1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết

Danh ngôn sống đẹp

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Hết mình vì cái thiện - sự cống hiến theo tiếng gọi của lương tâm hơn là vì những ràng buộc từ bên ngoài - vừa là thuốc giải độc cho nỗi đau, vừa là nguồn hạnh phúc lớn lao.


Dedication to goodness-dedication in response to an inner moral mandate rather than external restraint-was both the antidote to the pain and the source of great happiness.


Sylvia Boorstein

 53 người thích      Thích

Danh ngôn hành động

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Cơ hội thành công của bạn trong mọi chuyện luôn có thể được đo bằng niềm tin của bạn vào chính bản thân mình.


Your chances of success in any undertaking can always be measured by your belief in yourself.


Robert Collier

 85 người thích      Thích

12/06
2019

   Và hôm nay, tôi viết cho cô…
   Tại sao sau chừng ấy thời gian, tôi lại nghĩ đến cô nhỉ? Có lẽ phải đến 15 năm rồi, tôi không mảy may nhớ đến người con gái chưa một lần gặp mặt, vậy mà giờ đây nickname của cô cứ xuất hiện trong đầu mỗi khi tôi rảnh rỗi. Không, tất nhiên chẳng có chuyện tình cảm nào ở đây cả. Tôi và cô chỉ chat có đôi ba lần, và theo tôi nhớ lần cuối còn châm chọc nhau ra trò. Nhìn chung cô không phải type con gái tôi thích, và chúng tôi hẳn chẳng ưa nhau lắm đâu. Nhưng có lẽ tháng ngày nhàn hạ đã cho phép tôi lần lại những dấu vết từng một thời quen thuộc, và trong một ngõ ngách nhỏ nào đó, cô xuất hiện. 
   Quen cô như thế nào? Hãy từ từ đã, để tôi lần ngược về xa hơn chút nữa những tháng ngày thơ dại. Năm lớp 11, tôi chịu một cú shock lớn khi là kẻ thua cuộc trong sự toan tính của những người lớn. Thằng tôi khi ấy vỡ vụn, chẳng biết bấu víu vào điều gì nữa, và đó là lúc tôi biết tới thế giới rộng lớn có tên Internet. Khỏi phải nói sự choáng ngợp của tôi trước lượng thông tin, những mạng lưới khổng lồ kết nối người với người chỉ qua cái cổng Dial – up ì ạch hồi đó. Tôi tìm được những người cùng sở thích, cảm thấy mình ít quái dị hẳn đi, và tất nhiên vết thương lòng cũng được xoa dịu đáng kể mỗi khi tôi ngồi trước màn hình máy tính. Thế rồi trong lần tham gia phong trào fansub đang lên khi đó, tôi quen cô.
   Chi tiết cụ thể thế nào, tôi không còn nhớ được nữa. Chỉ biết rằng dù ban đầu khá hứng khởi, sau một thời gian chat qua Y!M, bọn tôi rất không hợp nhau về cách làm việc. Cái tôi của những đứa trẻ mới lớn hồi ấy hoá ra lại to đến mức về sau này cả hai còn châm chích nhau qua các bài post trên diễn đàn. Bẵng đi vài tháng, có thông báo cô đang ốm nặng từ một người em thân thiết, và câu chuyện dần được hé lộ. Theo những gì người kia kể lại, cô từ bé đã ốm yếu, và gần đây sức khoẻ càng kém hơn nên phải nghỉ học. Từ ấy, có thể nói thế giới mạng là nơi duy nhất cô có thể thoả thích vẫy vùng. 
   Sau cái thông báo kia 1 – 2 tuần gì đó, cô mất. Diễn đàn chuyển skin đen thương tiếc. Thằng tôi khi ấy cảm thấy chút day dứt, hối hận, rồi cũng thoảng qua. Tôi cứ thế lớn lên, va vấp với đời như bao thành viên khác. Diễn đàn cái thì sập, cái thành nơi hoang phế, cái thì hoạt động cầm chừng, rồi mạng xã hội ra đời, và Y!M bị khai tử. Những thứ còn lưu giữ về cô cứ dần dần biến mất, cũng như những ký ức của tôi về cô vậy. Cho đến một ngày, tôi lại vào chốn cũ, nhìn từng cái nick chẳng biết có lúc nào còn được đăng nhập, và chợt nhớ về cô gái đã ra đi khi mới 16, 17 tuổi. Muốn tìm lại chút dấu vết gì đó, nhưng tôi chẳng nhớ nổi tên cô, nickname cô đã dùng thì tìm kiểu gì nhỉ? Mà có khi nick không hoạt động cũng bị xoá từ lâu rồi. Tất cả những gì tôi nhớ là tài khoản Y!M của cô, bb_x_km, cô giải thích là “bay bay xa kả mét”, mà nhớ cũng chẳng làm gì được, bởi Y!M đã ngừng, mà tài khoản có nick của cô tôi cũng mất từ lâu lắm rồi. 
   Vậy đấy, cứ băn khoăn mãi, 15 năm qua có ai nhớ đến cô không? Hay dòng đời nghiệt ngã xô người ta đi xa nhau và xoá đi ký ức về kẻ đã mất? Hồi bé thấy thế giới sao mà nhỏ thế, đến khi lớn lên mới hiểu nhỏ bé chính là mình. Có phải xưa nay con người ta đều sợ mình bị lãng quên, nên tôi mới nhớ về cô lúc này mà thương cảm, hay như Nguyễn Du từng than: 

Bất tri tam bách dư niên hậu, 
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?


He said, "One day you'll leave this world behind
So live a life you will remember."

