
Chiều mưa...
Chợt thèm một cốc cacao trứng. Là thèm món đồ uống ưa thích đã lâu rồi chưa được nếm lại, hay thèm cảm giác thanh thản mỗi khi uống nhỉ?
5h chiều, vẫn cố ra L'étage làm một cốc. Chả gọi được ai, thôi thì uống một mình cũng có sao. Vẫn cái ban công nho nhỏ nhìn ra hồ Gươm ấy, vẫn cô chủ quán ấy, mấy tháng mà cứ như lâu lắm rồi mới quay lại vậy. Ở Hà Nội mình biết 3 nơi bán cacao trứng ngon, nhưng vẫn thích ngồi ở đây nhất, vừa vì đẹp, vừa vì có thể yên tĩnh một mình khi cần.
Mang theo Hoàng tử bé, nhưng đọc được mấy trang giới thiệu lại gấp sách vào. Saint - Exupéry viết cuốn này khi ông không được bay theo đúng nghĩa đen, và có lẽ là cả nghĩa bóng. Giọng văn cứ man mác buồn. Ngẫm lại thấy có vẻ cũng giống giống mình, cũng đang lúc không được bay, theo đúng cả hai nghĩa.
Lan man lại chợt nghĩ đến Sucker Punch. Film này muốn review lâu lắm rồi mà vẫn chưa bắt đầu, vì chẳng biết viết thế nào cho hay cả. Babydoll, với trí tưởng tượng tuyệt vời của mình, đã sáng tạo ra cả một thế giới mới, cốt để vượt qua nỗi đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Cô là người bình thường bị tống vào trại thương điên, trong khi những kẻ điên loạn, mù quáng thì lại ở ngoài. Mình, có lẽ trí tưởng tượng cũng không đến nỗi nào, nhưng chẳng thể ở lì trong ấy được. Thế nên tốt nhất là khỏi tưởng tượng cho mất công thức dậy.
Uống ngụm cuối cùng. Nhẹ lòng đôi chút, phần vì được thưởng thức thứ đồ uống yêu thích, phần vì chụp được vài kiểu ảnh, mà cũng có lẽ còn do tạm thoát khỏi không khí ngột ngạt dạo gần đây.
Bao giờ sẽ lại được bay?