1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết

Danh ngôn sống đẹp

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Tất cả có thể thay đổi chỉ trong nháy mắt. Vậy nên hãy thường xuyên tha thứ và yêu thương với tất cả trái tim. Bạn có thể sẽ không có lại cơ hội để làm điều đó.


In the blink of an eye everything can change. So forgive often and love with all your heart. You may not have that chance again.


Zig Ziglar

 0 người thích      Thích

Danh ngôn hành động

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Không có đường tắt tới nơi nào đáng đi.


There are no shortcuts to any place worth going.


Beverly Sills

 7 người thích      Thích

Niềm vui bất ngờ  đánh tan đi một ngày lê thê và buồn chán.

Sau khi kết thúc giảng đường, về mua đồ ăn tối. Vốn chỉ định mua xôi, thế quái nào nổi hứng, vậy là phóng qua hàng phở quen thuộc.

Đây mới là sự kỳ diệu…

Trong lúc đứng chờ suất phở xào của mình, chợt gặp một anh Tây khá trẻ đi vào. Bác này mở cái balo, rút ra vài cuốn sách, lật giở một chút rồi lại cho vào, chỉ để lại một cuốn sổ cỡ lớn với cái bút bi, ngồi hý hoáy vẽ cách điệu hình một cô gái.

Đó không phải chuyện chủ yếu.

Quan trọng nhất là trong số sách được cho vào balo kia có Watchmen – cuốn tiểu thuyết bằng tranh duy nhất trong danh sách 100 tiểu thuyết hay nhất của tạp chí TIMES (2005).

Tôi đã từng đọc bản scan của truyện, đã từng xem phim Watchmen.

Đó là cuốn sách tôi rất mong muốn có trong bộ sưu tập của mình.

Vấn đề ở chỗ việc mua bán qua Amazon hay Ebay ở Việt Nam còn khá nhiêu khê và khó khăn. Nếu mua hàng trực tiếp thì luôn tồn tại nguy cơ mất tiền mà sách thì không thấy đâu, còn sử dụng các dịch vụ hỗ trợ mua bán thì giá thành đội lên khá cao, thậm chí đôi khi gấp 2 – 3 lần, trong khi bản thân cuốn sách đã không phải rẻ nếu so với thu nhập của một kẻ đang ăn bám như mình. Giải pháp rẻ nhất là nhờ người đi nước ngoài mua hộ rồi xách tay về thì không thực hiện được vì chẳng quen ai cả.

Thế nên nhìn thấy cuốn Watchmen của bác giai kia chợt thấy lóe lên tia hy vọng mong manh, biết đâu là mua ở Việt Nam.

Huy động cái vốn tiếng Anh hết sức xập xệ đã không được tu bổ từ vài năm nay mà lân la lại gần bác kia:

-    Sorry, can you speak English?

-    Yes.

-    Can I ask you one question? Where did you buy Watchmen?

-    Oh, I bought it in England. I bought it and V for Vendetta. Do you know V for Vendetta?

(Nói đến đây, thấy mặt mình hơi ngớ ra, anh chàng bèn lôi trong balo ra 1 cuốn V for Vendetta)

-    Oh, I’ve just watch the movie of it. What a pity! I thought that you bought Watchmen here. It’s too hard to buy from Amazon and Ebay in Vietnam

-    Impossible!

-    Yeah, nearly impossible, and too expensive.

-    Have you read it ?

-    Yeah, I’ve read the e – book, and watched the movie.

-    In England, all of my friends are crazy for it.

-    Yeah, me too. I really like it.

(Nói đến đây, anh chàng rút cuốn Watchmen ra và đưa cho tôi)

-    Then, it’s yours!

-    Thanks, err…how much is it?

-    No, just take it!

-    But…but…it’s too expensive, and we…we’ve just met?

-    No problem, I’ll come back to England on December, and I can have one from my friends. This is karma.

