1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết

Danh ngôn sống đẹp

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Lương tâm là điều đau đớn khi mọi thứ khác đều có vẻ tốt đẹp.


Conscience is what hurts when everything else feels so good.


Khuyết danh

 56 người thích      Thích

Danh ngôn hành động

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Sách chỉ phí giấy nếu chúng ta không hành động theo những hiểu biết mà tư tưởng mang lại.


Books are but waste paper unless we spend in action the wisdom we get from thought.


Edward Bulwer Lytton

 247 người thích      Thích

Tuổi thơ, ai cũng từng mang nỗi sợ mơ hồ đối với những thế lực siêu nhiên và hẳn cũng mong chờ một anh hùng sẽ ra tay cứu mình khỏi chúng.

Thanh niên, người ta dễ có những rung động đối với người khác giới, và nếu đó lại là người đã gây một ấn tượng lớn trong tuổi thơ của mình thì quả là hoàn hảo.

Đường đời, có những lúc ta gặp khó khăn, hay thậm chí nguy hiểm, và do một duyên số tình cờ nào đó, một người xa lạ vốn không quen biết lại ra tay giúp đỡ.

Khi yêu nhau, đôi lứa thường muốn làm những điều lãng mạn như cùng ngắm sao đêm, nhìn bình minh lên, đắm mình trong hoàng hôn…Thời đại nào cũng thế, dân tộc nào cũng thế.

Một người ra đi với lời hứa sẽ quay lại, một người ở lại đợi chờ với bao hi vọng, bao mộng ước. Kẻ ra đi cuối cùng cũng về, chỉ để biết rằng 2 phút trước người kia đã mất, chỉ còn lại một lá thư chất chứa nỗi chờ mong khắc khoải chẳng biết nói với ai.

Nếu một đôi nam nữ phải chịu tất cả những trải nghiệm này, họ sẽ ra sao?

….
….

Yên nghỉ nhé, Reinette!

Bình yên nhé, Doctor!


19/05
2012

Không phải mới tập tành chụp ảnh đêm, nhưng đây là lần đầu tiên tôi đi với nhiều người, và cũng là lần đầu tiên có một lộ trình cụ thể rõ ràng.

Từ cổng cấp cứu Việt Đức, 4 người chúng tôi đi bộ ra Hồ Hoàn Kiếm, địa điểm quá quen thuộc của dân chụp ảnh, đặc biệt là những người thích thể loại streetlife. Chính tôi cũng đã vô số lần dạo quanh hồ, cả bằng chân lẫn ngựa sắt, cả ban ngày lẫn ban đêm để tác nghiệp nên việc ra đây chỉ đơn giản mang tính khởi động, kiểm tra thiết bị và hy vọng có thể bắt được một góc nhìn, một khoảnh khắc nào đó là lạ mà mình đã vô tình bỏ qua trong những lần trước.

Do những người bạn tôi đã phát ngấy với việc uống cafe suốt từ 6h chiều nên chúng tôi khởi hành sớm hơn dự định khoảng 1 tiếng, và mặc cho việc nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển để thời gian qua mau, Hồ Gươm lúc 1h đêm vẫn đông. Người ta ra hồ tránh nóng và tiết kiệm điện trong cái thời kỳ vật giá thì leo thang còn lương tháng thì vẫn thế. Tất nhiên trời nóng không phải là nguyên nhân khiến người ta thay đổi những hành động thường làm khi ngồi ghế đá nên cả nhóm cũng không dễ gì tìm ra những vị trí có thể thoải mái ngắm nghía mà khỏi vi phạm sự riêng tư đang được thể hiện thoải mái bên hồ. Một chút trục trặc với chiếc Rolleiflex khiến tôi bị hỏng mất vài kiểu, nhưng những buổi như thế này không phải là lúc để dằn vặt về sự phí phạm.

Qua nửa vòng hồ là đến phố cổ. Đèn đường không bật khiến chúng tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc quay về lấy xe để tiếp tục lộ trình đã định. Đi ngang khu Nhà thờ Lớn, lúc này chỉ còn mỗi quán Cháo bà Mỹ mở cửa, sau một hồi đi tới đi lui giơ lên hạ xuống, tất cả rút ra kết luận là nếu hạ được hết mấy đường dây điện xuống thì hẳn sẽ có những bức chụp toàn cảnh nhà thờ rất đẹp.

