1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết

Danh ngôn sống đẹp

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Thà làm điều tốt ở gần nhà còn hơn đi xa để thắp hương.


Better do a good deed near at home than go far away to burn incense.


Amelia Earhart

 71 người thích      Thích

Danh ngôn hành động

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Chỉ có ba điều cần nhớ là trong sạch, siêng năng, cẩn thận. Biết ba điều đó là biết giữ mình.


Khuyết danh

 77 người thích      Thích

Mùa dịch, Sài Gòn đóng cửa hết tụ điểm ăn chơi. Thực ra trừ mấy rạp film và quán cafe thì những chỗ kia cũng chẳng làm mình bận tâm lắm. Cafe là chỗ hẹn hò, la cà với anh em bạn bè, còn rạp film, dù ít đi xem vì có mỗi mình, lại là món ăn tinh thần thiếu thì hơi bị buồn.

Vào dịp như thế này, người ta mới nhớ lại cơn đói văn hoá đâu đó 30 năm trở về trước. Sách vở thì ít, âm nhạc và điện ảnh trông chờ vào những người đi Tây về là chính, mà tất nhiên tiếp cận được nguồn này lại chẳng dễ gì. Giữa lúc ấy, vào ngày đầu tiên tháng 12 năm 1994, Fansland, đứa con tinh thần của anh Dũng Digital và những người bạn cùng yêu điện ảnh, ra đời. Kết hợp với phòng phát hành film Quân đội, đây là nơi giới thiệu các tác phẩm âm nhạc, nhạc kịch, phim âm nhạc, phim kinh điển của mọi thời đại và các phim hay, phim đoạt giải thưởng quốc tế của Việt Nam cũng như nước ngoài. Nói một cách không ngoa thì sự ra đời của Fansland là mốc quan trọng của việc thưởng thức điện ảnh ở Hà Nội khi đó. Từng có nhiều bài viết so sánh nơi đây với rạp chiếu bóng Thiên Đường trong bộ film đoạt giải Oscar cho film nước ngoài hay nhất năm 1989 – Cinema Paradiso. Không rõ những tác giả ấy có trải nghiệm gì, còn cá nhân mình, thật trùng hợp, những sự việc, cảm xúc mà gã trai Salvatore Di Vita trải qua nơi rạp chiếu bóng Thiên Đường cũng tương đồng với những gì mình đã trải qua với Fansland.

Ngày vui ngắn chẳng tày gang, đầu tháng 4 năm 2008, Fansland chính thức ngừng hoạt động. Mình còn nhớ tuần trước đó có lịch chiếu một trong những bộ fim hài hay nhất mọi thời đại của Mỹ, Some like it hot. Bận học, tặc lưỡi thôi để tuần sau mà chẳng ngờ rằng 31.03.2008 là buổi chiếu cuối cùng. Ngày đó không quen biết ai, cũng chẳng sinh hoạt trong câu lạc bộ hay nhóm nào nên chỉ biết ngày ngày đi qua với hi vọng lần nghỉ này là tạm thời, mãi về sau mới hiểu đã đóng cửa mãi mãi. Xét ra Di Vita còn được chứng kiến những giây phút cuối của rạp Thiên Đường, vẫn còn may chán so với mình.

Đến tận bây giờ, mỗi khi có dịp đi qua số 84 Lý Thường Kiệt, mình vẫn ngó vào cánh cổng sắt, nơi từng dắt chiếc xe đạp đi qua mỗi tối cuối tuần, hòng tìm lại chút cảm xúc năm nào.

…Những kỷ niệm một thời nông nổi,
Cứ thôi thúc hoài, khắc khoải nơi trái tim…

 

Sài Gòn, giữa mùa đại dịch, xem Cinema Paradiso,

và nhân 12 năm buổi chiếu film cuối cùng của Fansland.

 

P/S: Trong ảnh là anh Nguyễn Quang Dũng - Dũng Digital, người sáng lập Fansland.

 

 


Dễ phải nửa năm nay không động vào máy ảnh. Chẳng phải vấn đề gì nghiêm trọng, không có tiền mới chết chứ không ảnh vẫn sống nhăn. Phải cái với thanh niên sống nội tâm dủ thâm là chính thì bị tắt h(n)ứng sáng tạo cũng là chuyện đáng bàn. Tất nhiên chẳng phải lần đầu mình bị rơi vào tình trạng này, khi từng có lúc cả năm không chụp nổi lấy một bức nào, mà cũng có thể coi như giai đoạn tạm nghỉ cho năm trước đó chụp như điên như rồ. Nhưng mà hình như khi bị cuốn vào guồng máy thì lại càng khó cho tâm hồn được ăn uống đầy đủ thì phải?