-    (Đến đây, lại thấy mặt mình ngớ ra)

-    Do you know karma? I help you, and someone will help me.

-    Oh…th…thank so much! Errr….what’s your name?

-    My name is Ed.

-    My name is Sơn. Can I have your phone number?

-    Yeah (lấy máy di động ra và cho tôi xem số)

-    Oh, this is mine (nháy vào máy bác này)

-    Nice to meet you!

-    Nice to meet you!

Quả là không còn biết bình luận gì về hành động hào hiệp đến mức khó tin của bác Tây cũng như cái duyên đến quái đản trong một ngày tưởng là chẳng có gì thú vị này.

Lâu lắm rồi mới vui đến mức cả người rộn ràng không thể ngồi yên một chỗ, chân tay cứ có cảm giác giật lên từng hồi vậy….

Lời không tả hết nổi, chỉ còn biết thốt lên hai tiếng: Kỳ diệu!


07/09
2010

Đêm thì luyện bí kíp
Sáng lại nằm ngủ mơ
Chiều ngồi nghĩ vẩn vơ
Tối xách xe lượn phố

30/08
2010

Ngồi giảng đường đọc một mạch hết cuốn này. Sách thiếu nhi của Cầu Vồng, thuộc dạng hiếm, tôi có được sau lần trao đổi một vài cuốn cũng kha khá hiếm khác.

“Bà ngoại” có một cốt truyện khá quen thuộc và (đáng tiếc là vẫn) đáng chú ý về cách con cháu đối xử với ông bà. Mặc dù có đôi chút nặng nề nhưng việc xếp nó vào một cuốn sách cho thiếu nhi là cần thiết, bởi vì để trẻ con hiểu được những điều này thì sẽ không có những người lớn ít tình nghĩa, hay nói một cách nặng hơn, vô ơn với người già, đôi khi chính là đấng sinh thành của họ. Thực ra thì bài học là dành cho mọi người, có điều hình như đa số các ông bố bà mẹ khi đọc thì luôn răn dạy con mình rằng sau này phải hiếu thuận với họ mà quên mất rằng chính mình cũng nên nhìn nhận lại cách cư xử của bản thân với ông bà của lũ trẻ.

Từ nhà đến trường, “Ở lớp” mang lại cái không khí của thời học sinh, nói về sự đoàn kết của lớp, về cậu học sinh giỏi mà xấu tính đã có những thay đổi tích cực ra sao. Hình như ai cũng từng trải qua một thời mà sự tẩy chay của cả lớp có thể tạo ra ảnh hưởng lớn đến thế với một thành viên, chắc là sự giống nhau trong tâm lý con người.

Thật không hay, đọc “Ở lớp” vào lúc này quả là không thích hợp. Truyện mang lại cảm giác ngọt ngào thời đi học, đồng thời lại khoét sâu vào cái cảm giác đau đớn khi bị đẩy ra đời một cách phũ phàng và sau lưng, cánh cổng trường đã đóng sập lại vĩnh viễn. Ai cũng trưởng thành, đáng tiếc là đôi khi theo những cách hoàn toàn trái ngược nhau. Có người đàng hoàng ngẩng cao đầu chân dẫm bùn mà bước đi dưới ánh nắng, lại có kẻ bất hạnh hơn, thay vào vị trí đáng lẽ của hai bàn chân là khuôn mặt khốn khổ. Chuyện về đích ra sao thì có lẽ đến lúc chết cũng chẳng thể ngã ngũ, nhưng chắc ít người thích chào cuộc đời bằng một gương mặt lấm đầy bùn đất.

