
Mở hé cửa số xe bus để gió lùa (hắn vốn không chịu nổi mùi mấy cái oto), mấy bông tuyết chợt bay vào đậu lên túi đồ của hắn. Sinh ra và lớn lên ở xứ nhiệt đới, 30 năm đầu đời hắn chưa bao giờ tận mắt thấy tuyết, đến nỗi việc được chạm vào chúng, được nặn một người tuyết, một chuyện vốn rất bình thường với đám trẻ xứ lạnh, lại là một ước mơ của hắn mà mãi đến hôm nay mới thành hiện thực.

Nghĩ lại khi mới bước chân khỏi nhà và thiếu điều muốn nhảy lên vì phát hiện ngoài trời đang mưa tuyết, hắn cười buồn. Xung quanh chẳng có ai thân thích để hắn bày tỏ sự phấn khích của mình cả.

...
- Mày bộc lộ cảm xúc cứ như thằng trẻ con ấy! – Bạn người Hàn của hắn từng bảo.
- Ừ, đấy là style của tao, nhưng ít ra tao còn đang sống chứ không tồn tại theo kiểu zombie như mày. – Hắn cười.
- Vì mày là người Việt. Mày cứ thử đi làm ở đây xem có còn nghĩ được thế không. – Nó phản bác.
Cũng có thể nó đúng, hắn không chắc được. Nhưng kệ chứ, chừng nào còn được thế thì hắn cứ làm đấy.
...
Hành khách đông dần. Họ trò chuyện bằng thứ ngôn ngữ hắn không hiểu. Ngoài trời, tuyết phủ trắng những hàng cây mà mới mấy tuần trước còn nhuộm vàng rực cả con đường. Cùng với bầu trời xám xịt, khung cảnh thật hợp với tâm trạng hắn lúc này, thiếu mỗi giọng Bằng Kiều là đủ bộ:
"...Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng
Đường thênh thang gió lộng một mình ta
Rượu cạn ly uống say lòng còn giá
Lá trên cành một chiếc cuối bay xa..."