1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết
Ảnh mới
Ảnh mới
  Photo Stream  |     Tuyển tập

Bài viết mới
Bài viết mới

Ngồi khám, chợt giật mình khi gặp bệnh nhân hao hao giống thầy Bách, một phiên bản miền Nam gầy và cao hơn. Về phòng bác sĩ, lại nằm nghĩ miên man.

Năm 2019 là tròn 15 năm ngày mình bước chân vào YHN, và cũng là 15 năm ngày thầy mất. Ông ra đi trước khi mình nhập học khoảng 6 tháng. Vì thế, mặc dù biết đến thầy từ khá lâu trước đó qua báo đài, qua lời kể của bố, đến cuối cùng mình chưa bao giờ được gặp trực tiếp, được nghe ông giảng một lần nào. Còn nhớ ngày thầy mất, bố về nhà nói với mẹ, giọng bàng hoàng: “Trâm ơi! Thầy Bách mất rồi.”, còn mẹ thì sững lại như khi nghe nhắc đến một người thân thiết lắm. Những ngày sau đó, câu chuyện chính giữa bố và mẹ là cách mọi người phản ứng ra sao trước việc này, từ bệnh viện Việt Đức tới trường YHN, và cho tới tận cả những người dân bình thường vốn chưa hề tiếp xúc ông. Chẳng cần phải thông minh lắm cũng hiểu một con người được yêu quý và thương tiếc như vậy hẳn phải lớn lao đến nhường nào.

Có một sự trùng hợp nho nhỏ, là mặc dù không có cơ hội được tiếp xúc trực tiếp với cả hai cha con thầy Tùng, thầy Bách, nhưng mình lại chịu ảnh hưởng lớn của hai ông. Nếu như việc chọn làm thầy thuốc – một nghề tự do, không phụ thuộc bất cứ hoàn cảnh nào – là vì đọc cuốn “Đường vào khoa học của tôi” của người cha, thầy Tùng, thì câu thầy Bách nói với cậu sinh viên Y3 ở bệnh viện St. Paul vào một đêm trực năm 1989: “Ở đời chả sợ cái đéo gì cả, chỉ sợ lẽ phải thôi.” đã định hình cách sống mà mình muốn hướng tới. Về sau này, khi đang học NT năm thứ hai, mình may mắn được nghe từ một trong số các đệ tử thân tín của ông về quan điểm đào tạo NT thầy định áp dụng mà chưa kịp, giúp ích cho mình khá nhiều trên quãng đường học và làm từ đó tới giờ.

 Càng lang thang nhiều trong Y giới, mình càng được nghe nhiều câu chuyện về ông. Có lẽ ông là người duy nhất có thể khiến cho các đàn em, vốn đều là những vị tai to mặt lớn của Y học miền Bắc, bỏ qua hết những tôn nghiêm mà cùng ngồi trên bãi cỏ uống rượu, cười nói mày tao trong một buổi lễ tưởng nhớ thầy mình được tham dự khi còn là NT năm nhất; có thể mắng những người thét ra lửa như PGs. Nguyễn Duy Huề, Gs. Trần Bình Giang…mà vẫn được họ yêu quý; có thể khiến một phẫu thuật viên không biết sợ là gì như Ts. Dương Đức Hùng khóc sưng cả mắt khi hay tin ông mất; có thể khiến cả bệnh viện Việt Đức hoạt động một cách rời rạc ngày ông ra đi…Những câu chuyện nói cả ngày cũng chẳng hết, và điều đặc biệt nhất là dù được kể từ những người yêu quý ông hoặc không, mình chưa bao giờ nghe bất kỳ một nhận xét gì tiêu cực cả.

15 năm đã qua, có nhiều thay đổi ở Việt Đức, YHN, và bản thân mình cũng trải qua nhiều bước ngoặt lớn. Nhưng dù có ra sao thì thầy Bách vẫn luôn là một tượng đài với bao thế hệ bác sĩ, trong đó có mình. Và mình tin những câu chuyện về thầy vẫn sẽ được lan truyền, theo cách này hay cách khác, để mọi người nhớ rằng trường Y đã có một người thầy như thế.

 

Sài Gòn, ngày 01 tháng 01 năm 2020

https://www.youtube.com/watch?v=C3GU5ukF5mQ


26/12

2019

- Bác Sơn! Trời ơi, em không biết bệnh nhân của bác HIV(+), em lấy máu mà không mang găng.
- Rồi xong, 6 tháng sau đi test nhé.
- Khồng, tay em có vết xước nào đâu.
- Ồ, ai biết được, có vết nhỏ xíu thì sao.
Đáp lại là cái lườm của cô điều dưỡng.
Nhìn chung bệnh kèm theo của bệnh nhân mà y bác sĩ ngán nhất khi làm thủ thuật – phẫu thuật là viêm gan C và “viêm gan I” (xác định qua test HCV và HIV), bởi bệnh lý nguy hiểm, lại đều lây truyền qua đường máu. Mà ngại thì ngại chứ bệnh nhân vẫn cần được điều trị, nên đối với HIV và HCV, bọn mình có mấy nguyên tắc như thế này:
- Phải tự xử lý bệnh nhân, không được tìm cách đùn đẩy cho người khác, trừ lý do bất khả kháng.
- Sinh viên và Nội trú năm nhất không bao giờ được phụ mổ HIV vì 2 lý do: Lý do chính là vì 2 đối tượng này chưa được hưởng chính sách, nên nếu chẳng may bị phơi nhiễm cũng không được phát thuốc dự phòng. Lý do thứ hai là vì chưa quen phụ nên có thể gây nguy hiểm cho mình và người khác.
- Thực hiện nguyên tắc “một chạm”, nghĩa là dụng cụ không được đưa trực tiếp cho nhau mà phải để lên khay và lấy.
- Bảo hộ đầy đủ: kính, đồ mổ không thấm nước, mũ…
Nhìn chung làm Ngoại khoa thì kiểu gì cũng phải mổ bệnh nhân HIV, chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi. Ca HIV đầu tiên mình tham gia là một ca chấn thương, lóc da đùi, ngay từ năm đầu Nội trú (vi phạm nguyên tắc ;(), khi mới đi trực thêm vì đàn anh thiếu phụ. Khỏi nói, vừa làm vừa nín thở và rón rén tí một. Ca cuối cùng mổ ở Việt Đức là một em gái 14 tuổi bị vỡ bàng quang. Khi ấy mình đã tốt nghiệp, kíp mổ còn có Quyen NgoDang Hung nữa. 3 anh em đeo 3 cái kính bảo hộ đúng như kính lặn )
Mặc dù trang bị như vậy nhưng đôi khi vẫn có tai nạn xảy ra. Trong 3 năm mình học Nội trú, có 3 đàn anh của cùng 1 khoá bị máu HIV bắn vào mắt. Thế là vừa test, vừa uống thuốc dự phòng, vừa xa vợ 6 tháng liền. May mà đến giờ cả 3 vẫn đều âm tính 😀
Lúc nãy, tán sỏi cho bệnh nhân HIV, anh y cụ già cứ nhắc làm bình tĩnh, không có gì phải vội cả, mình thì vừa làm vừa nhìn ngó che chắn cẩn thận để nước không bắn vào người. Chợt nghĩ giá mà có cơ hội để các nhà đạo đức học thử dính đến mấy ca đó xem còn to mồm rao giảng về y đức nữa không, nhỉ ;)


Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.