Nói đến chuyện trưởng thành, “Chiếc áo của cha” cho thấy một khía cạnh khó khăn của kẻ bị buộc phải trưởng thành quá sớm khi chưa sẵn sàng. Sau khi cha ra trận, cậu bé tự gánh lấy cho mình trách nhiệm chăm sóc cho gia đình thay cha, một trách nhiệm quá lớn với ngay cả những người đàn ông trưởng thành. Vì thế dẫn đến chuyện đáng buồn là mục đích thì tốt nhưng hành động thì sai. Thay vì quan sát và làm những điều nho nhỏ nhưng có ích thì cậu lại cố thực hiện việc của một người trưởng thành. Kết quả là việc thì không đến đâu, còn bản thân sa sút, gây ra hang loạt hiểu lầm đến mức phải bỏ học.

Tất nhiên đây là truyện thiếu nhi. Vậy nên cuối cùng mọi hiểu lầm, nhờ long tốt của cô giáo đều được hóa giải, còn bản thân cậu bé cũng có dịp chứng tỏ mình. May mắn ở chỗ nếu bỏ qua cách xây dựng có phần gượng ép của đa phần văn học Xô Viết thì với kinh nghiệm của bản thân tôi, một cái kết như vậy vẫn có thể xảy ra ngoài đời thật. Khi mà hình như đi chỗ nào cũng thấy người ta than thở về việc con người ngày nay ăn ở với nhau ít tình nghĩa thì biết được điều này có lẽ sẽ góp thêm niềm tin cho những người tốt tiếp tục sống theo đúng con người mình.

P/S: Muốn mô tả lại cảm xúc khi đọc xong cuốn sách mà thật khó. Là do quá lâu không tập viết, hay vì nỗi buồn chỉ bị thổi đi trong chốc lát đã quay lại phủ bong đen u ám lên cảm giác trong sáng thường có khi đọc một cuốn sách thiếu nhi ?


Một mình vào Hạ
Chờ đến Thu vàng
Rồi Đông sẽ tới
Hay là Xuân sang ?

Chủ Nhật, được nghỉ Toán cô Nguyệt. Thế là lại lê bước chân trên con đường nhỏ dẫn vào giảng đường. Chẳng có gì đặc biệt, chuyện gì cũng có cái giá của nó cả. Mua đắt hay rẻ hãy còn hậu xét, quan trọng trước mắt là đang cần mua.

Giờ nghỉ trưa. Theo nhịp sinh học của một con người sống trong cộng đồng từ nhỏ thì cứ đến trưa ắt có hai nhu cầu cơ bản xuất hiện: ăn và ngủ. Mặc dù ăn cũng có nhiều chuyện để kể nhưng đáng tiếc lại không diễn ra vào hôm nay, vì thế cứ để nó lại đó và đến với cái nhu cầu còn lại.

Theo quan điểm của phương Đông thì ngủ là cách hồi phục sinh lực tốt nhất, và nếu cơ thể đã rệu rã quá rồi thì cách hay nhất là ngủ ngàn thu để đầu thai vào kiếp khác. Y học hiện đại lại chỉ ra rằng ngủ trưa, dù chỉ 10 – 15 phút sẽ giúp cho đầu óc minh mẫn hơn và làm việc hiệu quả hơn. Nói dông dài thế để cho thấy việc ngủ trưa là rất cần thiết, và tôi hoàn toàn không có ý định thành lập bất kỳ hội nào chống lại cái sinh lý này.

Đi sâu hơn một chút về ngủ. Đã là nghỉ ngơi thì phải thật thoải mái. Với tôi thì ngủ nằm luôn là thoải mái nhất. Chắc đa số mọi người cũng nghĩ vậy, nên rất nhiều người thay vì gục ngủ ngay trên bàn thì có một số kha khá tìm ghế trống để ngả lưng đánh giấc, và từ đây, cái sự Cho Hãm bắt đầu.