- Avicii - The Nights -

Sau khi nộp đơn xin nghỉ, câu hỏi đầu tiên xuất hiện là: “Thất nghiệp thì làm gì?”. Tất nhiên, mình vẫn yêu nghề đủ để muốn tiếp tục làm bác sĩ, nhưng lẽ nào khoảng thời gian tạm rời xa bệnh viện lại chỉ dùng để uống café? Một chuyến đi dọc bờ biển đã luôn nằm trong dự định, không phải bây giờ thì bao giờ? Cuộc đời vốn vô thường, năm rồi thầy dạy nhiếp ảnh của mình mất. Ông không dạy mình nhiều về ảnh, nhưng chính là người truyền cho mình cái máu đi và chụp này. Mình biết từ nay sẽ không bao giờ còn được nhận tin nhắn lên đường của ông nữa…Ừ, vậy nên khi còn có thể thì cứ đi thôi.
Tham khảo kinh nghiệm một vài người bạn, mang ít quần áo cùng mớ đồ chụp ảnh, sáng 10/4, mình khởi hành chuyến đi gần 1500km dọc bờ biển Việt Nam, bắt đầu từ Sài Gòn, điểm đến cuối cùng dự định là Huế, sau đó chuyển thành Quảng Trị. Không bị gấp về thời gian nên đi rất từ từ, cứ thấy cảnh đẹp là dừng lại chụp. Nhiều hôm trời nắng to, cũng nản, nhưng nghĩ sau này biết có đi lại được không nên đành bấm bụng dừng xe lôi máy ra. Mặc dù hỏng mất kha khá nhưng may vẫn có nhiều ảnh đẹp, không thì tiếc lắm. Tính ra cả chuyến đi mình chụp hết 28 cuộn film slide, 2 cuộn film màu, tất cả đều là film 120. Số này 25 cuộn tráng E6, 5 cuộn tráng C41, chắc cũng đủ thành kỉ lục khó phá trong giới chơi film.
Mỗi cung đường đều có những dấu ấn khó quên, những con người tốt bụng. Ở Nha Trang, được Bình, Khôi chỉ chỗ ăn, chỗ ngắm cảnh, rồi chiều nào cũng đi ăn kem ở quán Ý gần khách sạn. Thót tim khi ngồi xe máy đi thăm Hải đăng Mũi Dinh. Đi Vĩnh Hy, uống nước mía đặc nhất và rẻ nhất Việt Nam. Gặp chị bán nước tốt bụng ở Phú Yên, gửi xe hai lần mà nhất định chỉ lấy 1 lần tiền vé, đành mua thêm lon nước ủng hộ. Ra Lý Sơn, thăm chùa Hang rồi “bị” ép ăn cơm chay no căng bụng. Đến Đà Nẵng, được Tuấn dắt đi chỉ chỗ chụp ảnh, rồi còn cùng phi ra Huế ăn bún bò, chiều chiều đi ăn kem rhum nho bên bờ sông Hàn. Xúc động nhất chắc là lúc ngồi trên cầu Hiền Lương nghe Trọng Tấn hát Đất nước, nhớ về bao lớp người đã ra đi để có một nước Việt Nam thống nhất. Và còn hàng trăm, hàng ngàn khoảnh khắc đáng nhớ mà chẳng liệt kê hết nổi. Cuối cùng, cũng như bao người đã từng đi, đều thốt lên: Đẹp lắm Việt Nam ơi!
Thất nghiệp và đi phượt, như một người bạn nói, là trải nghiệm khó quên và nên có, ở hoàn cảnh của mình. Chẳng biết bao lâu nữa sẽ tới chuyến đi tiếp theo, nhưng mỗi lần như vậy, mình đều yêu cuộc sống này hơn, mặc kệ bao toan tính của nhiều người khác. Hít căng một hơi, và sẽ lại lên đường thôi.


Mình nghiện sách từ nhỏ, cả đọc và sưu tập, nhất là sách cũ. Bởi vậy, mặc dù suốt ngày bị kêu ca phàn nàn về kích cỡ của kho sách và cũng đã phải bán bớt một lượng đi thì về cơ bản, tốc độ mua vào vẫn lớn hơn tốc độ bán ra, và kích cỡ bộ sưu tập cứ tăng dần đều theo năm tháng. 
Sau này, để gọn nhẹ hơn, mình chuyển qua dùng Kindle, công nhận là rất tiện dụng, nhất là lượng ebook thì đủ đọc cả đời chả hết. Nhưng như bao người có cùng thú vui khác, cầm sách giấy vẫn đem lại cho mình những cảm xúc khác biệt, đôi khi đến từ việc có được bản sách hiếm, có chữ ký ai đó quan trọng, hoặc…đôi khi là ghi chép của chủ sách trước, giống như cuốn này ☺
Đây là một món quà với lời đề tặng khá dài và tình cảm của người cha tới con trai mình. Cả hai bố con có lẽ đều là những người say mê nhiếp ảnh, và chắc hẳn có phòng tối ở nhà. Dựa trên lời lẽ thì có thể đoán Jim, tên người con trai, khoảng 20 tuổi, ông bố khoảng 40 – 45 tuổi. Cuốn sách này xuất bản năm 1987, cách đây 32 năm. Nếu còn sống, người con giờ khoảng 52, và ông bố là 72 – 77 tuổi. 
32 năm…! Căn cứ theo việc sách được bán trên 1 hiệu sách online, có thể đoán chắc phòng tối không còn nữa, và có lẽ hai người kia cũng không còn, hoặc ít nhất là 1 trong 2(?). Chuyện này chắc mình sẽ chẳng bao giờ biết được…Vẫn là cảm giác tò mò pha chút ngậm ngùi khi nghĩ về những người chủ trước của cuốn sách…
Tiếng Anh mình giả cầy, mạo muội dịch lời đề tặng rất tuyệt vời này, bởi nó mang đến cho mình nhiều cảm xúc trong những tháng ngày hỗn loạn ☺