Từ hồi mới chụp, đã có vô số ý tưởng, đến nỗi phải có hẳn cuốn sổ ghi chép lại cho khỏi quên. Sự đời khó đoán, cảm xúc trồi sụt, đến giờ trong số những suy tư ngày ấy, chỉ còn mỗi bộ ảnh về ballet là đủ hấp dẫn mình, dù cũng chưa biết bao giờ sẽ thực hiện được. Gần đây, lại có thêm mong muốn một bộ ảnh đen trắng về boxing nữa…

Tại sao lại là boxing? Có lẽ vì sự phức tạp cao độ ẩn giấu dưới vẻ ngoài đơn giản, vì những tính toán chiến thuật cực kỳ tinh vi, biến hoá, đạt mức hợp lý đến từng bước chân, cú đấm. Và hơn hết, là môn võ của những kẻ mạnh mẽ, luôn phải đối đầu trực diện với địch thủ (trong boxing, không được đánh khi đối thủ quay lưng về phía mình). Tất cả đã biến boxing thành môn thể thao đầy tính bạo lực nhưng cũng không kém phần nghệ thuật, thu hút được đủ mọi tầng lớp từ thượng lưu tới bình dân.

Mình thích những gì mang tính cổ điển. Nên hẳn phải là một phòng tập chỉ thuần boxing, thiết kế theo phong cách cũ như vẫn thấy trên film và ảnh về giai đoạn đầu thế kỷ trước, có đài đấu, có giàn bao cát, ít tạ, tranh ảnh áp phích dán kín tường, những chàng trai trẻ măng mồ hôi ròng ròng, nhảy nhót di chuyển, hụp lặn tránh né, tung ra chuỗi đòn theo hiệu lệnh của ông thầy già đang vừa đi vừa quan sát, hoặc giơ đích cho một võ sinh nào đó. Khi mà người ta lên cơn cuồng loạn giảm cân, các phòng gym, kickfit mọc ra như nấm sau mưa thì những lò boxing phong cách cũ lại càng ít đi, thế đấy…!

Trong số những tác phẩm có cùng ý tưởng kiểu này, nổi tiếng nhất có lẽ là bộ ảnh chụp Muhammad Ali do Thomas Hoepker thực hiện cho tạp chí Magnum. Chỉ có thể nói là tuyệt vời! Hoepker đúng là một nhiếp ảnh gia đẳng cấp khi lột tả được đầy đủ những cảm hứng mà Ali huyền thoại truyền cho người khác, khiến người xem tràn đầy tinh thần chụp ảnh và tập luyện, dù biết chắc ảnh thì khó mà đạt tới mức độ ấy, còn tập thì…thôi đừng mơ nhiều! Thực tế, có lẽ niềm vui của mình ở chỗ đi đúng con đường yêu thích hơn là đạt tới một cái đích nào đó. Và…ờ, có một điểm trùng hợp thú vị ở đây, người đấm mình bay khỏi u mê là bạn Kha nhiều râu, còn người dạy cho mình biết boxing là gì, cũng là một ông Ali nào đó đấy :D


Dữ dội, đầy mê hoặc nhưng cũng gai góc và không kém phần cay đắng, đúng như cái tên “Sự thật trần trụi”, cuốn tự truyện của Mike Tyson đưa người đọc đến với một cuộc đời đen tối, buồn thảm và chua xót phía sau ánh hào quang của nhà vô địch hạng nặng trẻ nhất trong lịch sử Quyền Anh, tay đấm nguy hiểm nhất mà thế giới từng được chứng kiến.
Lần đầu tôi biết tới Mike, đáng tiếc thay, lại là qua trận tái đấu tai tiếng với Evander Holyfield vào năm 1997, khi ông cắn đứt tai đối thủ. Ấn tượng khi đó, cộng với việc đọc một vài bài báo đề cập tới lối sống sa đoạ khiến tôi bỏ qua ông cho tới mãi gần đây, khi tìm tòi, được giảng giải, và hiểu ra tại sao ông lại là tay đấm độc nhất vô nhị trong giới Quyền Anh nhà nghề. Tất nhiên, Mike “Thép” ngay lập tức có thêm một fan hâm mộ trong cái fanclub vốn đã đông đảo khắp thế giới. Cũng bởi vậy, chưa hài lòng với việc sở hữu sách có chữ ký dịch giả, tôi tìm cách săn một bản tiếng Anh có chữ ký của chính ông. Tập thì lởm, không học thành võ sĩ chuyên nghiệp được thì mua sách cũng coi như một cách thể hiện tình cảm với thần tượng của mình, nhỉ 😉 Nhân tiện tự tặng quà 27/2 luôn 🥳🥳🥳