Tôi, như mọi khi, vẫn ngồi bàn cuối cùng. Bàn ngay phía trên không còn ai, vậy là một chàng trai cơ bắp rắn chắc, thân hình thon gọn đến và thả mình lên đó phó mặc số phận cho cơn buồn ngủ đang ập đến rất nhanh, và phó mặc cho cái mông thoải mái nằm chình ình ngay trước mặt gã khốn khổ ngồi ở bàn sau. Nói một cách hết sức thật lòng là tôi luôn mong muốn sẽ không có ai ốm đau cả, nhưng trong hoàn cảnh này thì có lẽ anh chàng kia nên bị liệt ruột cơ năng cho đến khi vươn vai tỉnh lại và ngồi dậy thì tốt hơn cho cả tôi và anh ta. May mắn thay, chỉ 5 phút sau, cô bạn gái nhỏ nhắn của anh sang lay anh dậy, và đôi uyên ương hạnh phúc sang giảng đường 7, thiên đường của tình yêu, bỏ lại một kẻ được họ cứu thoát khỏi cái án hít hơi ngạt lơ lửng trên đầu có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Thở phào nhẹ nhõm, ngay lúc này, đáng tiếc là hãy còn quá sớm, bởi buổi trưa mới bắt đầu. Trai đi, gái lại tới. Lần này là một cô gái mặc áo đen có khuôn mặt hãy còn nét thôn dã chưa bị phấn son nơi đô thị làm cho phai tàn cùng thân hình đầy những đường cong gợi cảm với ba vòng bằng nhau chằn chặn. Đàn ông mạnh mẽ đánh trung lộ, còn phụ nữ mềm mại tấn công biên. Nàng nằm vào chiếc ghế ở dãy bàn ngay bên cạnh, tuyệt vời làm sao, ngang với ghế tôi ngồi, với tư thế đầu quay vào hướng không phải là lối đi giữa hai dãy bản. Lần này khoảng cách mặt – mông có xa hơn đôi chút. Tuy nhiên, nếu dựng một hình có ba đỉnh là đỉnh mũi của tôi, đỉnh xương cụt của cô gái, đỉnh còn lại là giao điểm của đường thẳng vuông góc với mặt đất, đi qua đỉnh mũi của tôi và mặt phẳng đi qua trục dọc cột sống của cô gái, song song với mặt đất thì ắt chúng ta sẽ thu được một tam giác vuông cân hoàn hảo như rất nhiều thứ khác trong tự nhiên, mà cái bản tính của cô gái kia là một. Họa vô đơn chí, phước bất trùng lai. Lần này thì phải chịu án treo đến tận khi chú Hoan lên mở cử giảng đường 9.

May mắn là từ lúc đó cho đến tối chỉ toàn tiếng cười sảng khoái từ những người bạn, mà tác giả của 90% trong số đó là Trương Văn Bạn. Trời đổ trận mưa, ta có trận cười. Quần áo ướt nước mưa, tâm hồn đẫm vui vẻ. Cám ơn anh bạn lạc quan (may mà gái chú ở nhà ôn thi, không thì chú cũng bỏ anh đi rồi).

P/S: Bức ảnh phản cảm dưới đây chỉ mang tính chất minh họa, hoàn toàn không có ý đả kích bất cứ cá nhân nào xuất hiện hay không xuất hiện trong ảnh.


Lần cuối cùng mặc blouse với tư cách sinh viên…

Căng thẳng là điều khó tránh khỏi. Mọi tin tức đều chỉ có giá trị tham khảo cho đến khi chính bản thân mình là người trải nghiệm, nhất là trong trường hợp 45 phút ấy quyết định cho cả 18 năm đi học của một con người thì cái việc tham khảo lại càng chỉ mang tính tham khảo hơn bao giờ hết.