“Những tấm ảnh bắt được đúng khoảnh khắc, với sự sáng tạo, trở thành nghệ thuật và biểu tượng – luôn hướng tới những điều cao hơn chính bản thân chúng. Jim, hãy phát triển sự sáng tạo và tò mò nơi con. Sáng tạo sẽ làm cuộc đời con cân bằng và thêm ý nghĩa – con sẽ trở thành một thành phần hoạt bát hơn là chỉ một người quan sát.
Dành tặng cho một tâm hồn không sợ hãi – con trai – người mà ta rất tự hào…Hãy sáng tạo, và tin tưởng vào bản thân mình!

Mừng con về nhà
Yêu con,
Bố”


28/11
2016

Mở hé cửa số xe bus để gió lùa (hắn vốn không chịu nổi mùi mấy cái oto), mấy bông tuyết chợt bay vào đậu lên túi đồ của hắn. Sinh ra và lớn lên ở xứ nhiệt đới, 30 năm đầu đời hắn chưa bao giờ tận mắt thấy tuyết, đến nỗi việc được chạm vào chúng, được nặn một người tuyết, một chuyện vốn rất bình thường với đám trẻ xứ lạnh, lại là một ước mơ của hắn mà mãi đến hôm nay mới thành hiện thực.

Nghĩ lại khi mới bước chân khỏi nhà và thiếu điều muốn nhảy lên vì phát hiện ngoài trời đang mưa tuyết, hắn cười buồn. Xung quanh chẳng có ai thân thích để hắn bày tỏ sự phấn khích của mình cả.

...

- Mày bộc lộ cảm xúc cứ như thằng trẻ con ấy! – Bạn người Hàn của hắn từng bảo.

- Ừ, đấy là style của tao, nhưng ít ra tao còn đang sống chứ không tồn tại theo kiểu zombie như mày. – Hắn cười.

- Vì mày là người Việt. Mày cứ thử đi làm ở đây xem có còn nghĩ được thế không. – Nó phản bác.

Cũng có thể nó đúng, hắn không chắc được. Nhưng kệ chứ, chừng nào còn được thế thì hắn cứ làm đấy.

...

Hành khách đông dần. Họ trò chuyện bằng thứ ngôn ngữ hắn không hiểu. Ngoài trời, tuyết phủ trắng những hàng cây mà mới mấy tuần trước còn nhuộm vàng rực cả con đường. Cùng với bầu trời xám xịt, khung cảnh thật hợp với tâm trạng hắn lúc này, thiếu mỗi giọng Bằng Kiều là đủ bộ:

"...Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng

Đường thênh thang gió lộng một mình ta

Rượu cạn ly uống say lòng còn giá

Lá trên cành một chiếc cuối bay xa..."


Khi mình đặt bút viết những dòng này, yếu tố quan trọng nhất để duy trì mạch viết - Cảm Xúc - lại không xuất hiện. Cũng chính sự vắng mặt của nó khiến buổi sáng nay mình không có nổi hứng thú để lấy máy ảnh ra khỏi hộp chống ẩm. Và thay vì chu trình quen thuộc sáng mùng 1 Tết là chụp phố cổ rồi cafe Tạ Hiện, mình khởi đầu năm mới bằng việc lượn lờ phố phường Hà Nội trên chiếc xe máy quen thuộc. Nhờ con ngựa sắt này mà nhiều người từng nhận xét nếu không làm bác sĩ, mình có khả năng rất cao sẽ là một chàng xe ôm chuyên nghiệp và đắt khách.

Nói đến ngựa sắt, cuối cùng mình đã thoả lòng mong mỏi bấy lâu khi se duyên được với mối tình đầu - CB400, nhưng vì nhiều lý do này nọ mà đành phải tạm dừng cuộc chơi, dù cảm giác phấn khích khi thả côn, kéo ga vẫn chưa hề suy giảm. Hai năm vừa rồi là quãng thời gian mình được đi nhiều, đến nỗi nếu tính tổng quãng đường di chuyển thì có lẽ còn nhiều hơn tất cả những năm trước đó cộng lại. Tiếc là số lần dùng đến xe máy chỉ chưa hết số ngón tay trên một bàn tay, và lần ôm cua đổ đèo phê nhất, hoá ra lại là với xe Nouvo thuê ở khách sạn.

Nhờ đi nhiều nên mình chụp được nhiều ảnh, đến nỗi lần nào đi cũng gần hết sạch số film mang theo. Liệu có phải vì chụp nhiều quá đến nỗi không còn cảm xúc để chụp sáng mùng 1 không? Mình không chắc chắn lắm về việc này. Chỉ biết số sách nhiếp ảnh chờ đọc còn kha khá, và nhiều dự định còn đang bỏ đó, nhưng cứ chờ đến khi hứng thú quay lại đã. Chơi mấy thứ này không có cảm xúc thì chịu!

Khai bút đầu năm kiểu này kể cũng lạ, nhưng quả là không thể gò ép những thứ thuộc về hứng. Viết được đến đây, kể cũng là giỏi!


