi Y3 nên hạ quyết tâm :)


23/11
2009

Bảo những kẻ đang yêu lúc nào cũng ở trên mây kể chẳng sai. Con đường thành khang khác. Nắng chênh chếch qua tán lá mùa thu hình như lại trở nên dịu dàng hơn. Tâm hồn thư thái, dễ chịu đến từng chân tơ kẽ tóc. Đạp xe trên mây hay là bay bay dưới đất nhỉ ? Chịu, cảm giác trọng lượng không còn, lướt trên lá, bay trong nắng. Chẳng bút nào tả nổi, nói mãi lại thành thừa. Chỉ ai yêu mới hiểu.

Qua bao chuyện xảy ra, cuối cùng cũng thành đôi, cũng có bạn đồng hành trên chặng đường vô hình đầy gai góc. Chẳng cần hy vọng cuối con đường sẽ có hai chữ Hạnh Phúc. Hạnh phúc là được đi cùng nhau cả đời, hưởng đủ cả chua cay mặn ngọt, ân oán tình thù.

Nhưng đến giờ, hình như mỗi người mải nhìn vào vết gai đâm chân mình hơn là xuýt xoa vệt máu ở chân người kia. Xe máy mệt mỏi hơn xe đạp, quá gần mặt đất mà cách xa bầu trời. Chẳng còn lá cho mùa thu, nắng rọi thẳng lại gay gắt đến lạ. Ngoài khối cơ thể ì ạch còn có sức nặng của thứ gì đó không nhìn thấy, chỉ lờ mờ cảm nhận được.

Vứt bỏ ư ? Quá lớn để sẵn sàng vứt bỏ mọi toan tính, và quá nhỏ để chẳng cần toan tính gì.

Thời gian đi, chẳng ai trẻ lại. Vẫn bước tiếp mà nhìn lại phía sau. Tiếc khôn nguôi mà chẳng thể dừng bước. Nghĩ “giá mà…” nhưng vẫn hiểu “sẽ phải…”.

Nhớ da diết khi xưa…

Để rồi lại chợt tìm được. Mơ hồ, không giống lắm, lại chẳng khác nhiều. Mà có gì là chắc chắn đâu. Lâu quá rồi, sao dám bảo là giống là khác ?

Nên thế nào đây ?

P/S: Cám ơn chú. Không biết sau này anh với chú ra sao, nhưng cám ơn chú vì giảng đường tối nay.


Một đám cưới đặc biệt được tổ chức tại nhà tang lễ Trịnh Châu (Trung Quốc) vào buổi sáng ngày 10/11 vừa qua đã khiến bao người rơi lệ. Cuối cùng thì chàng trai Vũ Lượng đã cưới được cô gái anh yêu, có điều là cô dâu đang nằm trong quan tài giá lạnh.

Đám cưới đặc biệt

Vị tu sĩ cất giọng rõ ràng trong phòng tang lễ: “Vũ Lượng, anh sẽ chấp nhận Chương Cẩm Doanh là người vợ kết hôn hợp pháp của anh và sẽ yêu thương cô mãi mãi chứ?”

“Tôi chấp nhận”, Vũ Lượng đáp.

Vào 9g 30 sáng ngày 10/11, Vũ Lượng mặc trang phục comple và đeo nơ đỏ. Cô dâu của anh không đứng cạnh chú rể, mà nằm yên lặng trong chiếc quan tài đằng sau anh.

Đó là một lễ cưới đặc biệt từ trước đến nay ở Nhà tang lễ Trịnh Châu.

Chú rể không thể trao nhẫn cho cô dâu, mà chỉ lặng ngắm ảnh cô đặt trước quan tài. Họ vẫn chưa kịp chụp ảnh cưới.

Anh nghe vị tu sĩ tuyên bố: “Hai người chính thức là vợ chồng”.

Dù cô dâu đã qua đời, chú rể Vũ Lượng vẫn quyết định tổ chức đám cưới tại nhà tang lễ. Anh không thể kìm được tiếng khóc trong lễ cưới của mình. (Ảnh: CCTV)

Vị tu sĩ tuyên bố hai người là vợ chồng. (Ảnh: CCTV)

Lượng biết rằng sau đám cưới sẽ là đám tang. Anh nhận thấy vị tu sĩ hơi căng thẳng một chút bởi vì từ trước đến nay ông chưa từng thực hiện nghi lễ thế này. Sau lời tuyên bố của vị tu sĩ, chú rể được vây quanh bởi những người thân với những đôi mắt đẫm lệ. Lượng cố ngăn dòng nước mắt bởi vì anh phải an ủi bố mẹ cô dâu. Họ đã quá già và không thể vượt qua nỗi buồn mãi mãi mất đi người con gái.