Nhẹ nhõm khi cô Hồng bước vào, mừng phát điên khi thấy cô Yến B để rồi lại hụt hẫng đến khốn khổ khi cô đi ra, quặn thắt từng cơn khi biết cô Vân A là người còn lại, và thanh thản nhẹ nhõm khi hóa ra cũng không đến nỗi bi đát như mình tưởng, trải qua từng ấy cung bậc cảm xúc thì lại càng nghiêng mình kính phục trái tim quả cảm vẫn đều đặn làm việc để giữ cho cái cơ thể to xác vốn đã luôn ngơ ngẩn thường xuyên khỏi lên cơn khùng điên đột xuất. Dù sớm nay có ngừng đập khi nhìn thấy một hình bóng đã khiến nó thổn thức thưở nào thì cuối cùng, vào những giây phút quan trọng nhất, trái tim ấy đã gồng mình quyết không để cái gã nó đang phục vụ gục ngã trước ngưỡng cửa quyết định số phận của cả hai. Cám ơn nhé, trái tim dũng cảm và thường xuyên loạn nhịp.

Lại có cảm giác như đang nghe một bài giảng ôn tập hơn là cố gắng lấy điểm cao. Hình như bản chất của thi cử vốn là vậy, và lẽ ra cũng nên khiến người ta có cảm giác như vậy. Đơn giản, nhẹ nhàng và nhớ lâu.

Một điều khác rút ra là trong khi kiến thức của mình thì hình như vẫn vậy, luôn ngu dốt và muôn đời vẫn chỉ là học trò, thì dũng khí (hay sự liều mạng ???) lại tăng tiến dần theo thời gian. Đôi khi thắng lợi ngoạn mục (ai cũng mong cái này), đôi khi suýt chết (rất nguy hiểm), và đa số là chết thật sự (không còn gì để nói).

Phải thừa nhận Nhi rất hay, nhưng tôi lại không thích học Nhi chút nào. Số bệnh có thể chữa khỏi hoàn toàn nhiều lắm, nhưng cũng chẳng phải tất cả, và mỗi lần thất bại là một lần uất ức. Tôi ghét cảm giác bất lực nhìn bệnh nhi thoi thóp cố duy trì sự sống yếu ớt vừa được ban cho, ghét nhìn nước mắt đau khổ của những bà mẹ, nét mặt nhăm nhúm đến khốn nạn của những ông bố, ghét cả cái việc cho thuốc hàng ngày chỉ để cố kéo dài sự sống theo kiểu tới đâu hay tới đó. Trẻ con chẳng có tội tình gì, sao nhiều bệnh nan y thế ?

Cũng may, đi viện mới biết tình yêu của mình chưa là cái gì. Nhiều người tốt lắm. Có chị quý bệnh nhân, hay mua đồ chơi, truyện cho các cháu, cứ ngồi khóc những khi biết mình chẳng thể chữa nổi bệnh. Đi trực Sơ sinh lại toàn đúng tua chị ấy, hay thế!

Viện Nhi với tôi lại là một nơi khá đặc biệt, nơi đầu tiên cho tôi khái niệm về bệnh viện, nơi tôi gắn bó cả tuổi thơ của mình. Không, rất may mắn tôi vốn là đứa trẻ khỏe mạnh, không hay đau ốm. Nhà tôi ở ngay trong viện. Cũng chẳng biết tình yêu của tôi với nghề này có đóng góp bao nhiêu phần từ sự gắn bó ấy, nhưng phủ nhận hoàn toàn thì quả là không biết điều chút nào.

Đây cũng là nơi trái tim tôi lần đầu tiên biết ngừng đập. Mối tình đầu của tôi…Hai mối tình đầu…

Hồi tưởng từ những ngày đầu tiên cho một lần cuối cùng…


02/05
2010

Cũng là tình yêu trong chiến tranh, nhưng Giamilia lại kể về cô gái có chồng đi lính bỏ nhà theo một anh thương binh. Nó trái ngược hẳn với hình tượng cứng nhắc thường được xây dựng trong bao tác phẩm khác: người phụ nữ chung thủy chờ chồng mình trở về.