Vốn thích rong ruổi, từ nhỏ tôi đã luôn mong được ra nước ngoài để học hỏi, để trải nghiệm, và với điều kiện của bản thân, tìm kiếm các suất học bổng là điều khả dĩ nhất. Tiếc rằng đời mình không giống các tấm gương lên báo, tôi thất bại hết lần này tới lần khác. Đầu năm nay, sau khi tiếp tục kéo dài chuỗi thất bại thêm 3 lần nữa, tôi đã chán nản đến mức tính chuyện tạm dừng và sẽ tiếp tục vào năm sau. Đúng lúc ấy, suất đi Hàn Quốc chợt xuất hiện, một món quà bất ngờ đến từ những người anh, người bạn cả quen đã lâu lẫn mới gặp đem lại. Xin cám ơn tất cả mọi người vì đã giúp tôi có chuyến xuất ngoại đầu tiên trong đời.

Lần đầu đến xứ người, thật nhiều cảm xúc, thật nhiều chuyện để kể. Tuy vậy, tóm gọn lại thì mọi chuyến đi đều có mấy mục đích chính: tham quan cảnh vật, tìm hiểu văn hoá, và mua sắm (nhất là với thiên đường mua sắm như Hàn Quốc!). Trong lần ghé một trung tâm thương mại miễn thuế, tôi đã gặp cây Montblanc M.

Thật lòng mà nói, khi ấy tôi đang rời xa thế giới của Bút - Mực - Giấy, và vốn kiến thức ít ỏi thu lượm được từ thời còn đắm chìm trong đó đã cho tôi biết rằng Montblanc đời mới bị dân chơi bút thứ thiệt chê bai khá nhiều khi so với đời cổ. Vậy nên mục đích của tôi khi vào gian trưng bày của Montblanc chỉ là tham quan, và ý định mua sắm chỉ xuất hiện khi nhìn thấy cây M này. Đáng tiếc là gian hàng ở đây chỉ có cỡ ngòi EF, nên cuối cùng tôi lại mua được bút ở Việt Nam, với cái giá rẻ hơn kha khá so với giá niêm yết.

Được sáng tạo bởi nhà thiết kế nổi tiếng Marc Newson, người cũng là tác giả của Apple Watch, M khác hẳn với những cây bút từng được sản xuất bởi Montblanc mà tôi biết. Thân bút bằng nhựa đen, có hình trụ, với 2 đầu gọt tròn. Phần đuôi bút xẻ một phần, tạo hình khuyết với ngôi sao 6 cánh quen thuộc gắn trên. Với hình dạng này, việc cắm nắp vào đuôi bút là điều không thể. Với tôi thì không vấn đề gì, một tay viết, tay kia cầm nắp tiện hơn nhiều. 

Cài bút thanh mảnh, giống kiểu cài bút thường thấy của Waterman, làm phần nắp tròn trịa thêm phần nhã nhặn. Một điểm thú vị khác là nắp và cán bút có gắn nam châm, sẽ hút nhau khi đủ gần, và chỉ hút tại một vị trí. Vì thế cài bút luôn nằm thẳng hàng với phần khuyết ở đuôi. Nhìn ngang, cây bút trông giống một du thuyền hạng sang với 2 tầng. 

Ngòi bút là ngòi vàng 14K, trên ngòi khắc 2 chữ hoa MN, tên viết tắt của nhà thiết kế, cùng các ký hiệu về chất liệu làm ngòi, tên hãng. Bản thân những chữ này cũng đã tạo ra kha khá ý kiến bình luận, mà đa số thiên về hướng phản đối cái tên Marc Newson được khắc lên ngòi.

Về hình thức mà nói, có thể có người thích, kẻ không ưa, nhưng rõ ràng M là một bước đột phá của Montblanc, và nó gây ấn tượng mạnh đến nỗi kéo tôi quay trở lại thú vui sưu tập bút vốn bị thờ ơ bao lâu nay.

Nói đi cũng phải nói lại, M không phải một cây bút hoàn hảo. Thứ nhất, đúng như những gì đã nói, ngòi của bút Montblanc đời mới cho cảm giác viết không đã so với một vài cây bút khác, như cây Pelikan M600 của tôi, nhất là khi so sánh giá của chúng. Có thể thấy rằng ngòi và feed của M giống hệt với Starwalker, nghĩa là cảm giác viết không thoải mái thì giống nhau, và cụm ngòi - feed này còn kéo theo một hậu quả khác, ấy là bút được thiết kế chỉ dùng được ống mực. Theo dân mạng kháo nhau thì có một vài loại converter có thể lắp vừa Montblanc M, và bản thân tôi cũng tìm được một loại khá rẻ tiền của Việt Nam. Tuy vậy lại gặp vấn đề trong việc xuống mực không tốt. Có lẽ sẽ có thêm thử nghiệm trong tương lai, còn hiện giờ đành phải tạm bằng lòng với việc lích kích nào lọ nào bơm tiêm mỗi lần cần thêm mực vậy. Một hậu quả khác là cụm trọng lượng của bút tập trung ở phần đầu, vậy nên nếu bạn đánh rơi bút khi đang viết thì có lẽ nên chuẩn bị chút tinh thần :)

Dù sao thì Montblanc M vẫn là một cây bút khá tốt và đem lại cho tôi cảm giác thích thú khi sở hữu. Tôi chọn Iroshizuku Momiji cho cây bút để kỷ niệm lần đi nước ngoài đầu tiên, kỷ niệm mối duyên đã đưa cây bút đến với tôi, hay là duyên đã đưa tôi trở lại thế giới Bút - Mực - Giấy, bởi thời điểm tôi sang Hàn Quốc là cuối thu, lá đã rụng nhiều nhưng vẫn làm tôi ngất ngây khi được tận mắt nhìn những hàng cây lá đỏ, vốn trước đó chỉ được thấy qua film ảnh.