Chú rể nhìn bố mẹ cô dâu. Trên ngực anh là dải ruy băng màu đỏ – một vật trước đây chưa từng được thấy trong một đám tang. (Ảnh: CCTV)

Lượng là người cuối cùng nói lời chia tay với cô dâu. Bỗng dưng anh chỉ muốn hôn cô dâu một cái hôn nồng ấm để cô ấy có thể tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, nhưng cơ thể lạnh buốt của cô nhắc nhở Lượng rằng người con gái anh yêu và quãng thời gian đẹp mà họ có cùng nhau đã mãi trôi qua.

Đã đến lúc người ta đưa thi hài cô dâu tới phòng hỏa thiêu. Quãng đường chỉ có 20 m mà Lượng bước rất chậm, anh chỉ muốn mình có thể bước 200 m hay thậm chí 2.000m.

Anh nhìn cô dâu lần cuối cùng.

Tình yêu từ cái nhìn đầu tiên

Chú rể Vũ Lượng quê ở Thành Đô (tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc), làm nhân viên bán hàng tại một công ty kinh doanh laptop ở TP Lạc Sơn.

Còn cô dâu Trương Cẩm Doanh quê ở TP Trịnh Châu (Hồ Nam, Trung Quốc). Cô học tại một trường nghề.

Cuối năm 2003, Vũ Lượng gia nhập quân đội ở TP Trịnh Châu và ba năm sau, anh yêu cô gái giản dị và tốt bụng Cẩm Doanh ngay sau khi quen cô qua một người bạn. Tuy nhiên, bố mẹ Doanh không muốn cho hai người yêu nhau. Lượng trẻ hơn Cẩm Doanh hai tuổi, lại là người xuất thân từ nông thôn và chưa có công việc ổn định. Bố mẹ Doanh không muốn cô con gái yếu ớt và được cưng chiều của họ phải lấy một anh chàng quê ở xa. Không những thế, bố mẹ Lượng cũng không muốn con trai họ yêu một cô gái lớn tuổi hơn mình lại bị chứng động kinh.

Dù bị ngăn cản, Lượng và Doanh vẫn quyết tâm yêu nhau. Họ giữ liên lạc bằng cách gọi điện cho nhau hàng ngày và mỗi tuần gặp nhau một lần. Cuối cùng thì bố mẹ Doanh cũng chấp nhận cuộc tình này khi Lượng xuất ngũ cuối năm ngoái.

Lượng và Doanh đính hôn hồi tháng 4 năm nay và đã nhận giấy đăng ký kết hôn hồi tháng 8. Khi ấy Lượng cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì theo pháp luật, anh đã là chồng của cô gái mà anh yêu thương hết mực. Hai người mong mỏi mình sẽ có một lễ cưới thật vui và hạnh phúc. Họ dự định sẽ chụp ảnh cưới ở Thành Đô vào cuối năm nay khi Doanh tốt nghiệp và có thể xin việc ở Tứ Xuyên và sống gần bên Lượng.

Bỗng nhiên tai họa xảy ra vào ngày 8/11 khi Cẩm Doanh qua đời sau một cơn động kinh đột ngột. Trước đó, Lượng đã nhận cú điện thoại của bố Doanh báo tin cô ốm nặng và anh phải nhanh chóng trở về. Nhưng anh đã không kịp về gặp mặt Doanh lần cuối.

6 giờ tối ngày 9/11, Lượng về đến TP Trịnh Châu sau khi đáp chuyến bay đêm từ Thành Đô. Lúc ấy, người yêu bé nhỏ của anh đã nằm trong chiếc quan tài pha lê trong nhà tang lễ.

Vẫn đi trăng mật

Dù tin dữ ập đến, nhưng Lượng bỗng dưng trở nên rất điềm tĩnh. Anh vẫn muốn tổ chức lễ cưới cho Cẩm Doanh và tự tay chọn váy cưới cho cô. Lượng thuê cả chuyên gia trang điểm chuyên nghiệp để trang điểm cho vợ anh trước khi lễ cưới bắt đầu. Khuôn mặt cô thật đẹp, với anh, cô vẫn là cô dâu đẹp nhất.

Trước đây, Cẩm Doanh thổ lộ là cô muốn đi nghỉ trăng mật ở Hàn Quốc. Và Vũ Lượng quyết định vẫn đi trăng mật dù chỉ có một mình. Anh sẽ đi Hàn Quốc, mang theo những bức hình của người vợ xấu số như thể cô vẫn luôn bên anh.