Tiếng chuông nhà thờ đổ khiến tôi nhớ lại những ngày của 2 năm trước, khi tôi đang vướng vào một mớ gai chằng chịt của công việc và tình cảm, bất cứ một cử động, một suy nghĩ nào đều khiến mình cảm thấy mệt mỏi và chán nản, tôi đã có những người bạn ở bên chia sẻ, giúp tôi loại bỏ mớ gai ấy khỏi cuộc sống của mình. Một lần nữa, cám ơn mọi người!

Từ Việt Đức, lên cầu Long Biên.

Gió lồng lộng. Cây cầu dài tít tắp như phân thế giới làm hai nửa, bên phải đầy ánh sáng từ chính cầu Long Biên và cả từ cầu Chương Dương chiếu sang, còn bên trái là cả khoảng không gian tối tăm. Bên ấy, phía trước chẳng thể thấy biên giới, còn bên dưới như vực thẳm không đáy khiến ta chợt cảm thấy nỗi sợ khi biết mình nhỏ bé trước màn đêm vô tận, và tiếng sóng vỗ ì ào dưới chân cầu như cuốn đi những mảnh can đảm cuối cùng còn sót lại trong ý thức.

May mắn thay, nỗi sợ ấy chỉ thoảng qua và cũng nhanh chóng theo cơn gió cuốn đi để nhường chỗ cho cảm giác nhẹ nhõm và thoải mái thường xuất hiện khi đứng trước không gian rộng lớn, quang đãng. Chúng tôi lại tiếp tục thực hiện mục đích của chuyến đi. Tôi tìm được một vài ý tưởng thú vị, hy vọng là có thể truyền tải được hết qua những bức ảnh.

Đáng nhớ nhất là khi tìm được chỗ để trèo từ làn đường cho xe đi sang đường tàu hỏa. Đứa nào cũng trèo ra trèo vào, đứng lên ngồi xuống tìm góc chụp đẹp. Tôi đứng giữa đường ray, dựng chân máy rồi đi tới đi lui để lấy khung vừa ý. Một đứa tranh thủ lấy tôi làm mẫu chụp, thế mà ông tướng này lại không để ý thấy ánh đèn đầu xe lửa ở xa xa phía sau lưng tôi đang tiến lại. May sao mỗi lần chụp tôi đều cẩn thận nhìn cả hai phía nên kịp thời phát hiện ra, gấp gáp đưa máy nhờ người giữ hộ rồi trèo vào, nếu không e là giờ này tên mình đã ở khắp các mặt báo rồi chứ không phải chỉ là một cái nick bình thường giữa thế giới mạng rộng lớn nữa.

Trên đường đi chúng tôi gặp một nhóm nam nữ khá trẻ, giống một nhóm học sinh cấp III, đứng chơi, đến lúc về – hơn 2 tiếng sau – vẫn còn đó. Có lẽ đợi bình minh lên? Hôm qua lại là ngày bế giảng năm học nữa. Hình như thấy nhớ nhớ thời học sinh của mình.

Lượn qua chợ hoa ngửi chút hương và chờ đến bình minh, rồi ra hồ sen chụp mặt trời mọc. Mặc dù quyết định này là một sai lầm về mặt phương hướng – mặt trời mọc trên một dãy nhà cao tầng khiến cho khung cảnh kém phần thơ mộng – nhưng màu xanh mướt của lá điểm xuyết màu hồng của sen khiến sai lầm đó không gợn lên một chút khó chịu nào.

Kết thúc chuyến đi, như truyền thống của dân chụp ảnh, là quán phở sáng.

Chia tay nhóm bạn, tôi về nhận trực.


Đang đọc Lolita!

Cái sự kể trên cùng với việc Dương Tường là một dịch giả yêu thích của tôi, cộng thêm một vài mối quan hệ lằng nhằng khác khiến tôi biết chuyện tranh cãi về cụm từ “on the dotted line” mà cụ Dương dịch thành “trên dòng kẻ  bằng những dấu chấm”

Có bốn từ ngắn ngủi thôi mà cũng khiến giới học giả tốn đâu 5 – 6 bài gì đó để phê phán và bảo vệ cách dịch của cụ Dương. Đa phần ý kiến của phe phê phán thì bảo dịch thế là tối nghĩa, là khó hiểu. Khổ một nỗi là tôi hoàn toàn không thấy khó hiểu gì trong cách diễn đạt như thế cả. Nhưng nếu cứ vác cái lý luận ấy ra thì lại bị bảo là cãi cùn. Thôi thì cứ coi như mình trót có tí chút thông tuệ hơn các vị nào đọc thấy khó hiểu vậy.