Khi viết những dòng này, tôi cũng đã được nhận một suất học bổng đi nước ngoài. Mong rằng mọi chuyện sẽ suôn sẻ, và nếu may mắn, sẽ có thêm những bài viết về những cây bút mới nữa. Ai mà biết được!


   Trong buổi liên hoan mừng tốt nghiệp, một anh nói với mình thế này: “Sơn ạ, đời nội trú có hai ngày vui nhất, là ngày biết mình đỗ và ngày tốt nghiệp. Chúc mừng em!”. Khỏi phải nói, câu ấy chuẩn không cần chỉnh, chỉnh là không còn chuẩn nữa. Ngày tốt nghiệp mình thật sự xúc động, và ngày biết tin đỗ, nhất là khi nghĩ rằng chắc chắn trượt, thật vui không tả xiết.

Cuộc tuyển chọn nào cũng có người đỗ kẻ trượt, niềm vui của người này có khi lại là nỗi buồn của kẻ khác. Việc chia sẻ hạnh phúc đôi lúc vô ý lại xát muối vào vết thương không biết bao giờ sẽ nguôi ngoai, âu cũng là điều khó tránh khỏi. Dù sao thì mình chưa bao giờ nhìn thấy việc cố ý xoáy sâu vào nỗi buồn của những người không may mắn, coi như những người mình quen cũng biết cách cư xử. Tuy vậy, ở chiều ngược lại hoá ra cũng có điều đáng nói. Hồi ấy, mình có vô tình xem bài chia sẻ nỗi buồn thi trượt của một cậu cùng khoá. Nhìn chung thì đa phần đều là những câu động viên, và chuyện cũng chẳng có gì nếu không có một comment đại khái thế này: “Đừng buồn anh, chẳng qua bọn nó ăn may ấy mà”. Đọc thế, trộm nghĩ nếu suốt ngày cứ đổ cho vận may thì xem ra cuộc sống cũng hơi khó khăn đấy nhỉ! Quả là tội nghiệp cho người comment!

Ở một khía cạnh khác, người ta hay nói rằng người đỗ thì đi thẳng, người trượt thì đi vòng gì gì đó. Chuyện này mình không đồng ý. Thẳng hay không là tương quan với cái gì mới được chứ? Con người nhìn chung là tham lam, được đằng chân thì lân đằng đùi, ít khi thoả mãn với những gì mình đang có, và cái sự ham muốn nó tuỳ thuộc vào chính bản thân mình trong thời điểm ấy. Chẳng hạn giờ là đỗ hay trượt nội trú. Sau tầm 5 năm, sẽ là vị trí làm việc, rồi sau đó lại là thu nhập, rồi thì chức vụ….Công việc xong, lại quay qua gia đình, nhà cao cửa rộng, vợ đẹp con khôn, bố mẹ mạnh khoẻ…. Và như vậy, tuỳ xem bạn điều đang có và chưa có mà đích đến gần của bạn sẽ là cái gì. Thế thì trong cùng thời điểm, mục tiêu mỗi người đâu giống nhau mà lại so sánh vòng với chả thẳng? Còn đích đến cuối cùng á, hẳn là để khi chết đi thì bạn cười rồi (quan điểm của riêng mình là mọi người khóc hay không mình không quan tâm nhiều lắm), cái này lại càng phụ thuộc vào từng cá thể một, chẳng ai giống ai cả. Theo kinh nghiệm xã hội của mình, người ta thường quên mình đang có gì mà chỉ nhìn theo cái chưa có, cuối cùng lại thành nô lệ cho chính những thứ ấy. Phấn đấu thì tốt nhưng bị mất tự do thì không thú vị gì.

Nhân nói đến chuyện phấn đấu, hồi mới học nội trú, nghe bọn sinh viên kháo nhau: “Anh Sơn khệnh thế vì có bố làm trưởng khoa ở Việt Đức”. Đến khổ, không biết mình bắt đầu khệnh từ bao giờ, nhưng nhiều chắc là từ hồi năm thứ 3, ảnh hưởng từ chưởng Kim Dung với cả ông thầy dạy võ, chứ bố mình có liên quan gì đâu! Tuy thế, có điểm làm mình tò mò, là vì từ bé đến lớn, cứ hỏi bố làm gì thì cụ toàn trả lời: “Bố làm nông dân con ạ”. Mình cũng bán tín bán nghi, đi các khoa ở Việt Đức cố để ý nhưng chả thấy khoa nào có tên bố mình trong ban chủ nhiệm cả. Thế rồi lại nghe chúng nó kháo: “Bố anh Sơn làm Phó giám đốc Saint Paul đấy”. Lần này thì đen, nghe được tin này thì đã tốt nghiệp béng rồi, không có cơ hội sang Saint Paul mà tìm hiểu thực hư. Trộm nghĩ chắc bao lâu nay cụ không nói vì muốn mình phấn đấu học hành cho nên người. Nhưng nghĩ lại cũng thấy có điểm lạ, phó giám đốc quái gì đi cái xe máy gần chục năm không thay, chưa bao giờ thấy ô tô nào đưa đón đi làm cả. Nhiều lúc muốn hỏi lắm mà không dám vì sợ bị chửi, nghĩ bụng thôi thì cụ làm gì cũng được, mình là đàn ông thì tự lo lấy cuộc đời mình, có dựa dẫm mãi được đâu?