Ngồi khám, chợt giật mình khi gặp bệnh nhân hao hao giống thầy Bách, một phiên bản miền Nam gầy và cao hơn. Về phòng bác sĩ, lại nằm nghĩ miên man.

Năm 2019 là tròn 15 năm ngày mình bước chân vào YHN, và cũng là 15 năm ngày thầy mất. Ông ra đi trước khi mình nhập học khoảng 6 tháng. Vì thế, mặc dù biết đến thầy từ khá lâu trước đó qua báo đài, qua lời kể của bố, đến cuối cùng mình chưa bao giờ được gặp trực tiếp, được nghe ông giảng một lần nào. Còn nhớ ngày thầy mất, bố về nhà nói với mẹ, giọng bàng hoàng: “Trâm ơi! Thầy Bách mất rồi.”, còn mẹ thì sững lại như khi nghe nhắc đến một người thân thiết lắm. Những ngày sau đó, câu chuyện chính giữa bố và mẹ là cách mọi người phản ứng ra sao trước việc này, từ bệnh viện Việt Đức tới trường YHN, và cho tới tận cả những người dân bình thường vốn chưa hề tiếp xúc ông. Chẳng cần phải thông minh lắm cũng hiểu một con người được yêu quý và thương tiếc như vậy hẳn phải lớn lao đến nhường nào.

Có một sự trùng hợp nho nhỏ, là mặc dù không có cơ hội được tiếp xúc trực tiếp với cả hai cha con thầy Tùng, thầy Bách, nhưng mình lại chịu ảnh hưởng lớn của hai ông. Nếu như việc chọn làm thầy thuốc – một nghề tự do, không phụ thuộc bất cứ hoàn cảnh nào – là vì đọc cuốn “Đường vào khoa học của tôi” của người cha, thầy Tùng, thì câu thầy Bách nói với cậu sinh viên Y3 ở bệnh viện St. Paul vào một đêm trực năm 1989: “Ở đời chả sợ cái đéo gì cả, chỉ sợ lẽ phải thôi.” đã định hình cách sống mà mình muốn hướng tới. Về sau này, khi đang học NT năm thứ hai, mình may mắn được nghe từ một trong số các đệ tử thân tín của ông về quan điểm đào tạo NT thầy định áp dụng mà chưa kịp, giúp ích cho mình khá nhiều trên quãng đường học và làm từ đó tới giờ.

 Càng lang thang nhiều trong Y giới, mình càng được nghe nhiều câu chuyện về ông. Có lẽ ông là người duy nhất có thể khiến cho các đàn em, vốn đều là những vị tai to mặt lớn của Y học miền Bắc, bỏ qua hết những tôn nghiêm mà cùng ngồi trên bãi cỏ uống rượu, cười nói mày tao trong một buổi lễ tưởng nhớ thầy mình được tham dự khi còn là NT năm nhất; có thể mắng những người thét ra lửa như PGs. Nguyễn Duy Huề, Gs. Trần Bình Giang…mà vẫn được họ yêu quý; có thể khiến một phẫu thuật viên không biết sợ là gì như Ts. Dương Đức Hùng khóc sưng cả mắt khi hay tin ông mất; có thể khiến cả bệnh viện Việt Đức hoạt động một cách rời rạc ngày ông ra đi…Những câu chuyện nói cả ngày cũng chẳng hết, và điều đặc biệt nhất là dù được kể từ những người yêu quý ông hoặc không, mình chưa bao giờ nghe bất kỳ một nhận xét gì tiêu cực cả.

15 năm đã qua, có nhiều thay đổi ở Việt Đức, YHN, và bản thân mình cũng trải qua nhiều bước ngoặt lớn. Nhưng dù có ra sao thì thầy Bách vẫn luôn là một tượng đài với bao thế hệ bác sĩ, trong đó có mình. Và mình tin những câu chuyện về thầy vẫn sẽ được lan truyền, theo cách này hay cách khác, để mọi người nhớ rằng trường Y đã có một người thầy như thế.