Chuyện tranh luận thì cũng không có gì quá đặc biệt. Gây buồn cười nhất là lúc đọc bài báo “Về vấn đề sáng tạo trong dịch thuật” của bác Dân nào đó hiện đang là Chủ tịch Hội văn học dịch. Nghe thì có vẻ hay, thế mà lại mắc phải hai vấn đề:

Một, bác Dân khuyên người ta “phải kiên trì trong lao động dịch thuật”, thế mà bác lại chẳng chịu kiên trì tra cứu lại trước khi phê phán, để đến mức từ đầu tới cuối cứ kiên trì cái cụm “on dotted line” trong khi nguyên văn là “on the dotted line”. Một người có hiểu biết về tiếng Anh khi đọc cụm đầu lên ắt sẽ có cảm giác trái tai, thiếu hụt chứ không thể yên tâm sử dụng thoải mái như bác được.

Hai, vấn đề nêu ra trong đầu đề rất rộng lớn, bài báo cũng nhắc đến hàng loạt quan điểm được nói đi nói lại suốt mười năm qua, và sử dụng kha khá từ chỉ số nhiều, thế mà cuối cùng lại chỉ dẫn được duy nhất một dẫn chứng. Còn từ đầu tới cuối toàn là lý thuyết suông khiến người đọc không khỏi có cảm giác bị hẫng hụt vì chờ đợi những dẫn chứng hùng hồn cho cái nhan đề hoành tráng, đồng thời khiến độc giả thấy hình như bài này viết ra chỉ để phê mỗi một chỗ bác ấy không đồng tình với dịch giả?

Thôi, chắc cũng không nên tự làm tốn thời gian của mình  bằng cách đi đọc thêm các bài phê phán thay vì đọc tác phẩm. Chờ đợi mấy năm trời mới có được bản dịch trong tay, cũng không nên hoãn lại cái sự sung sướng vốn đã hiếm hoi trong cuộc sống bận rộn của mình.

Bạn nào muốn đọc toàn văn bài báo ấy, có thể tìm ở link sau:

http://www.viet-studies.info/NguyenVanDan_VanDeDichThuat.htm


20/06
2011

Thế là lại nghiện thêm một thứ nữa!

Đã nghèo còn mắc cái eo, chưa làm ra đồng nào mà lại dính vào toàn thú chơi tốn tiền.

May là vẫn còn tự biện hộ được rằng dòng đời xô đẩy chứ chẳng phải cố tình. Người đưa đường dắt lối cho mình vào nghệ thuật nhiếp ảnh, đáng tiếc, có lẽ chẳng đọc được bài này, mà có được chắc cũng chẳng bận tâm. Dù sao thì việc nên làm vẫn cứ nên làm. Cám ơn!!!

Nội trú Ngoại thì phải đi chụp ảnh làm giao ban. Cầm máy tít…tít…bụp một cái mãi rồi cũng bắt đầu có hứng thú tìm hiểu sơ qua để ra được bức ảnh đẹp. Đấy, thế là xong! Con đường sa ngã bắt đầu. Không đủ tiền mua DSLR, thế là quay sang mua SLR với sự tư vấn và giúp đỡ của hai ông anh hết sức tốt bụng và nhiệt tình. Mặc dù được cảnh báo là dùng máy film có khi còn tốn tiền hơn máy số, nhưng khi đã lên cơn thì lời nào còn lọt tai. Thế là một chú máy film đã may mắn được trở thành vật sở hữu của mình.

Mua máy rồi, mình đâm ra lẩn thẩn như gã lính trẻ lần đầu tiên cầm súng, thỉnh thoảng lại vác ra sờ mó, đưa lên ngắm vớ ngắm vẩn rồi hạ xuống, càng ngày càng thích. Hình như không có điểm gì của chiếc máy là không có hay ho, đến mức cả tiếng màn trập đanh gọn khô không khốc như tiếng lên đạn của súng CKC cũng thấy êm tai.