Xuân Vũ
TheoCCTV

P/S: Ôi, phì phò mãi mới copy xong cái bài này. Bình thường thì không làm, nhưng mà nếu thật thì đẹp quá, không bỏ qua được.


Được cho vé của buổi diễn này một cách khá kỳ lạ. Tối dạo qua mấy hàng sách kiếm cuốn Những câu chuyện phiêu lưu của Mr. Tompkins của George Gamow (chắc sẽ có review sau) thì 1 cô chủ hàng sách gọi và cho cặp vé đi xem. Nói dài dòng một chút, thực ra không hẳn thân thiết gì với bà cô này. Bả có chú ý mình vì rất hay dạo hàng sách, nhưng chỉ thế thôi. Hôm trước đèo đứa bạn ra đây mới biết hóa ra nó lại khá thân thiết với bả. Hehe, đúng là ở hiền gặp lành mà. Hôm nay được hưởng thành quả lao động của ngày đó. Cám ơn Chibura nhé, sẽ hậu tạ, hậu tạ.

Ấy, sướng nhất là biểu diễn ở Nhà hát Lớn Hà Nội. Trước giờ cũng thèm vào đây nghe nhạc cổ điển lắm, nhưng tự biết lượng sức mình nên đành cho tới khi đi làm. Thôi cứ coi như ước mơ xa vời vợi. Ai ngờ hôm nay lại đàng hoàng có giấy mời hẳn hoi (Mặc dù là biểu diễn múa nhưng có sao đâu, vào thì vẫn cứ là vào. Xem như hoàn thành bước 1 của mục tiêu).

Thành thật 1 câu là…xem gần như không hiểu gì. Múa là nghệ thuật tượng hình, mình thì lại chẳng có chút kiến thức cơ bản nào. Chỉ có cách thả mình ra mà cảm nhận, thấy gì thì biết thế. Vậy nên chắc chắn không thể bình luận được. Đại khái chỉ có một vài ấn tượng nho nhỏ:

–       2 tiết mục múa của Nga khá hay, đều sôi động và gợi cảm giác yêu đời. Đặc biệt là phần biểu diễn Giai điệu bạn bè, để làm kết thúc khá hợp lý

–       Tiết mục Tóc hơi khó hiểu, cũng hay nhưng mà làm mình liên tưởng đến phim Ma tóc của Hàn Quốc (sắp ra thôi)

–       Các tiết mục khác thì chỉ đơn giản thấy thích thôi, không thể nói gì khác cả.

Kết thúc một tuần vất vả thì tối Chủ nhật thế này là quá hoành tráng rồi. Sang tuần mới, lên Thận-Tiết niệu học trong khi chỗ Chấn thương vẫn chưa xong, mắt thấy quá tải đến nơi mất…Ôi tuần mới!


28/05
2009

Lúc còn bé lắm, bố mẹ phải đi làm thêm, không có thời gian chăm sóc mình nên cho xuống bác để bác nuôi. Nhà bác ở ngay chợ Trời, nghĩa là ngõ Thịnh Yên bây giờ. Ban ngày thì bác dạy tập viết, cứ nhớ mãi lúc tập viết chữ R, một chữ mà tô đến mấy chân mới đạt, bác chỉ cho bố xem, cười hà hà mãi. Đến chiều anh chị họ đi học về thì chơi với anh chị. Hôm nào bác bận, tự học xong sớm thì chẳng có gì mà chơi, cứ ngồi ngẩn ngơ ở cửa ra vào nhớ bố mẹ, lúc ấy chỉ ước gì cái ô tô đồ chơi hóa thành thật đưa mình về nhà. Bà cụ bán rau trước cửa thương, mới ngồi hỏi han nói chuyện. Gần 20 năm rồi, giờ bà cụ ấy vẫn ngồi bán rau trước cửa nhà bác, vẫn nhớ mình, xuống lần nào cũng phải chào hỏi bà trước kẻo bà giận.

Hồi ấy chưa có nước đến từng nhà như bây giờ, thỉnh thoảng buổi đêm lại theo anh họ ra cái vòi nước chung cách đó một con phố để xách nước. Ông anh đi trước, xách hai xô nước, thằng em lon ton theo sau, phải đi vài bận như thế mới đổ đầy cái phi, đủ nước dùng cho 2-3 ngày tới. Phố phường buổi đêm vắng lặng, nhà nào cũng đóng cửa, tắt đèn tối mò, thế mà lại thấy thinh thích. Chắc là giống một cuộc phiêu lưu nào đó. Hóa ra đã biết đi đêm từ bé, tiếc là giờ không thể có lại cảm giác yên bình, thinh thích như thế nữa. Có lần tìm được trong chỗ sách vở cũ một cuốn toàn thơ tình tự sáng tác, cứ tưởng của bác trai, ai dè bác bảo là của ông anh, hóa ra cũng thi sĩ thật. Bác dọa là anh mà biết thì đánh đòn, làm mình sợ xanh mặt, vội vội vàng vàng cất lại chỗ cũ. Sau cũng không biết tập thơ ấy có được giữ lại không, hay lại bị sang tên cho bà đồng nát.