 

Sài Gòn, ngày 01 tháng 01 năm 2020

https://www.youtube.com/watch?v=C3GU5ukF5mQ


26/12
2019

- Bác Sơn! Trời ơi, em không biết bệnh nhân của bác HIV(+), em lấy máu mà không mang găng.
- Rồi xong, 6 tháng sau đi test nhé.
- Khồng, tay em có vết xước nào đâu.
- Ồ, ai biết được, có vết nhỏ xíu thì sao.
Đáp lại là cái lườm của cô điều dưỡng.
Nhìn chung bệnh kèm theo của bệnh nhân mà y bác sĩ ngán nhất khi làm thủ thuật – phẫu thuật là viêm gan C và “viêm gan I” (xác định qua test HCV và HIV), bởi bệnh lý nguy hiểm, lại đều lây truyền qua đường máu. Mà ngại thì ngại chứ bệnh nhân vẫn cần được điều trị, nên đối với HIV và HCV, bọn mình có mấy nguyên tắc như thế này:
- Phải tự xử lý bệnh nhân, không được tìm cách đùn đẩy cho người khác, trừ lý do bất khả kháng.
- Sinh viên và Nội trú năm nhất không bao giờ được phụ mổ HIV vì 2 lý do: Lý do chính là vì 2 đối tượng này chưa được hưởng chính sách, nên nếu chẳng may bị phơi nhiễm cũng không được phát thuốc dự phòng. Lý do thứ hai là vì chưa quen phụ nên có thể gây nguy hiểm cho mình và người khác.
- Thực hiện nguyên tắc “một chạm”, nghĩa là dụng cụ không được đưa trực tiếp cho nhau mà phải để lên khay và lấy.
- Bảo hộ đầy đủ: kính, đồ mổ không thấm nước, mũ…
Nhìn chung làm Ngoại khoa thì kiểu gì cũng phải mổ bệnh nhân HIV, chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi. Ca HIV đầu tiên mình tham gia là một ca chấn thương, lóc da đùi, ngay từ năm đầu Nội trú (vi phạm nguyên tắc ;(), khi mới đi trực thêm vì đàn anh thiếu phụ. Khỏi nói, vừa làm vừa nín thở và rón rén tí một. Ca cuối cùng mổ ở Việt Đức là một em gái 14 tuổi bị vỡ bàng quang. Khi ấy mình đã tốt nghiệp, kíp mổ còn có Quyen NgoDang Hung nữa. 3 anh em đeo 3 cái kính bảo hộ đúng như kính lặn )
Mặc dù trang bị như vậy nhưng đôi khi vẫn có tai nạn xảy ra. Trong 3 năm mình học Nội trú, có 3 đàn anh của cùng 1 khoá bị máu HIV bắn vào mắt. Thế là vừa test, vừa uống thuốc dự phòng, vừa xa vợ 6 tháng liền. May mà đến giờ cả 3 vẫn đều âm tính 😀
Lúc nãy, tán sỏi cho bệnh nhân HIV, anh y cụ già cứ nhắc làm bình tĩnh, không có gì phải vội cả, mình thì vừa làm vừa nhìn ngó che chắn cẩn thận để nước không bắn vào người. Chợt nghĩ giá mà có cơ hội để các nhà đạo đức học thử dính đến mấy ca đó xem còn to mồm rao giảng về y đức nữa không, nhỉ ;)


13/08
2019



“…Cảm giác khi đứng trên bục nhận huy chương, cờ Tổ quốc được kéo và Quốc ca vang lên xúc động đến trào nước mắt…”

Câu trích không chính xác này là lời tâm sự của thầy Trắc dạy mình thể dục hồi cấp II. Tất nhiên, mình chẳng phải học trò cưng gì của thầy, có khi còn bị ghét nữa, nhưng đó lại là chuyện khác. Trong trí tưởng tượng của một đứa trẻ khi ấy, hình ảnh câu nói kia gợi lên có một sức hút lớn đến mức cứ lởn vởn mãi về sau.

