1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết
Ảnh mới
Ảnh mới
  Photo Stream  |     Tuyển tập

Bài viết mới
Bài viết mới
   Hôm nay là tròn 2 năm ngày mất của Kenny Weldon, một trong các HLV Boxing giỏi nhất của Mỹ. Chương trình huấn luyện ông thiết lập tại Học viện Boxing Galena Park đã giúp đem lại 316 HCV thành phố Houston, 51 chức vô địch bang Texas, 17 chức vô địch Quốc gia, 3 huy chương châu lục và 3 huy chương Olympic. Ông là HLV của tuyển Boxing Mỹ tại Olympic 1988. Ngoài ra, ông còn tham gia huấn luyện một số võ sĩ Boxing chuyên nghiệp nổi tiếng khác.
    Tôi biết đến ông khi lên các diễn đàn về Boxing nước ngoài để tìm kiếm tài liệu. Khác biệt với đa số các clip đủ thể loại của từ võ sĩ chuyên nghiệp cho tới mấy tay mơ kiến thức căn bản còn sai, video của ông rất đơn giản, dễ hiểu và cực kỳ cơ bản, đặc biệt thích hợp với những người phải tự học. Có thể nói trong suốt nhiều năm đọc và xem, chưa thấy video của ai hay đến như vậy. Mặc dù được dạy dỗ khá bài bản nhưng việc xem những video của ông vẫn giúp ích tôi rất rất nhiều trong quá trình luyện tập. Đáng tiếc là đa số đều khá cũ và khó tìm được đầy đủ trên Internet, gia đình ông cũng không còn giữ chúng.
   Bức ảnh này được lấy từ một bài post trên FB của con gái ông. Xin gửi lời tri ân đến vị HLV tài năng mà tôi chưa một lần được tiếp xúc.

11/04

2020

  2 tuần gần đây khá nhiều cảm xúc. Bệnh viện tạm ngừng mổ phiên, nhưng cấp cứu thì vẫn phải làm, tất nhiên. Có ca bệnh, từ lúc vào đã tiên lượng trước, báo mổ gần như tức thì, thế mà mổ xong ra hồi sức vẫn shock tơi bời, giữa đêm còn phải hội chẩn đủ các cọc. May mà cuối cùng cũng thoát, về được khoa, rồi xét nghiệm ổn dần. Tiếc là không phải bệnh nhân nào cũng gặp may!
  Từ hồi sinh viên, mình đã nổi tiếng nặng vía, đến nỗi một giảng viên của Bộ môn Nội ở khoa Tiêu hoá Bạch Mai, vốn rất quý mình, trong buổi đầu tiên trực cùng đã phải thốt lên: “Bao nhiêu năm tao ở cái khoa này, chưa bao giờ cấp cứu ngừng tuần hoàn cùng lúc nhiều như hôm nay”, và khi mọi chuyện tạm ổn, đã bảo mình: “Hay thôi, tao cho mày về khỏi phải trực, kẻo đêm nay lại cấp cứu tiếp thì…”. Hồi Nội trú thì khỏi nói, có giai đoạn đến mức bị Cọc I (trưởng tua trực), mặc dù cũng rất quý, treo dao không chính thức vì vía quá nặng, còn thằng Tuân cùng tua cùng giường thì đưa ra công thức: “Bệnh nhân nặng + Nội trú Sơn = Nặng về”. Mãi về sau này mới đỡ dần dần. Đến khi chuyển vào Sài Gòn, mình né được suốt 2 năm, cho tới gần đây lại liên quan tới 1 ca như vậy…
  Có mù cũng thấy vũ trụ điện ảnh Marvel ngoài Thanos còn cả mớ các villain, còn thế giới loài người ngoài Covid – 19 còn cả lô bệnh nguy hiểm khác. Thế nhưng có một điều ngược đời là dân mình, lời bác sĩ dặn thì không nghe, lại rất tin mạng xã hội và báo chí. Bởi vậy, giờ ai cũng lo sốt vó Covid – 19, nhưng có những chuyện liền kề đến bản thân thì lại chả quan tâm. Không ít lần khi soi rút JJ (một loại sonde đặt từ thận xuống bàng quang), mình test thử bằng cách hỏi bệnh nhân có mấy ống trong người, đặt bên nào…thì đều nhận được câu trả lời: “Không biết bác sĩ ơi”!!!, dù giấy ra viện ghi rất rõ, và bác sĩ nào cũng dặn. Bởi vậy mới có nhiều trường hợp quên đi rút sonde và xuất hiện biến chứng, đôi khi rất nặng…
  Ca lần này có lẽ là kỷ lục về thời gian quên sonde. Bệnh nhân được đặt JJ bên trái loại 1 năm, thế nhưng thay vì sau 1 năm đi khám thì lại để nguyên đó, và chỉ đến khi được đưa vào viện trong tình trạng shock nhiễm khuẩn thì tất cả mới ngã ngửa khi biết trong người bệnh nhân còn cái sonde JJ suốt 10 năm trời chưa rút, đến mức đầu dưới sonde đóng 1 cục sỏi to đùng chiếm trọn lòng bàng quang. Tình trạng khi vào nặng đến nỗi tua trực chỉ có thể can thiệp tối thiểu là dẫn lưu thận phải dưới siêu âm. Sau đó bệnh nhân chuyển lên ICU nằm hồi sức.
  Sáng hôm đó, mình được gọi vào phụ mổ tham vấn. Sau khi thăm bệnh, các thầy quyết định can thiệp lần 2, lấy sỏi và dự kiến cắt đầu dưới của sonde. May mắn làm sao, khi vào mổ thì không chỉ lấy được sỏi mà còn rút nguyên được sonde ra. Vậy là quyết định đặt luôn JJ 2 bên và dẫn lưu bàng quang, hi vọng dẫn lưu tối đa nước tiểu ra ngoài. Sau mổ, bệnh nhân lại về ICU nằm, tình trạng có lúc cải thiện nhưng vẫn không ổn định. Cuối cùng gia đình quyết định xin về.
  Thực ra ngay khi vào, mình đã biết ca này mổ thì không khó những tiên lượng cực nặng. Có điều còn nước thì còn tát, một tia hi vọng cũng cố mà giành lấy. Đáng tiếc Y học có giới hạn…Hôm biết bệnh nhân xin về, không bất ngờ mà hơi cảm thán. Nói “Giá mà…” cũng chẳng để làm gì, nhất là sau khi đọc tin về một chị biên tập viên ở VTV, chuyên dạy kĩ năng mềm cho người ta nhưng lại kì thị y bác sĩ một cách thiếu hiểu biết, rồi gần đây thì dân tình Thủ đô sau khi ở nhà tù chân quá thì đã quyết định gửi trọn niềm tin cho Y tế mà…ra đường, thì có lẽ những ca như kia sẽ còn gặp dài dài. Chắc chỉ còn cách gắng làm và chịu khó…khấn vái Trời Đất thôi vậy.


Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.