1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết

Danh ngôn sống đẹp

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Lương tâm là giọng nói bên trong cảnh báo chúng ta rằng có thể có ai đó đang nhìn đấy.


Conscience is the inner voice that warns us somebody may be looking.


Henry Louis Mencken

 70 người thích      Thích

Danh ngôn hành động

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Ta nhận được không phải điều mà ta lười biếng ước ao, mà là điều ta dành được một cách chính đáng. Phần thưởng của ta luôn tỷ lệ thuận với nỗ lực ta bỏ ra.


We will receive not what we idly wish for but what we justly earn. Our rewards will always be in exact proportion to our service.


Earl Nightingale

 3 người thích      Thích

20/10

2020

Chấm thi TLS

Đi chấm thi tiền lâm sàng. Cũng khá nhàn, bảng kiểm đầy đủ, chỉ cần tick vào từng mục là xong. Đại khái thì sinh viên nào cũng lặp lại một quy trình như thế, tất nhiên có kẻ nhớ hết, có người quên chỗ này chỗ nọ, đến mức mình thuộc lòng cả cái bảng, chả cần nhìn cũng chấm được.
Mọi chuyện cứ đều đều như thế cho đến một cậu sinh viên nọ, nhìn mặt có vẻ hiền và mọt sách. Vào thi, cậu ta tua một tràng cực nhanh đến mức mặc dù đã thuộc bảng kiểm thì mình vẫn không định hình hết được thằng ku này đang nói cái gì. Nhìn tay hơi run, mình đoán là mất bình tĩnh nên bảo:
- Cứ từ từ em, bình tĩnh mà làm. Không có gì phải sợ cả!
Nhắc xong, độ run thì có giảm còn tốc độ nói thì thay đổi không đáng kể. May mà cái quy trình tiêm mông cũng ngắn chứ dài thêm chắc là khỏi hiểu nổi ông tướng này đang nói gì mất!
Hoàn thành bài thi, chuông báo hết giờ chưa kêu, cậu ta mon men lại gần mình, tưởng muốn biết điểm, nhưng câu hỏi lại bất ngờ hơn thế:
- Thầy ơi, lúc nãy em nói có nhanh quá không ạ?
- Cũng nhanh em ạ, lần sau đi thi em cứ bình tĩnh, không phải vội.
- Dạ, vậy thầy có nghe được không ạ?
- Vẫn nghe được, hơi khó thôi
- Dạ, em bị tật nói nhanh, đang điều trị bên Phạm Ngọc Thạch rồi, mà không biết có tiến triển gì không nên hỏi thầy ạ.
- Ừ, chắc là có em ạ. Hơi khó nghe thôi.
- Dạ, em cảm ơn.
Lúc ấy chuông báo hết giờ vang lên, cậu sinh viên chuyển bàn. Còn mình chợt thấy tội tội. Nói chuyện khó khăn vậy, đi thi ắt gặp nhiều trở ngại. Mà cứ cho là qua thời sinh viên ổn thoả đi nữa thì sau này ai dám nói sẽ dễ dàng giao tiếp với bệnh nhân, nhất là giữa thời đại có cả một combo các đường dây nóng luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu như bây giờ....Thôi, chỉ mong sau 3-4 năm trị liệu nữa, em có thể nói được gần như bình thường để tiếp tục đi trên con đường gian nan này. Biết đâu đấy, ta lại gặp nhau thì sao

 

 

View: 37     Nguồn:          Quay lại


  Gửi phản hồi
Tên:
Email:
Tiêu đề:
Nội dung:


Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.