Năm 17 tuổi, sau khi chán nản với việc học và lao vào tập như điên, mình được gọi đi đánh giải, đồng thời đứng trước quyết định theo thể thao hay về thi Đại học. Bố mẹ tất nhiên chả bao giờ đồng ý chuyện bỏ Đại học, và những câu chuyện buồn về các vận động viên khi hết thời lúc đó khiến mình từ bỏ giải đấu, và cũng đồng thời hiểu rằng hình ảnh bước lên bục huy chương nhìn cờ Tổ quốc, miệng lẩm nhẩm Quốc ca sẽ không bao giờ trở thành hiện thực nữa…

…Tổng kết 2 ngày sinh hoạt của khối Niệu khoa trẻ tại Hội nghị Niệu khoa châu Á 2019, vốn không nghĩ sẽ đoạt giải nên khi người phụ trách đọc “Dr. Son Nguyen Ngoc”, mình chỉ nghe loáng thoáng và nghĩ là nhầm, đến khi tới “from Vietnam Urology – Nephrology Association” và nhìn mình cười, khi ấy mới dám tin là thật. Cảm xúc dâng trào lúc đó có lẽ khó mà sánh được với khi bước lên bục nhận huy chương, mà cũng chẳng có Quốc ca hay Quốc kỳ gì cả, nhưng vẫn là một niềm vui ngập tràn, chỉ thiếu điều nhảy lên giữa hội trường thôi. Nhất là khi kết thúc, được các bạn đồng nghiệp tới từ các nước ra bắt tay chúc mừng, mới lại càng xúc động. Một chuyến đi tuyệt vời, trước khi trở lại chiến đấu!

 


12/06
2019

   Và hôm nay, tôi viết cho cô…
   Tại sao sau chừng ấy thời gian, tôi lại nghĩ đến cô nhỉ? Có lẽ phải đến 15 năm rồi, tôi không mảy may nhớ đến người con gái chưa một lần gặp mặt, vậy mà giờ đây nickname của cô cứ xuất hiện trong đầu mỗi khi tôi rảnh rỗi. Không, tất nhiên chẳng có chuyện tình cảm nào ở đây cả. Tôi và cô chỉ chat có đôi ba lần, và theo tôi nhớ lần cuối còn châm chọc nhau ra trò. Nhìn chung cô không phải type con gái tôi thích, và chúng tôi hẳn chẳng ưa nhau lắm đâu. Nhưng có lẽ tháng ngày nhàn hạ đã cho phép tôi lần lại những dấu vết từng một thời quen thuộc, và trong một ngõ ngách nhỏ nào đó, cô xuất hiện. 
   Quen cô như thế nào? Hãy từ từ đã, để tôi lần ngược về xa hơn chút nữa những tháng ngày thơ dại. Năm lớp 11, tôi chịu một cú shock lớn khi là kẻ thua cuộc trong sự toan tính của những người lớn. Thằng tôi khi ấy vỡ vụn, chẳng biết bấu víu vào điều gì nữa, và đó là lúc tôi biết tới thế giới rộng lớn có tên Internet. Khỏi phải nói sự choáng ngợp của tôi trước lượng thông tin, những mạng lưới khổng lồ kết nối người với người chỉ qua cái cổng Dial – up ì ạch hồi đó. Tôi tìm được những người cùng sở thích, cảm thấy mình ít quái dị hẳn đi, và tất nhiên vết thương lòng cũng được xoa dịu đáng kể mỗi khi tôi ngồi trước màn hình máy tính. Thế rồi trong lần tham gia phong trào fansub đang lên khi đó, tôi quen cô.
   Chi tiết cụ thể thế nào, tôi không còn nhớ được nữa. Chỉ biết rằng dù ban đầu khá hứng khởi, sau một thời gian chat qua Y!M, bọn tôi rất không hợp nhau về cách làm việc. Cái tôi của những đứa trẻ mới lớn hồi ấy hoá ra lại to đến mức về sau này cả hai còn châm chích nhau qua các bài post trên diễn đàn. Bẵng đi vài tháng, có thông báo cô đang ốm nặng từ một người em thân thiết, và câu chuyện dần được hé lộ. Theo những gì người kia kể lại, cô từ bé đã ốm yếu, và gần đây sức khoẻ càng kém hơn nên phải nghỉ học. Từ ấy, có thể nói thế giới mạng là nơi duy nhất cô có thể thoả thích vẫy vùng. 
   Sau cái thông báo kia 1 – 2 tuần gì đó, cô mất. Diễn đàn chuyển skin đen thương tiếc. Thằng tôi khi ấy cảm thấy chút day dứt, hối hận, rồi cũng thoảng qua. Tôi cứ thế lớn lên, va vấp với đời như bao thành viên khác. Diễn đàn cái thì sập, cái thành nơi hoang phế, cái thì hoạt động cầm chừng, rồi mạng xã hội ra đời, và Y!M bị khai tử. Những thứ còn lưu giữ về cô cứ dần dần biến mất, cũng như những ký ức của tôi về cô vậy. Cho đến một ngày, tôi lại vào chốn cũ, nhìn từng cái nick chẳng biết có lúc nào còn được đăng nhập, và chợt nhớ về cô gái đã ra đi khi mới 16, 17 tuổi. Muốn tìm lại chút dấu vết gì đó, nhưng tôi chẳng nhớ nổi tên cô, nickname cô đã dùng thì tìm kiểu gì nhỉ? Mà có khi nick không hoạt động cũng bị xoá từ lâu rồi. Tất cả những gì tôi nhớ là tài khoản Y!M của cô, bb_x_km, cô giải thích là “bay bay xa kả mét”, mà nhớ cũng chẳng làm gì được, bởi Y!M đã ngừng, mà tài khoản có nick của cô tôi cũng mất từ lâu lắm rồi. 
   Vậy đấy, cứ băn khoăn mãi, 15 năm qua có ai nhớ đến cô không? Hay dòng đời nghiệt ngã xô người ta đi xa nhau và xoá đi ký ức về kẻ đã mất? Hồi bé thấy thế giới sao mà nhỏ thế, đến khi lớn lên mới hiểu nhỏ bé chính là mình. Có phải xưa nay con người ta đều sợ mình bị lãng quên, nên tôi mới nhớ về cô lúc này mà thương cảm, hay như Nguyễn Du từng than: 

