1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết

Danh ngôn sống đẹp

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Vì không nhìn thấy chính mình nên người ta làm mọi điều sai lầm. Họ không nhìn vào chính tâm mình. Khi sắp làm điều gì sai quấy, họ nhìn trước, ngó sau xem thử có ai nhìn thấy không: Mẹ mình thấy không? Chồng mình thấy không? Vợ mình thấy không? Con mình thấy không? Nếu không ai thấy, họ vội làm ngay. Đó là họ tự nhục mạ chính mình. Có một điều họ quên mất là chính họ cũng đang nhìn thấy họ đấy!


Because people don’t see themselves, they can commit all sorts of bad deeds. They don’t look at their own minds. When people are going to do something bad, they have to look around first to see if anyone is looking: "Will my mother seem?" "Will my husband see me?" "Will my children see me?" "Will my wife see me? If there's no one watching, then they go right ahead and do it. This is insulting themselves. They say no one is watching, so they quickly finish their bad deed before anyone will see. And what about themselves? Aren't they a "somebody" watching?


Ajahn Chah

 7 người thích      Thích

Danh ngôn hành động

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Những thành tựu vĩ đại nhất của nhân loại đầu tiên chẳng là gì hơn ngoài những giấc mơ trong tâm trí người biết rằng giấc mơ là hạt giống của mọi thành tựu. Khát vọng mãnh liệt muốn khẳng định mình và hành động chính là điểm bắt đầu, nơi mà người mơ lên đường.


The greatest achievements of men, were at first, nothing but dreams of the minds of men who knew that dreams are the seedlings of all achievements. A burning desire, to be and to do, is the starting point, from which the dreamer must take off.


Napoleon Hill

 5 người thích      Thích

Được cho vé của buổi diễn này một cách khá kỳ lạ. Tối dạo qua mấy hàng sách kiếm cuốn Những câu chuyện phiêu lưu của Mr. Tompkins của George Gamow (chắc sẽ có review sau) thì 1 cô chủ hàng sách gọi và cho cặp vé đi xem. Nói dài dòng một chút, thực ra không hẳn thân thiết gì với bà cô này. Bả có chú ý mình vì rất hay dạo hàng sách, nhưng chỉ thế thôi. Hôm trước đèo đứa bạn ra đây mới biết hóa ra nó lại khá thân thiết với bả. Hehe, đúng là ở hiền gặp lành mà. Hôm nay được hưởng thành quả lao động của ngày đó. Cám ơn Chibura nhé, sẽ hậu tạ, hậu tạ.

Ấy, sướng nhất là biểu diễn ở Nhà hát Lớn Hà Nội. Trước giờ cũng thèm vào đây nghe nhạc cổ điển lắm, nhưng tự biết lượng sức mình nên đành cho tới khi đi làm. Thôi cứ coi như ước mơ xa vời vợi. Ai ngờ hôm nay lại đàng hoàng có giấy mời hẳn hoi (Mặc dù là biểu diễn múa nhưng có sao đâu, vào thì vẫn cứ là vào. Xem như hoàn thành bước 1 của mục tiêu).

Thành thật 1 câu là…xem gần như không hiểu gì. Múa là nghệ thuật tượng hình, mình thì lại chẳng có chút kiến thức cơ bản nào. Chỉ có cách thả mình ra mà cảm nhận, thấy gì thì biết thế. Vậy nên chắc chắn không thể bình luận được. Đại khái chỉ có một vài ấn tượng nho nhỏ:

–       2 tiết mục múa của Nga khá hay, đều sôi động và gợi cảm giác yêu đời. Đặc biệt là phần biểu diễn Giai điệu bạn bè, để làm kết thúc khá hợp lý

–       Tiết mục Tóc hơi khó hiểu, cũng hay nhưng mà làm mình liên tưởng đến phim Ma tóc của Hàn Quốc (sắp ra thôi)

–       Các tiết mục khác thì chỉ đơn giản thấy thích thôi, không thể nói gì khác cả.

Kết thúc một tuần vất vả thì tối Chủ nhật thế này là quá hoành tráng rồi. Sang tuần mới, lên Thận-Tiết niệu học trong khi chỗ Chấn thương vẫn chưa xong, mắt thấy quá tải đến nơi mất…Ôi tuần mới!


Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.