Cũng có điểm may mắn, là tuy khệnh thế nhưng vẫn có vài đứa đàn em quý mình. Năm nay thấy thú nhất là có mấy đứa còn báo cho mình kết quả thi của bọn nó, dù trước giờ vốn ít giao lưu, và nhất là có đứa nghe anh uống bia khích đểu mà khăn gói vào Nam thi tiếp. Cũng giống như mình vẫn hay nói khi giảng sinh viên: “Chỉ cần 1% số sinh viên anh giảng dám có suy nghĩ khác biệt so với trước, anh đã tự xem là thành công rồi”.

Dù sao thì, đỗ hay trượt, cuối cùng chúng ta vẫn sống. Hãy làm thế nào để sống cho ra sống chứ không phải là tồn tại đơn thuẩn, nhé. Bảo trọng, những đứa em anh Sơn!


"Mỗi năm mỗi người thêm một tuổi."

Còn nhớ đây là câu mở đầu cho các bài toán tính tuổi hồi tôi học lớp 4, lớp 5. Cứ mỗi mùa xuân sang - một năm mới bắt đầu, người ta lại chúc nhau thêm tuổi mới, già dặn hơn, chín chắn hơn, thành công hơn.

Theo một cách tính khác, một năm học bắt đầu vào mùa thu và kết thúc vào mùa hạ. Thế nên với đám đi học, mùa hạ là mùa của nghỉ ngơi, cũng là mùa của chia ly, có thể là tạm thời hay vĩnh viễn, là lúc mỗi cá nhân đều sẽ trưởng thành hơn, dù chẳng ai có thêm tuổi nào cả.

6 năm làm sinh viên Y sẽ có ngần ấy mùa hạ với đủ các sắc thái khác nhau. Thế nhưng luôn có một mùa khó quên nhất trong đời bất cứ ai, ấy là mùa hạ thứ 6. Năm ấy, năm cuối cùng của đời sinh viên Y, là năm tốt nghiệp, là lúc phải có những tính toán thật sự nghiêm túc cho tương lai, là khi phải chia tay những người bạn đã bên nhau 12 học kì không biết bao giờ mới hội ngộ. Và năm ấy diễn ra kì thi Nội trú.

Đa phần sinh viên Y, đến mùa hạ năm thứ 5 đều tiếc nuối mà than thở chơi nốt mùa hạ cuối cùng đời sinh viên. Tôi thì không thích nghĩ thế cho lắm. Đến năm cuối, bạn đã tốt nghiệp, nhưng bằng bác sĩ thì đến tận năm học sau mới có. Và kẻ nào còn chưa một ngày đi làm, chưa thực sự khám chữa bệnh, kẻ ấy hãy còn là sinh viên. So thế thì rõ ràng những ai ôn thi sẽ có mùa hạ thứ 6 dài hơn so với những người đi làm ngay. Chẳng sao cả, xét ra thì những ai ôn thi nghĩa là vẫn mong mình sẽ được mài đũng quần thêm 3 năm nữa cơ mà!

Năm nay là năm diễn ra kì thi tuyển Bác sỹ Nội trú khoá 40, cũng có nhiều điều đáng nói:

Là khoá đánh dấu tròn 10 năm tổ chức thi theo 2 hệ Ngoại - Sản và Nội - Nhi. Từ khoá 30 trở về trước, đăng ký chuyên khoa nào thì môn chuyên ngành sẽ thi đúng chuyên khoa đó (Ngoại thi Ngoại, Sản thi Sản, Mắt thi Mắt...). Còn từ khoá 41 trở đi lại có xu hướng sẽ thi đề chung tất cả các chuyên khoa.

Là khoá đầu tiên thi trắc nghiệm trừ các môn chuyên ngành. Và có lẽ sẽ là khoá cuối cùng còn thi chuyên ngành bằng tự luận.

Là khoá đầu tiên và có thể sẽ là cuối cùng học 8 thi 8. Các khoá sau dự kiến học 10 thi 10.

...Và là khoá đánh dấu tròn 5 năm ngày tôi thi Nội trú.

Thực ra ban đầu tôi không mặn mà lắm với việc trông thi. Là bác sĩ trẻ ở khoa, hàng tá việc luôn chờ đón mình, và dù có lý do trông thi chăng nữa thì núi việc ấy cũng chẳng vơi đi được chút nào. Tuy vậy, ngẫm lại thì cũng có chút trùng hợp, hay là sự sắp đặt của số phận, khi mà sau đúng 5 năm, tôi lại được nhìn thấy hình ảnh của mình nơi lớp đàn em?

Mùa hạ năm ấy chắc chắn là mùa hạ chán chường nhất và nóng nhất trong đời tôi. Thay vì hẹn hò, đi chơi thì lại phải gò ép mình theo một lịch làm việc khô khan, cứng nhắc suốt cả năm trời. Thay vì nói với bạn bè những chuyện trên trời dưới đất thì lại phải trao đổi với nhau những mẩu thông tin vỉa hè, thậm chí đôi khi có vẻ chẳng liên quan gì đến kì thi kia…Có nhiều chuyện đã xảy ra trong suốt thời gian ấy, vui buồn đủ cả, chỉ những kẻ trong cuộc mới có thể hiểu nhau. Đến giờ nghĩ lại, vẫn cảm thấy là một quãng thời gian đáng quý.