Bất tri tam bách dư niên hậu, 
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?


He said, "One day you'll leave this world behind
So live a life you will remember."

- Avicii - The Nights -

Sau khi nộp đơn xin nghỉ, câu hỏi đầu tiên xuất hiện là: “Thất nghiệp thì làm gì?”. Tất nhiên, mình vẫn yêu nghề đủ để muốn tiếp tục làm bác sĩ, nhưng lẽ nào khoảng thời gian tạm rời xa bệnh viện lại chỉ dùng để uống café? Một chuyến đi dọc bờ biển đã luôn nằm trong dự định, không phải bây giờ thì bao giờ? Cuộc đời vốn vô thường, năm rồi thầy dạy nhiếp ảnh của mình mất. Ông không dạy mình nhiều về ảnh, nhưng chính là người truyền cho mình cái máu đi và chụp này. Mình biết từ nay sẽ không bao giờ còn được nhận tin nhắn lên đường của ông nữa…Ừ, vậy nên khi còn có thể thì cứ đi thôi.
Tham khảo kinh nghiệm một vài người bạn, mang ít quần áo cùng mớ đồ chụp ảnh, sáng 10/4, mình khởi hành chuyến đi gần 1500km dọc bờ biển Việt Nam, bắt đầu từ Sài Gòn, điểm đến cuối cùng dự định là Huế, sau đó chuyển thành Quảng Trị. Không bị gấp về thời gian nên đi rất từ từ, cứ thấy cảnh đẹp là dừng lại chụp. Nhiều hôm trời nắng to, cũng nản, nhưng nghĩ sau này biết có đi lại được không nên đành bấm bụng dừng xe lôi máy ra. Mặc dù hỏng mất kha khá nhưng may vẫn có nhiều ảnh đẹp, không thì tiếc lắm. Tính ra cả chuyến đi mình chụp hết 28 cuộn film slide, 2 cuộn film màu, tất cả đều là film 120. Số này 25 cuộn tráng E6, 5 cuộn tráng C41, chắc cũng đủ thành kỉ lục khó phá trong giới chơi film.
Mỗi cung đường đều có những dấu ấn khó quên, những con người tốt bụng. Ở Nha Trang, được Bình, Khôi chỉ chỗ ăn, chỗ ngắm cảnh, rồi chiều nào cũng đi ăn kem ở quán Ý gần khách sạn. Thót tim khi ngồi xe máy đi thăm Hải đăng Mũi Dinh. Đi Vĩnh Hy, uống nước mía đặc nhất và rẻ nhất Việt Nam. Gặp chị bán nước tốt bụng ở Phú Yên, gửi xe hai lần mà nhất định chỉ lấy 1 lần tiền vé, đành mua thêm lon nước ủng hộ. Ra Lý Sơn, thăm chùa Hang rồi “bị” ép ăn cơm chay no căng bụng. Đến Đà Nẵng, được Tuấn dắt đi chỉ chỗ chụp ảnh, rồi còn cùng phi ra Huế ăn bún bò, chiều chiều đi ăn kem rhum nho bên bờ sông Hàn. Xúc động nhất chắc là lúc ngồi trên cầu Hiền Lương nghe Trọng Tấn hát Đất nước, nhớ về bao lớp người đã ra đi để có một nước Việt Nam thống nhất. Và còn hàng trăm, hàng ngàn khoảnh khắc đáng nhớ mà chẳng liệt kê hết nổi. Cuối cùng, cũng như bao người đã từng đi, đều thốt lên: Đẹp lắm Việt Nam ơi!
Thất nghiệp và đi phượt, như một người bạn nói, là trải nghiệm khó quên và nên có, ở hoàn cảnh của mình. Chẳng biết bao lâu nữa sẽ tới chuyến đi tiếp theo, nhưng mỗi lần như vậy, mình đều yêu cuộc sống này hơn, mặc kệ bao toan tính của nhiều người khác. Hít căng một hơi, và sẽ lại lên đường thôi.