Ở được hơn 1 năm thì bố mẹ đón về. Đi rồi mới nhớ nhà bác lạ, nhưng cũng nhanh quên, trẻ con mà, có bạn mới, có chỗ chơi mới. Khi ấy nhà còn ở khu nhân viên trong Viện, một phòng được ngăn đôi cho 2 hộ nên lúc nào cũng chật chội, khó chịu. Được cái xung quanh toàn là cỏ hoang, cao ngang bắp chân người lớn,  dủ cao và đủ dày để bày vô khối trò chơi.

Đến năm 5 tuổi, bố mẹ được phân một căn ở phía sau Viện, thế là chuyển ra. Rộng rãi hơn, trước cửa lại có con mương đầy bèo, đêm nằm nghe tiếng ếch, tuy không thể gọi là một bản giao hưởng này nọ như văn chương mô tả, nhưng cũng có âm hưởng thú vị một cách lạ kỳ.

Mùa mưa đến, mương lại cho thấy một sắc thái khác của nó. Nước đỏ ngầu, ngập tràn bờ. Những hôm mưa to, ngồi trong nhà ngắm lại tưởng tượng ra ấy là song Hồng vẫn hay đọc thấy trong sách, còn mình thì đứng trên cầu mà ngắm sông lững lờ trôi. Khổ nhất là muốn sang bên kia phải qua một cái cầu. Mỗi nhà tự làm lấy một cái bằng gỗ, tre đi cho tiện. Cầu nhà mình làm bằng ba cây tre ghép lại, bình thường chẳng dám tự qua vì sợ trơn, ngã. Đến ngày nước ngập thì nhìn cũng chẳng thấy đâu, lại càng sợ hơn. Thế nên dù ngồi mãi trong nhà cũng chán mà chẳng mấy khi dám đi ra ngoài những ngày ấy.

Trước cửa nhà trồng cây dâu da xoan. Sáng nào dậy sớm, được ngửi mùi hoa dâu da trong mát là thấy sảng khoái vô cùng.

Giờ thì mương bị lấp, cây bị chặt để làm đường. Không còn được nghe tiếng ếch nữa. Cứ mỗi lần ngửi thấy mùi hoa dâu da ở trên đường lại thấy một thứ gì đó lắng xuống…



Có lẽ với đa số những người khoảng tuổi mình, Tây du ký là chiếm một vị trí quan trọng trong ký ức tuổi thơ. Mình biết đến Tây du ký đầu tiên qua bộ truyện tranh do NXB Kim Đồng ấn hành. Bố mẹ cũng không mua được đủ, chỉ tới tập 20 thôi. Cứ trước khi đi ngủ là được mẹ đọc cho một đoạn, cứ đến hết tập 20 lại đọc lại từ đầu, đến mức sau này thuộc lòng từng chữ, mẹ đọc sai, đọc thiếu còn nhắc.

Đến khi phim chiếu trên vô tuyến, trẻ con có đứa nào là không háo hức được xem. Nhưng mà hầu hết toàn đám nhà nghèo, ăn còn phải độn thì nói gì đến việc có riêng vô tuyến, chỉ có cách đi xem nhờ mà thôi. Khổ nỗi giờ chiếu phim là khoảng 6h, giờ ăn cơm, vậy là tập được tập mất. Cũng may mà các nhà làm phim thương trẻ con nghèo, mỗi tập là xong một yêu quái nên có mất tập này tập nọ vẫn hiểu được, mặc dù vẫn cứ tưng tức vì được xem đủ hành trình của bốn thầy trò đi thỉnh kinh.