Cuộn film đầu tiên, tự tay lắp nhé, rồi lại tự tay chụp đủ 24 kiểu. Chụp máy số, cứ bụp một cái là vài giây sau biết ngay sản phẩm của mình có đạt không, cần chỉnh những gì, đâm ra chụp một cách dễ dãi, bấm liên tục cả chục kiểu rồi xóa dần đi. Chụp film lại khác hẳn, phải nâng niu, cân nhắc từng lần bấm máy một, để rồi chờ chụp hết cả cuộn mới biết tác phẩm của mình, tốn công tốn sức, có ra gì không. Bao nhiêu là cảm xúc hồi hộp, hí hửng, hy vọng, ấy thế rồi buồn ơi là buồn, cảnh đẹp, người đẹp, thế mà chọn sai góc, sai thời khắc, sai kỹ thuật mà không biết, rửa ra mới hay là mất đứt kiểu ảnh đẹp, không cách nào bắt lại được, tiếc đứt ruột.

Kể cũng lạ, dù cuộn film đầu tiên hỏng toàn bộ, nhưng chẳng thể kiếm được chút hứng thú nào với máy số nữa. Lại phải lóc cóc lắp film để bắn cho đã cơn ghiền. Đấy, thế là nghiện! Giờ tuần cứ phải bắn vài kiểu mới thấy chân tay đỡ bứt rứt, tinh thần đỡ khó chịu.

Haizzz… 


19/06
2011

Ngày xưa giám thị cũng đi thi
Cũng quay, cũng liếc, cũng copy 
Mà này giám thị lại trông chặt
Chẳng để em xem một tí gi

Do một vài sự sắp đặt, chiều nay, lần đầu tiên mình thành giám thị.

Gặp lại hình ảnh của chính mình trước đây không lâu, và có lẽ cũng cả sau đây không lâu nữa.

Cũng thú vị phết!


Café với anh bạn. Tên đường với địa chỉ quán thì chả nhớ, thôi thì gặp ở “cổng trường Ams cũ” vậy.

“Cồng trường Ams cũ”…

Chỗ cách đây chưa lâu lắm còn là trường Ams, giờ đã thành THPT Nguyễn Trãi – Ba Đình. Thực ra cũng chẳng có ý coi nhẹ hai trường đâu, chẳng qua là do thói quen đôi khi làm thay sự suy tính trong những trường hợp xét ra cũng không cần quá chính xác.

Từ ngày mình bắt đầu đi học, Hà Nội có 3 nơi đào tạo học sinh cấp III nổi tiếng nhất: Tổng hợp, Sư phạm và Ams. Tổng hợp và Sư phạm là khối chuyên của Đại học, về mặt tổ chức thời ấy không phải là một trường, về mặt chế độ cũng khác. Thế nên xét ra thì trường chuyên cấp III đình đám nhất hẳn là Ams, và trở thành học sinh Ams (hay Amser, cách mà dân Ams tự gọi mình) cũng là một điều đáng để hãnh diện.

Hết lớp 5, suýt nữa có cơ hội trở thành Amser, tiếc là bố mẹ quên nộp hồ sơ cho mình (giờ ngồi nhớ lại thì nói thế chứ thật ra lúc ấy thi chắc gì đã đỗ :P ). Không ảnh hưởng gì lắm, cấp II Ams xét thấy cũng không có tiếng vang nhiều lắm so với các trường khác. Mình vào học Giảng Võ, sát vách Ams, lại ở trên tầng 4. Thế là nếu ngồi trong lớp, chỉ cần quay mặt ra cửa sổ là thấy ngay dòng chữ “THPT Hà Nội – Amsterdam” nằm trên tầng thượng tòa nhà chính, còn giờ nghỉ thì lúc nào chả nhìn thấy bên kia chơi bời ra sao.