Thời tiết Hà Nội vẫn vậy, đỏng đảnh và khó chiều như gái mới lớn. Cả ngày âm u, rồi đến tối thì mưa lất phất, chẳng đủ to để ngập đường nhưng cũng làm ướt sũng kẻ đi xa. Phóng xe tới ngã tư, hắn ngập ngừng rồi rẽ vào con đường quen thuộc, quen đến mức có thể tránh từng chỗ lồi lõm một cách vô thức. Con đường về nhà như đưa hắn lại một quãng đời cũng bắt đầu bằng một đêm mưa.
Thực ra với khả năng thích nghi của con người, khi nhớ lại ai cũng thấy kỷ niệm đẹp, chứ lúc đang sống chính quãng thời gian ấy, chắc hẳn mệt lắm. Chẳng biết sau này thế nào, chứ thời của hắn Nội trú Ngoại ắt là khổ nhất. Làm thì như trâu, ăn chửi nhục như chó, mà ác một nỗi là khổ thế nhưng có thằng nào dám than chứ đừng nói không làm. Cứ thở ra 1 câu khổ xem, vừa bị chửi, vừa ngồi chơi xơi nước, đến nỗi van lạy đàn anh để “được” làm mới thôi. Đi khoa nào bệnh nặng cứ xác định đêm thì mất ngủ, ngày thì lơ mơ. Hắn từng bị ám ảnh tiếng chuông điện thoại đến mức đi ngủ cũng giật mình dậy vì tưởng nghe thấy chuông, định thần mất một lúc mới biết chẳng có gì xảy ra cả. 
Nói đến ngủ, một ước mơ xa xỉ của đám Nội trú. Thiếu ngủ liên miên khiến bọn hắn có thể ngủ ở bất cứ đâu, bất cứ khi nào: khi phụ mổ, viết bệnh án, cho thuốc, đọc sách, tâm sự với bạn gái…Chợp mắt được giây lát, cho đến khi cái hạnh phúc ngắn ngủi ấy bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại hay tiếng gọi của điều dưỡng. Có một mùa đông nọ, rét cắt da cắt thịt, hắn đành học theo Bác, thay viên gạch hồng bằng túi sưởi nhét vào chăn cho ấm trong khi lên khoa cho thuốc trước. Rồi đang ngon giấc, chuông kêu, thế là lại lóc cóc chạy lên khoa giữa đêm đông buốt giá, để rồi về thì chăn cũng lạnh lẽo, nằm co ro cả đêm đố ngủ nổi.
Ngoài công việc, thứ duy nhất thừa mứa với bọn hắn có lẽ là ăn uống. Khoản này thì khỏi nói, viện gần phố cổ, toàn quán ăn ngon, các anh thì thoải mái bao đàn em ăn để có sức làm. Hắn thích nhất sáng ra đi ăn phở Nhà thờ với đại ca, bát phở béo ngậy, đầy ụ, ăn no đến tận chiều, rồi tranh thủ làm cốc café trước khi chạy vội về mổ. Ừ, có lúc hạnh phúc là hắn đứng mổ, đại ca thì đứng sau nhìn và lẩm nhẩm theo nhạc Despacito. Khoảnh khắc ấy nhớ mãi không quên. Hay những đêm trực đông bệnh cấp cứu, gần 11h mới kéo nhau ra mì gốc cây, mỗi thằng làm 1 bát xì xụp cho đỡ đói. Mấy kíp đi mổ cấp cứu xong muộn thì hay ra Gà 1C. Chà, gà chặt, phở gà đùi, bún gà mọc…nhắc lại mà ứa nước miếng. Cái quán ấy, ban ngày là tiệm sửa xe, tối đến bán gà, đông khách phải biết. Có lần hắn còn gặp cả mấy diễn viên ở đó nữa. Sáng hôm sau hết tua, kéo nhau ra phở Nhà xác tổng kết tua trực, rồi thằng thì lên khoa, thằng đi mổ, thằng nào được về ngủ là vui vẻ nhất.
Khổ nhục như thế, nhưng đa phần bọn Ngoại lại thu hút các em gái xinh xắn. Chắc tại được rèn luyện trong lò lửa nên cũng có tí khí chất khác thường. Mỗi tội cũng không nhiều người thông cảm được cho tình trạng nhắn tin mà mãi không có hồi âm, hay cứ gọi điện là kêu “đang mổ”. Khổ vậy đấy!
Thế mà rồi hắn cũng sống sót qua cái lò ấy 3 năm, cũng có thể tự coi là sản phẩm tạm chấp nhận được, còn cần cố gắng nhiều hơn trong tương lai. Mỗi khi nghĩ lại, lúc nào cũng thấy tự hào vì từng mang 3 chữ “Nội trú Ngoại”.