Thế rồi một ngày nọ, bố mang về một điều thần kỳ mang tên vô tuyến. Yên tâm là từ giờ thoải mái xem mà không phiền ai. Thế nhưng để xem được cũng lại là một vấn đề. Cái vô tuyến cũ, bắt sóng dở quá, lúc nét lúc nhiễu. Kinh nghiệm học được từ bố mẹ là sau một hồi xoay ăng ten không được thì đập vào hai bên là hết. Buổi chiều nọ, có mỗi mình và bà nội ở nhà, đang đúng đến đoạn đánh yêu quái thì nhiễu. Lúc ấy làm gì còn kiên nhẫn mà xoay này nọ, cứ đập vào cái vô tuyến khốn khổ. Chẳng dè trot mạnh tay, đập thụt luôn cái loa vào bên trong. Quả là hiệu nghiệm, hình lại nét như cũ, nhưng làm gì còn dám xem nữa, chỉ lo thò tay vào trong mà kéo miếng vỡ ra lắp lại, chỉ sợ về bị đòn. Nghĩ lại vẫn thấy sợ, may mà hồi ấy không bị điện giật…Đến lúc bố mẹ về, nghe chuyện chỉ cười, rồi bố lại lụi cụi tháo ra lắp lại…

Kể cũng buồn cười, sau bao nhiêu năm, mãi đến giờ mới đọc được đầy đủ bộ Tây du ký truyện chữ. Vốn có cả hai bản dịch của NXB Văn học, nhưng sau khi tham khảo ý kiến Superman, mình quyết định đọc bản 5 tập. Đọc mới thấy trí tưởng tượng của Ngô Thừa Ân thật phong phú, nhiều chi tiết phim buộc phải làm khác đi bởi không thể thực hiện được giống truyện. Phục nhất là khả năng viết của ông, ngôn từ của truyện trong sáng, dễ đọc dễ hiểu, mà các đoạn tả cảnh đa phần là thơ phú. Dù đã xem phim, nhưng đọc truyện vẫn có cái thú riêng mà phim không bao giờ đạt được.

Gắn bó với Tây du ký như vậy nên giờ mỗi khi nghe lại nhạc của phim lại thấy nhơ nhớ. Nhiều người hỏi tại sao lớn rồi vẫn đọc Tây du, chỉ cười mà chẳng biết thanh minh thế nào cho người ta hiểu rằng tuổi thơ vẫn luôn ở đó dù mình không còn nhỏ nữa.


28/04
2009

Chiều nay thì đại ca đã chính thức lên xe hoa với vợ  Chúc mừng bác và chị gái. Giờ em post nốt bài thơ đối lại với bài Kết thúc từ đây. Một ngày không xa sẽ đưa lên forum, nhưng giờ cứ để tạm đây đã 


Bắt đầu từ đó

Anh ơi anh nghĩ thế nào
Cớ sao lại sợ dính vào vợ con ?
Vợ con là cái lồng son
Không con không vợ, héo hon gầy mòn !
Vợ nuôi béo đỏ béo tròn
Tự do … với vợ (!) vẫn còn đấy thôi
Có gì mà kể ỉ ôi
Gì mà phân biệt bố tôi bố bà !
Thân trai bốn bể là nhà
Con là chủ tịch, vợ là … bí thư
Ðộc thân rất dễ thân hư
Lang thang cho lắm, ung thư có ngày (!)
Sao bằng tối tối gác tay
Tỉ tê tâm sự, “mày mày tao tao”
(Í quên em nói tào lao
“Anh ơi, em hỡi” xiết bao là tình )
Ngày xưa còn ở một mình
Ai chẳng mơ được lưới tình dính vô
Một vợ bằng mấy lần bồ
Lại được rửa chén, giặt đồ sướng ghê !!!
Ðộc thân đừng tưởng gái mê
Nó mê cái ví, còn … dê đừng hòng !
(Ngày xưa khi chửa có chồng
Dụ đó em thuộc nằm lòng đó anh)
Anh ơi lấy vợ cho nhanh
Tiền lương khỏi giữ, cơm canh sẵn sàng
Khỏi lo tiêu phí tiêu hoang
Vợ quản bằng mấy ngân hàng anh ơi
Nhậu chi cho uổng cuộc đời
Quét nhà, rửa chén thảnh thơi nào bằng
Vợ gọi : Dạ mới ga lăng
Muốn chửi thì đã có thằng cu con
Anh ơi em mở lồng son
Anh mau vào sớm để còn … nộp lương


Hơn 10 năm tận tụy vất vả…

Hơn 10 năm gắn bó…

Tất cả đã kết thúc…

Sáng sớm nay, chó nhà mình bị câu trộm. Nghe kể mà phát ức. Cho ra ngoài sáng sớm, mẹ còn đứng ngay đấy, mải mua thức ăn. Đã có 2 thằng tròng thòng lọng lôi đi. Đuổi không kịp.

Yên nghỉ nhé…Xin lỗi, vì cuối cùng mày lại phải chết đau đớn, để rồi đi vào dạ dày người ta….Than ôi, thịt da sắp trở thành cứt đái…Cát bụi sắp về với đất… 


Trang 5 trên 6«123456»

Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.