Câu chuyện vì sao Giamilia lấy chồng hoàn toàn không được mô tả. Chính xác thì trước đó cô có yêu chồng hay không, chẳng ai dám khẳng định. Nếu không yêu thì cô trông mong những lời hỏi thăm trong thư của chồng làm gì để rồi luôn thất vọng. Nếu có thì hình như không phải, có thấy cô nhớ thương gì chồng đâu ? Mà có lẽ việc ấy cũng chẳng quan trọng nữa, vì rõ ràng là càng ngày Giamilia càng xa cách gia đình nhà chồng. Bề ngoài, đó là người con dâu khỏe mạnh, tháo vát, chăm chỉ làm việc, cô gái đáng mơ ước. Những gã trai rỗi việc tán tỉnh cô, mẹ chồng tin tưởng cô, mong muốn cô thay thế vị trí của mình. Tiếc thay, người ta chỉ nhìn thấy cái hiện ra trước mắt mà chẳng buồn tìm hiểu tâm hồn nồng nàn, khát vọng tình yêu của Giamantai. Thế là mặc dù bao người vây quanh, hóa ra cô lại cô đơn. Vẫn giữ mình, không sa đà vào thói trăng hoa, nhưng người phụ nữ trẻ ấy cũng chẳng có hy vọng gì nơi anh chồng khô cứng đang ở chiến trường xa cách.

Cô độc, Danyar biểu hiện theo cách khác hẳn Giamilia. Anh không còn ai thân thích ruột thịt. Cả cái làng Kirghizia cũng như Cadakhơ đều là có thể gọi là họ hàng anh, nhưng nếu tính theo thế hệ có lẽ sự liên quan ấy xa đến nỗi nó chỉ như một cái cớ để gắn kết mọi người với nhau mà thôi. Cũng chẳng ai hiểu rõ quá khứ của anh. Người ta biết anh từng đi lính, giờ là thương binh, nhưng mọi cố gắng tìm hiểu về thời gian chỉ mình anh biết ấy đều bị chính chủ nhân chặn đứng một cách dứt khoát. Hình như những vết sẹo nơi trái tim anh vẫn nhói đau mỗi khi có người định chạm vào. Nếu cô gái tỏ vẻ bất cần, vẫn đùa vui thì anh thương binh tự thu mình lại. Anh chẳng cười nói mà cũng chẳng cáu gắt, đơn giản anh làm việc của mình, và ngồi trầm tư nhìn về một nơi xa xăm nào đó, chìm đắm trong thế giới chỉ mình anh hiểu.

Số phận đã đẩy hai kẻ cô độc, hai bề ngoài trái ngược đến với nhau. Giamilia được chọn đi chở gạo vì cô là người tháo vát, đánh xe ngựa thành thạo như đám đàn ông. Để tránh cho bà mẹ chồng khỏi lo lắng cô con dâu bị chọc ghẹo, người ta chọn Danyar, kẻ lầm lì và, theo mọi người nghĩ, không biết tình cảm nam nữ là cái gì. Ồ! Đó là người ta nghĩ vậy. Lần đầu tiên gặp Giamilia, từ biểu hiện mà nói anh thương binh cũng bị vẻ đẹp của cô thu hút, nhưng thói quen lâu ngày với cái vỏ tự tạo ra khiến anh chỉ dừng lại ở đó thay vì trêu ghẹo cô như những gã trai khác.

Mà chuyện sẽ thế nào nhỉ, nếu anh trêu ghẹo cô, nếu Giamilia không đùa ác, nếu Danyar không đột nhiên cất tiếng hát những bài ca từ đáy lòng mình, nếu…Rất nhiều thứ sẽ thay đổi nếu…, tất nhiên, những chuyện đã xảy ra cũng chỉ là một vài trong vô số những cái “nếu…” ấy. Có gì lạ lùng đâu, một khi số phận đã bắt đầu cái gì, nó sẽ có cách kết thúc của riêng mình, đôi khi là hạnh phúc, đôi khi là đau khổ. Cuộc sống vốn như thế, luôn bất tận, luôn có nhiều ngã rẽ mà chẳng ai biết được điều gì chờ mình phía trước.