Hà Nội, một đêm mưa dầm gió bấc.

P/S: Cái tựa này nhái lại một dạng bài báo bọn Nội trú rất hay viết, là “Nhân một trường hợp, điểm lại y văn” 😉 Chắc thằng nào cũng có ít nhất 1 bài như này.


Mình nghiện sách từ nhỏ, cả đọc và sưu tập, nhất là sách cũ. Bởi vậy, mặc dù suốt ngày bị kêu ca phàn nàn về kích cỡ của kho sách và cũng đã phải bán bớt một lượng đi thì về cơ bản, tốc độ mua vào vẫn lớn hơn tốc độ bán ra, và kích cỡ bộ sưu tập cứ tăng dần đều theo năm tháng. 
Sau này, để gọn nhẹ hơn, mình chuyển qua dùng Kindle, công nhận là rất tiện dụng, nhất là lượng ebook thì đủ đọc cả đời chả hết. Nhưng như bao người có cùng thú vui khác, cầm sách giấy vẫn đem lại cho mình những cảm xúc khác biệt, đôi khi đến từ việc có được bản sách hiếm, có chữ ký ai đó quan trọng, hoặc…đôi khi là ghi chép của chủ sách trước, giống như cuốn này ☺
Đây là một món quà với lời đề tặng khá dài và tình cảm của người cha tới con trai mình. Cả hai bố con có lẽ đều là những người say mê nhiếp ảnh, và chắc hẳn có phòng tối ở nhà. Dựa trên lời lẽ thì có thể đoán Jim, tên người con trai, khoảng 20 tuổi, ông bố khoảng 40 – 45 tuổi. Cuốn sách này xuất bản năm 1987, cách đây 32 năm. Nếu còn sống, người con giờ khoảng 52, và ông bố là 72 – 77 tuổi. 
32 năm…! Căn cứ theo việc sách được bán trên 1 hiệu sách online, có thể đoán chắc phòng tối không còn nữa, và có lẽ hai người kia cũng không còn, hoặc ít nhất là 1 trong 2(?). Chuyện này chắc mình sẽ chẳng bao giờ biết được…Vẫn là cảm giác tò mò pha chút ngậm ngùi khi nghĩ về những người chủ trước của cuốn sách…
Tiếng Anh mình giả cầy, mạo muội dịch lời đề tặng rất tuyệt vời này, bởi nó mang đến cho mình nhiều cảm xúc trong những tháng ngày hỗn loạn ☺

“Những tấm ảnh bắt được đúng khoảnh khắc, với sự sáng tạo, trở thành nghệ thuật và biểu tượng – luôn hướng tới những điều cao hơn chính bản thân chúng. Jim, hãy phát triển sự sáng tạo và tò mò nơi con. Sáng tạo sẽ làm cuộc đời con cân bằng và thêm ý nghĩa – con sẽ trở thành một thành phần hoạt bát hơn là chỉ một người quan sát.
Dành tặng cho một tâm hồn không sợ hãi – con trai – người mà ta rất tự hào…Hãy sáng tạo, và tin tưởng vào bản thân mình!

Mừng con về nhà
Yêu con,
Bố”


Trang 1 trên 131234567»...Cuối »   Chuyển

Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.