1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết
Ảnh mới
Ảnh mới
  Photo Stream  |     Tuyển tập

Bài viết mới
Bài viết mới

Mùa dịch, Sài Gòn đóng cửa hết tụ điểm ăn chơi. Thực ra trừ mấy rạp film và quán cafe thì những chỗ kia cũng chẳng làm mình bận tâm lắm. Cafe là chỗ hẹn hò, la cà với anh em bạn bè, còn rạp film, dù ít đi xem vì có mỗi mình, lại là món ăn tinh thần thiếu thì hơi bị buồn.

Vào dịp như thế này, người ta mới nhớ lại cơn đói văn hoá đâu đó 30 năm trở về trước. Sách vở thì ít, âm nhạc và điện ảnh trông chờ vào những người đi Tây về là chính, mà tất nhiên tiếp cận được nguồn này lại chẳng dễ gì. Giữa lúc ấy, vào ngày đầu tiên tháng 12 năm 1994, Fansland, đứa con tinh thần của anh Dũng Digital và những người bạn cùng yêu điện ảnh, ra đời. Kết hợp với phòng phát hành film Quân đội, đây là nơi giới thiệu các tác phẩm âm nhạc, nhạc kịch, phim âm nhạc, phim kinh điển của mọi thời đại và các phim hay, phim đoạt giải thưởng quốc tế của Việt Nam cũng như nước ngoài. Nói một cách không ngoa thì sự ra đời của Fansland là mốc quan trọng của việc thưởng thức điện ảnh ở Hà Nội khi đó. Từng có nhiều bài viết so sánh nơi đây với rạp chiếu bóng Thiên Đường trong bộ film đoạt giải Oscar cho film nước ngoài hay nhất năm 1989 – Cinema Paradiso. Không rõ những tác giả ấy có trải nghiệm gì, còn cá nhân mình, thật trùng hợp, những sự việc, cảm xúc mà gã trai Salvatore Di Vita trải qua nơi rạp chiếu bóng Thiên Đường cũng tương đồng với những gì mình đã trải qua với Fansland.

Ngày vui ngắn chẳng tày gang, đầu tháng 4 năm 2008, Fansland chính thức ngừng hoạt động. Mình còn nhớ tuần trước đó có lịch chiếu một trong những bộ fim hài hay nhất mọi thời đại của Mỹ, Some like it hot. Bận học, tặc lưỡi thôi để tuần sau mà chẳng ngờ rằng 31.03.2008 là buổi chiếu cuối cùng. Ngày đó không quen biết ai, cũng chẳng sinh hoạt trong câu lạc bộ hay nhóm nào nên chỉ biết ngày ngày đi qua với hi vọng lần nghỉ này là tạm thời, mãi về sau mới hiểu đã đóng cửa mãi mãi. Xét ra Di Vita còn được chứng kiến những giây phút cuối của rạp Thiên Đường, vẫn còn may chán so với mình.

Đến tận bây giờ, mỗi khi có dịp đi qua số 84 Lý Thường Kiệt, mình vẫn ngó vào cánh cổng sắt, nơi từng dắt chiếc xe đạp đi qua mỗi tối cuối tuần, hòng tìm lại chút cảm xúc năm nào.

…Những kỷ niệm một thời nông nổi,
Cứ thôi thúc hoài, khắc khoải nơi trái tim…

 

Sài Gòn, giữa mùa đại dịch, xem Cinema Paradiso,

và nhân 12 năm buổi chiếu film cuối cùng của Fansland.

 

P/S: Trong ảnh là anh Nguyễn Quang Dũng - Dũng Digital, người sáng lập Fansland.

 

 


Dễ phải nửa năm nay không động vào máy ảnh. Chẳng phải vấn đề gì nghiêm trọng, không có tiền mới chết chứ không ảnh vẫn sống nhăn. Phải cái với thanh niên sống nội tâm dủ thâm là chính thì bị tắt h(n)ứng sáng tạo cũng là chuyện đáng bàn. Tất nhiên chẳng phải lần đầu mình bị rơi vào tình trạng này, khi từng có lúc cả năm không chụp nổi lấy một bức nào, mà cũng có thể coi như giai đoạn tạm nghỉ cho năm trước đó chụp như điên như rồ. Nhưng mà hình như khi bị cuốn vào guồng máy thì lại càng khó cho tâm hồn được ăn uống đầy đủ thì phải?

Từ hồi mới chụp, đã có vô số ý tưởng, đến nỗi phải có hẳn cuốn sổ ghi chép lại cho khỏi quên. Sự đời khó đoán, cảm xúc trồi sụt, đến giờ trong số những suy tư ngày ấy, chỉ còn mỗi bộ ảnh về ballet là đủ hấp dẫn mình, dù cũng chưa biết bao giờ sẽ thực hiện được. Gần đây, lại có thêm mong muốn một bộ ảnh đen trắng về boxing nữa…

Tại sao lại là boxing? Có lẽ vì sự phức tạp cao độ ẩn giấu dưới vẻ ngoài đơn giản, vì những tính toán chiến thuật cực kỳ tinh vi, biến hoá, đạt mức hợp lý đến từng bước chân, cú đấm. Và hơn hết, là môn võ của những kẻ mạnh mẽ, luôn phải đối đầu trực diện với địch thủ (trong boxing, không được đánh khi đối thủ quay lưng về phía mình). Tất cả đã biến boxing thành môn thể thao đầy tính bạo lực nhưng cũng không kém phần nghệ thuật, thu hút được đủ mọi tầng lớp từ thượng lưu tới bình dân.

Mình thích những gì mang tính cổ điển. Nên hẳn phải là một phòng tập chỉ thuần boxing, thiết kế theo phong cách cũ như vẫn thấy trên film và ảnh về giai đoạn đầu thế kỷ trước, có đài đấu, có giàn bao cát, ít tạ, tranh ảnh áp phích dán kín tường, những chàng trai trẻ măng mồ hôi ròng ròng, nhảy nhót di chuyển, hụp lặn tránh né, tung ra chuỗi đòn theo hiệu lệnh của ông thầy già đang vừa đi vừa quan sát, hoặc giơ đích cho một võ sinh nào đó. Khi mà người ta lên cơn cuồng loạn giảm cân, các phòng gym, kickfit mọc ra như nấm sau mưa thì những lò boxing phong cách cũ lại càng ít đi, thế đấy…!

Trong số những tác phẩm có cùng ý tưởng kiểu này, nổi tiếng nhất có lẽ là bộ ảnh chụp Muhammad Ali do Thomas Hoepker thực hiện cho tạp chí Magnum. Chỉ có thể nói là tuyệt vời! Hoepker đúng là một nhiếp ảnh gia đẳng cấp khi lột tả được đầy đủ những cảm hứng mà Ali huyền thoại truyền cho người khác, khiến người xem tràn đầy tinh thần chụp ảnh và tập luyện, dù biết chắc ảnh thì khó mà đạt tới mức độ ấy, còn tập thì…thôi đừng mơ nhiều! Thực tế, có lẽ niềm vui của mình ở chỗ đi đúng con đường yêu thích hơn là đạt tới một cái đích nào đó. Và…ờ, có một điểm trùng hợp thú vị ở đây, người đấm mình bay khỏi u mê là bạn Kha nhiều râu, còn người dạy cho mình biết boxing là gì, cũng là một ông Ali nào đó đấy :D


Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.