Lần này, một cách vui mừng, người đọc phải thốt lên: “May mắn thay!”, hai kẻ cô đơn đã đến với nhau, cô con dâu giỏi giang của gia đình khá giả bỏ nhà theo gã thương binh nghèo khổ tay trắng. Dân làng không thể lý giải nổi chuyện động trời ấy. Ồ! Họ nhìn thay vì cảm nhận nên sẽ không bao giờ hiểu nổi những kẻ bỏ trốn. Người ta nguyền rủa hai kẻ đáng thương. Chuyện này có tác dụng sao ? Nếu nguyền rủa mà giết được người khác thì e rằng thế giới này sẽ chẳng còn ai cả. Còn gì có thể ảnh hưởng đến hai người nữa đây ? Tình yêu đã cho họ dũng khí, cho họ can đảm rời bỏ tất cả để bắt đầu cuộc sống khác, cuộc sống thật sự của hai tâm hồn thay cho cuộc đời của hai cái xác.

Một nhân vật không thể không nhắc tới, chính là “Tôi”. “Tôi” cũng thầm yêu Giamilia, yêu thật sự. Thế nên cậu không ghen khi biết nàng yêu Danyar. Không,  mối tình ấy quá đẹp, khiến “Tôi” không kìm nổi cảm xúc của mình, thôi thúc cậu vẽ nên những bức tranh về hai người, khiến cậu lo sợ khi dân làng truy bắt đôi tình nhân, để rồi thở ra nhẹ nhõm khi biết người ta đi sai đường. Tình yêu của “Tôi” là thứ tình yêu trong sáng của một chàng trai chưa phải nếm trải những mùi vị khó chịu của cuộc đời. Mối tình đầu! Rất dịu dàng, và cũng rất dằn vặt. Bao năm rồi, “Tôi” vẫn chẳng quên nổi Giamantai, vẫn bị thôi thúc cái cảm giác phải vẽ về đôi tình nhân ấy. Ôi, mối tình đầu!

Gấp sách lại, câu hỏi cuối cùng chẳng thể giải đáp nổi của cả “Tôi” và chúng ta là hai người ở đâu, sống ra sao. Nhưng thắc mắc này có lẽ cũng chẳng cần phải trả lời, bởi có đi đâu chăng nữa họ vẫn đang ở thiên đường của riêng mình. Nơi chốn lúc này chỉ còn là quy ước địa lý của con người mà thôi.


Một hệ quả không vui vẻ gì lắm từ việc quán nước nghỉ bán là tôi lại phải có khoảng thời gian rỗi rãi vào tối thứ 7. Giữa lúc nước sôi lửa bỏng, mọi việc chưa đâu vào đâu như hiện tại thì nghỉ ngơi không tự nguyện kiểu này đúng là một sự khó chịu. Tất nhiên không thích thì cũng chẳng thể phá bỏ chướng ngại, chỉ còn cách chấp nhận sự có mặt của nó mà thôi. Và phương án đơn giản nhất để không tiêu phí mất hơn 4 tiếng đồng hồ hàng tuần là café sách.

Thật lòng mà nói tôi vẫn luôn tin rằng cái nghề mình theo đuổi cũng là một kiểu nghệ thuật. Nó đòi hỏi sự kết hợp tinh tế và chính xác giữa khối óc và đôi bàn tay, sự hòa quyện bắt buộc của trái tim nóng hôi hổi và cái đầu lạnh như băng, và có lẽ không ở đâu mà lý thuyết lại chỉ là màu xám, còn cây đời thì xanh tươi mơn mởn như trong nghề này. Đáng tiếc là với những kẻ mơ vượt vũ môn lần thứ hai thì để có được màu xanh của sự sống ấy bắt buộc phải vật lộn với cái màu xám khắc nghiệt đến mức bị nó ám ảnh, chập chờn trong cả những giấc mộng. Vì thế việc đổi gió tối thứ 7 có lẽ cũng không hẳn là tồi tệ quá. Cứ xem như một cách tưới mát cho cái tâm hồn vốn đã nghèo nàn và cằn cỗi nay lại càng xơ xác vì quanh năm suốt tháng chỉ còn biết mài đũng quần trên giảng đường mà nhai đi nhai lại những chấn thương bụng và gãy xương chi.