Cứ thế, 4 năm cấp II trôi qua, vẫn nuôi trong mình mong muốn được trở thành học sinh chính thức của trường thay vì thuộc nhóm học thêm ở các lớp trường mở để luyện thi. Ồ! Diễn tả thế nào nhỉ, cái cảm giác rất trong trẻo ấy. Đến giờ mỗi khi nhớ đến những lúc mất tập trung trong lớp, quay ra nhìn dòng tên trường đỏ sậm in lên bầu trời xanh với những làn mây trắng, hình như cảm giác ấy ùa về, và chợt như muốn níu kéo thời gian hãy quay ngược một lần, cho ta được thấy lại những hình ảnh ấy.

Hết lớp 9, mặc cho bao tiền bạc bố mẹ đổ vào để con ôn thi, trượt…

Vậy là cả đời mình sẽ không bao giờ là Amser…

Tôi luôn biết ơn Tổng hợp, nơi đã dạy cho tôi những điều thật quý giá, đã cho tôi gặp những người bạn tốt, và tôi tự hào mình là cựu học sinh Tổng hợp. Nhưng trong tim tôi, Ams vẫn luôn có chỗ đứng riêng, đồng thời là nỗi niềm nhức nhối cho đến tận bây giờ.

….

Ngày rộ lên tin đồn Ams bị đổi tên, tôi ôn thi Nội trú. Dù muốn lên tiếng phản đối, muốn góp sức mình chống lại cái ý định vô lý đó, vẫn đành nén lại vì tính chất sống còn của kỳ thi quan trọng này.

Ams không bị đổi tên, nhưng chuyển địa điểm mới.

Học sinh mới chắc thích, vì cơ sở vật chất khang trang hơn hẳn. Cựu học sinh thì không rõ lắm. Còn bản thân tôi, hình như một phần lớn kỷ niệm và cảm xúc xưa kia của mình bị người ta bóp nát ra vậy. Dòng chữ oai hùng của ngày xưa giờ đã đổi thành cái tên khác. Lớp học chắc vẫn thế mà cái hồn hình như cũng bay đâu mất rồi. Giờ mỗi lần đi qua thấy tim mình thắt lại một chút, cũng chẳng dám đứng lâu bao giờ.

Kể cũng buồn cười. Một đứa thi trượt thì có thể có cảm xúc gì về ngôi trường mà bản thân mình chưa từng học một ngày nào nhỉ ?

Dù sao thì…lần sau nếu hẹn, có lẽ đành vẫn là “Cổng trường Ams cũ”…


Và nếu có lỡ duyên ta sau chẳng thành vì em ra đi trước anh…

Hình như ngày xưa chẳng ai dám nghĩ lại có lúc mày rơi vào hoàn cảnh giống câu hát đến vậy.

Valentine, người độc thân thì tìm bạn, kẻ yêu nhau thì đi chơi, còn mày làm đám tang cho bạn gái mình.

Vẫn biết bệnh tật thì khó nói, nhưng…Một chữ “nhưng” ấy đổi lấy mạng sống một con người.

8 năm xa xôi, chẳng thể ngờ lại gặp nhau trong sự oái oăm này. Oái oăm bởi vì hóa ra Trái Đất cũng thật tròn, oái oăm vì cả tao, cả mày, cả bạn ấy, đều mang danh Bác sĩ.

Bao dự định cho tương lai giờ đã nằm sâu dưới ba tấc đất cùng cỗ quan tài lạnh lẽo kia, chỉ còn lũ người sống vẫn mãi băn khoăn với câu nói “Ước gì…”...

...đến bao giờ ?


02/02
2011

1. Bệnh nhân nữ, 25 tuổi, tiền sử hiếm muộn, điều trị vô sinh. Hiện có thai 7 tuần.

Đau bụng HCP từ 3-4 ngày, sốt cao -> VĐ: tỉnh, HCNT(+), HCP ấn đau phản ứng, TC cao ngang rốn, BC 12600, siêu âm: Hình ảnh TD VRT, trong TC có 3 thai.

Sau 1 ngày theo dõi, bệnh nhân đau nhiều hơn, có chỉ định mổ cấp cứu, đã hội chẩn Sản khoa cho thuốc.