Thi Nội trú thì có nhiều chuyện để nói, nhưng có một đặc điểm không thể thấy ở bất kì cuộc thi nào khác, ấy là thí sinh vừa đọc đề đã cắm cúi viết lia viết lịa, chỉ ngẩng mặt lên để xin giấy thi, bởi phải viết liên tục không suy nghĩ nhiều mới đủ thời gian làm bài. Lúc ấy giống như có ai đó nhập vào khiến bạn viết như lên đồng vậy. Đến nỗi có một giám thị khác đã hỏi tôi: "Hoá ra ngày xưa trông bọn mình như thế à?". Phải, còn nhớ ngày ấy tôi cũng cắm cúi viết, đến khi đặt dấu chấm cuối cùng cũng là lúc thời gian làm bài chỉ còn gần 5 phút. Cũng bởi lý do này nên trông thi Nội trú nhìn chung là sướng, ngoài việc phải đưa giấy liên tục ra thì chẳng cần nhắc một câu nào về kỷ luật phòng thi.

Năm ấy, ngày cuối cùng trước khi thi trời mưa nhỏ. Bọn tôi đến trường như một thói quen, và cũng là để gặp nhau trước khi bước vào cuộc chiến sinh tử. Hôm ấy bị đuổi về sớm để niêm phong giảng đường. Lấy xe ra, tôi lao về khu Hồ Đắc Di và hét to với những người bạn của mình: "Thi tốt nhớ!". Một vài người cũng hét to lên với tôi: "Thi tốt nhớ!". Tôi và họ đều đỗ. 5 năm sau, vẫn là cuộc thi ấy, và gã thi sinh năm nào đã trở thành giám thị. Nhưng điều muốn nói với tất cả những người đi thi vẫn là như vậy, "Thi tốt nhớ!", và tất nhiên, không thể nói thì thầm được!

Khi tiếng trống hết giờ của buổi thi cuối cùng vang lên, có chút hẫng khi nhận ra mình đã sắp quay trở lại với guồng quay hối hả thường nhật. Kì thi là của các em, nhưng nó giúp tôi nhớ lại một thời máu lửa của mình, nhớ lại mình đã hạnh phúc biết bao vì đã ôn thi, đã đỗ Nội trú. Nó cũng thổi một luồng gió mới vào cuộc sống người lớn có vẻ hơi chán của tôi.

Ngồi ngoài hành lang, nhìn lên bầu trời xanh và trong văn vắt, chợt nhớ lại những câu hát một thời đã thành ám ảnh với mình:

When heavens divide
I will see the choices within my hands
How can we ever protect and fight with our tiny soul
Let me shine like the sun through the doubts and fear
Do you feel the storm approach as the end draws near

When heavens divide
Time will come to softly lay me down
Then I can see a face that I long to see
And for you, only you I would give anything
Leaving a trace for love to find a way

When heavens divide

I will dive into the fire
Spilling the blood of my desire
The very last time
My name scorched into the sky

Dù sao thì…biết đâu đấy, không nói trước điều gì được.

 


   

   Giao thừa.

   Khi mọi người ở khắp nơi đang đếm ngược đến khoảnh khắc chuyển giao 2 năm âm lịch, chợt nhận ra mình vẫn dửng dưng với thời điểm này, nghĩa là dù 23h59’, hay 0h00’, hay 0h01’ cũng đều như vậy, vẫn nằm thở đều đều và nghĩ ngợi lung tung. Không hiểu những người khác, những người tôi nhìn thấy đi sắm Tết trên đường mấy ngày trước, tâm trạng họ thế nào nhỉ?

   Mặc dù hồi nhỏ cũng từng trải qua cái cảm giác “trông bánh chưng chờ trời sang” rồi ngủ gật lúc nào không biết, nhưng có lẽ tôi chưa bao giờ thật sự hiểu hết ý nghĩa của Tết Âm lịch. Với một kẻ sinh ra và lớn lên nơi thành thị như tôi, chưa từng phải cấy lúa cày ruộng một ngày nào, thì một dịp lễ gắn liền với nghề nông như thế này quả là khó mà cảm nhận cho thấu đáo. Nhiều người cứ hay than rằng Tết bây giờ chán, tôi nghĩ có lẽ cũng ở hoàn cảnh giống mình mà thôi.

   Trên TV chiếu cảnh bắn pháo hoa ngày Tết. Hồi nhỏ, lần nào đi xem bắn pháo hoa cũng thật thích, nhưng thích hơn có lẽ là tự tay mình được cầm một cây pháo hoa bắn lên trời (hồi ấy chưa có lệnh cấm pháo, và ngoài đường nhan nhản các cây pháo hoa nhỏ). Lớn lên, tôi ít có hứng thú với kiểu trình diễn này, và sau khi được xem tận mắt Cuộc thi Pháo hoa Quốc tế ở Đà Nẵng thì sự khó tính của tôi lại càng được nâng lên một mức cao hơn nữa.

   Nhắc đến Đà Nẵng, chợt nhớ đến bác Thanh. Tôi không liên quan gì đến Đà Nẵng, ở khía cạnh gốc gác hay hành chính, nhưng ấn tượng về thành phố này tuyệt vời đến nỗi lần đầu tiên sau 26 năm chung thuỷ với Hà Nội, tôi chợt có ý định chuyển đến một nơi khác sinh sống. Cho đến hiện giờ, bác Thanh vẫn được coi như người kiến trúc sư trưởng biến Đà Nẵng từ một thành phố nhếch nhác (đúng từ báo chí dùng) thành một đô thị kiểu mẫu. Tất nhiên, ngoài những cái được, ông bị chỉ trích trong nhiều chuyện. Tất cả tôi đều đã tìm hiểu. Cá nhân mà nói, việc hi sinh lợi ích một nhóm người khi làm cách mạng là điều khó tránh khỏi. Chưa bao giờ, chưa ở đâu tồn tại cái gọi là công bằng tuyệt đối, lợi ích cho tất cả các bên cả. Vấn đề là bạn chọn bên nào và bị ảnh hưởng ra sao.Nhìn Đà Nẵng ngày hôm nay, tôi thuộc về nhóm ủng hộ ông.