Với tinh thần như thế, sau hai tối không chốn nương thân mà học tập, tôi cũng đọc nốt được cuốn Truyện ngắn của Chekhov vốn đã phải tạm ngừng từ cả năm nay. Mặc dù chỉ biết một số rất ít nhà văn nổi tiếng nhưng với cảm nhận của bản thân thì có lẽ việc người ta tôn xưng ông là một trong ba ông vua của thể loại truyện ngắn chắc cũng chẳng phải quá lời. Nhìn chung các truyện của Chekhov đơn giản, nhẹ nhàng, trong đó sự việc được thuật lại một cách khách quan, hay chính xác hơn là lời bình luận của các nhân vật đơn giản là của bản thân họ, không có chút ảnh hưởng nào đến nhận định của độc giả. Tất cả đều xoay quanh cuộc sống của người dân Nga thời bấy giờ, chậm rãi, đều đặn, không có cao trào kịch tính như thường thấy ở tác phẩm của các nhà văn khác. Chúng luôn làm tôi liên tưởng đến lưỡi dao cạo. Cả hai đều nhỏ gọn, mỏng manh, và nhất là cái cách chúng để lại dấu ấn mới thật giống nhau: nhẹ nhàng nhưng sắc bén, đủ để người ta phải chú ý đúng mức.

Cũng chính vì xây dựng theo hướng như vậy nên với bản thân mà nói, phân tích kỹ từng truyện của Chekhov là việc khó làm nổi. Lời lẽ sáo rỗng hoàn toàn không thích hợp với những câu chuyện ngắn gọn, súc tích như thế này. Cách duy nhất tôi có thể chia sẻ là mời người khác cùng đọc với mình. Có lẽ là một kiểu không thể thốt nên lời chăng ?


Ngọc lan thoang thoảng thơm dịu êm
An ủi hai kẻ đứng bên thềm
Ghét người nên chẳng yêu hoa nữa
Hương vẫn dìu dịu tan vào đêm

20/04
2010

Mai tôi bỏ làm thi sĩ
Em lấy chồng rồi hết ước mơ
Tôi sẽ đi tìm mỏm đá trắng
Ngồi lên trên đó thả hồn thơ


10 năm...Trùng hợp! Nhiều điểm khác, vài chỗ giống. Noel, có cô bạn tặng mình cái thiếp với lời tặng khó hiểu: "Sơn ơi! Có ai học được chữ "ngờ"...". Có lẽ chơi chữ thôi. Chắc cô ấy cũng không nghĩ sau đó quả có chuyện bất ngờ thật. 10 năm sau, câu này lại ứng một lần nữa...


À, bài này vốn không phải là nguyên gốc, mà được đọc qua trí nhớ của anh Tùng :) Cá nhân mình thích bản này hơn bản gốc của Hàn Mặc Tử, nhưng tôn trọng tác giả, đưa thêm bản gốc lên đây:


Em lấy chồng


Ngày mai tôi bỏ làm thi sĩ
Em lấy chồng rồi hết ước mơ
Tôi sẽ đi tìm mỏm đá trắng
Ngồi lên để thả cái hồn thơ 



P/S: Đến giờ hình như vẫn chưa cám ơn anh Tùng thì phải :) Hồi ấy có mỗi anh hết lòng giúp em :) Cám ơn anh nhé.

Trang 6 trên 12« Đầu...«3456789»...Cuối »   Chuyển

Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.