Chẩn đoán trước mổ: VRT/ Thai 7 tuần, chưa loại trừ UNBT (P) xoắn

Mổ ra: U nang BT xoắn đã hoại tử không thể bảo tồn, tiến hành cắt buồng trứng (P).

a. Sảy thai luôn là nguy cơ tồn tại khi can thiệp Ngoại khoa với bệnh nhân mang thai, đặc biệt là tuổi thai nhỏ, chửa đa thai.
b. Cắt BT = sảy thai
c. Cắt 1 bên BT = giảm khả năng có thai những lần sau, đặc biệt với bệnh nhân hiếm muộn

2. Bệnh nhân nam, 17 tuổi

TNXM tự ngã (có uống rượu). Sau TN -> VĐ: kích thích, G: 10đ, CT sọ không phát hiện máu tụ nội sọ, vỡ xương thái dương (T), CT hàm mặt vỡ xương hàm trên, xương hàm dưới

Bệnh nhân tử vong sau 2h do suy hô hấp. 

Mệt mỏi....


10/12
2010

Vào thư viện, vô tình thấy bài của mình được đăng.



Hơn năm trời gian khổ đối lấy một bài viết ấy…

Nhưng đó không phải là chuyện tôi muốn kể.

Trong khi đi lấy số liệu có những trường hợp rất đáng nhớ.

Trường hợp thứ nhất, tất nhiên là bệnh nhân đầu tiên của nghiên cứu. Không nhớ rõ tên, vỡ C5, liệt tủy hoàn toàn. Loay hoay khám bệnh nhân gần 1 tiếng đồng hồ, bệnh án mẫu gạch xóa chi chít. Bệnh nhân được chuyển về viện Tỉnh ngay trong ngày.

Trường hợp thứ hai, Trần C. nam 22 tuổi, không có tiền sử chấn thương rõ ràng, liệt hoàn toàn, sau khi chụp CT phát hiện vỡ C2. Bệnh nhân nằm điều trị tại 1A cả tháng trời, với hàng chục lần đi buồng mới được chỉ định mổ. Sau mổ tình trạng liệt không được cải thiện, suy hô hấp mức độ nhẹ. 22 tuổi và nằm liệt giường, đến thở cũng khó khăn. Thời gian em nằm viện, không ngày nào là tôi không ghé qua. Cũng chẳng làm được gì, chỉ động viên. Nhìn em vừa trả lời vừa cố hít từng hơi ngắn, nhìn ông bố quê mùa đờ đẫn chăm con, có lần tôi suýt bật khóc, cố gắng lắm mới kìm lại được – lần hiếm hoi mình xúc động đến thế. Những ngày cuối em nằm viện, tôi không thể lên thăm vì ôn thi hết kỳ. Đến khi quay lại thì em đã ra viện, chẳng kịp chia tay. Lúc ấy cảm giác uất ức chợt dâng trào. Cũng chẳng dám gọi điện, chỉ hy vọng vẫn còn sống được đến giờ.

Cám ơn, những bệnh nhân của tôi!

Đến giờ tôi vẫn chỉ làm được những việc rất nhỏ bé.

Hy vọng rằng…


-        Mày ơi, chán quá mày ạ!

-        Sao thế ?

-        Tao nộp đơn mà chả chỗ nào nhận cả. Chìa cái bằng giỏi ra cũng chỉ nhận được cái lắc đầu kêu đủ người rồi.

-        Đi làm lâm sàng đi.

-        Ở, xin về viện X. , đặt 400 triệu lên còn không thèm nói chuyện

-        …


-        Đùa chứ, tao cứ nghĩ là đi xin việc thì mình đưa cái bằng giỏi với bảng điểm ra, người ta cũng cân nhắc. Thế mà đi đến đâu cũng toàn hỏi nào là “Nhà em ở đâu ?”, “Em có người nhà làm trong viện không ?”…Ức chế!


-        Chán quá! Đang hí hửng lên xem thấy cái điều kiện “Hộ khẩu Hà Nội”, thế là đi về luôn.


-        Mày mê thế sao không học định hướng ?

-        Xong rồi xin về đâu ?

-        Viện Trung Ương chắc không được, nhưng viện Tỉnh thì có thể chứ ?

-        Ừ, có đường, tiền tấn.

-        …


@Những nhân vật chính trong 4 câu chuyện trên: Rất xin lỗi vì đã tự ý đưa chuyện của các bạn lên mà chưa xin phép. Nếu không muốn, bạn có thể PM, tớ sẽ xóa chuyện của bạn đi.


Trang 5 trên 12« Đầu...«2345678»...Cuối »   Chuyển

Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.