   Chuyện bác Thanh mất không quá bất ngờ với tôi. Thế nhưng khi đọc bài báo tường thuật việc an táng ông, cảm giác hụt hẫng, hoang mang chợt xuất hiện. Dù nằm trong quan tài, dù không còn thuộc về thế giới này thì trong tâm thức của tôi, người đã khuất như vẫn còn một mối liên kết vô hình nào đó với chúng ta. Và từng nắm đất người ta đắp lên như từng viên gạch tạo nên bức tường cắt đứt nốt mối liên kết cuối cùng ấy. Có thể bạn cho rằng người đã khuất vẫn còn trong tâm trí người ở lại, nhưng đến cuối cùng cũng chẳng thể nhìn thấy mặt nhau lần nữa, chẳng thể chạm vào nhau lần nữa. Như vậy đấy!

   Cuộc sống thật ngắn ngủi, cuối cùng thì mỗi chúng ta vẫn phải tự chọn đường cho riêng mình vậy. Chẳng ai quay đầu lại được, chỉ có thể tiếp tục đi về phía trước.


     

     Ngày còn nhỏ, Sài Gòn là công viên Đầm Sen với những mô hình khủng long, một hình thức ăn theo bộ film nổi tiếng Công viên kỷ Jura của Steven Spileberg. Mặc dù chẳng thể sống động như trong film thì những mô hình này đã quá đỗi hấp dẫn với một đứa trẻ mới lên 9, lên 10 là tôi khi ấy.

     Lớn lên, Sài Gòn lại là nơi lưu giữ những di tích của nền văn hoá vốn thuộc về một thể chế đã từng tồn tại trên đất nước tôi. Bỏ qua bất đồng về mặt chính trị, không thể phủ nhận nền văn hoá ấy đã có những thành tựu nhất định, khiến một kẻ hậu sinh như tôi không thể không ngưỡng mộ và mong muốn tìm hiểu sâu hơn.

     Cuộc sống cứ thế tiếp diễn, và thời gian trôi thật nhanh, để rồi khi lần đầu tiên đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất, tôi chợt nhận ra mong muốn được vào Sài Gòn của mình lưu giữ cũng đã 20 năm rồi.

     Tôi ở tại một khách sạn nhỏ trên đường Võ Văn Tần, cách Nhà thờ Đức Bà tầm 10 phút đi bộ. Đây cũng là điểm đến ưa thích của tôi, vừa vì không cần đi quá xa tôi cũng tới được vài địa điểm nổi bật của Sài Gòn: Nhà thờ Đức Bà, Bưu điện thành phố, dinh Độc Lập, hồ Con Rùa..., vừa vì ở đây có cafe bệt Hàn Thuyên, đặc trưng của Sài Gòn.

     Cafe bệt nghĩa là sau khi bạn dừng chân và an toạ trên lề đường hay ghế đá, sẽ có một vài người với thùng xốp nhỏ, hay đôi quang gánh tới và hỏi bạn muốn uống gì. Lấy đồ, trả tiền xong, bạn sẽ nhận lại ly cafe hay nước giải khát mà nhâm nhi tán gẫu với bạn bè, hay ngồi đó ngắm dòng người ngược xuôi mà ngẫm cái sự đời. Tự do và thoải mái hơn trà chanh Nhà thờ hay ngồi ăn gánh hàng rong ngoài Hà Nội nhiều.

     Ngoài cafe bệt, tôi còn được dẫn đi hai nơi khác, đều nằm ở tầng thượng khu chung cư cũ, trong đó có một khu hình như được xây từ trước năm 1975. Quán chỉ là một căn phòng, hai mặt có cửa lớn toàn kính nhìn ra quảng trường rộng, làm tôi liên tưởng đến căn gác của mấy tay nghệ sĩ trong các film Âu Mỹ. Sáng sáng thức dậy, nhâm nhi cafe và ngắm đường phố ở đây thì thích phải biết. Lại là một mơ ước có vẻ hơi viển vông khác!

     Không thuê được xe máy nên phương tiện di chuyển chính của tôi, ngoài hai chân ra là taxi. Thế nên khó tận hưởng cái cảm giác lang thang nơi này chốn nọ, chui vào hang cùng ngõ hẻm mà khám phá thành phố. Một điều may mắn là lần đi này tôi không bị tắc đường một lần nào, dù cũng đi vào giờ cao điểm và ở khu trung tâm. Lạ nhất là mặc dù đường phố đông chẳng kém gì Hà Nội, nhưng không có cảm giác ngột ngạt khó chịu như thủ đô. Tôi và anh bạn có thử ngồi lý giải, nhưng có lẽ để biết được chính xác thì phải sống lâu hơn ở đây.

     Chuyến đi bị giới hạn khá nhiều vì công việc nên tôi vẫn chưa thể tới thăm nhiều nơi như mong muốn. Có lẽ lần này chỉ nên xem như lời chào tới Sài Gòn của một gã phương Bắc. Vẫn còn quá nhiều điều tôi muốn làm ở đây. Có lẽ hẹn lần sau, chắc chắn sẽ không đến 20 năm đâu, Sài Gòn ạ!


Trang 1 trên 6123456»

Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.