1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết

Danh ngôn sống đẹp

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Tôi yêu những người có thể mỉm cười trong gian khó, có thể tìm được sức mạnh từ đau thương, và trở nên can đảm nhờ suy ngẫm. Những điều này có thể làm chùn bước một tinh thần yếu đuối, nhưng những người có trái tim kiên cường và hành động không trái với lương tâm sẽ theo đuổi các nguyên tắc của mình tới chết.


I love those who can smile in trouble, who can gather strength from distress, and grow brave by reflection. 'Tis the business of little minds to shrink, but they whose heart is firm, and whose conscience approves their conduct, will pursue their principles unto death.


Leonardo da Vinci

 96 người thích      Thích

Danh ngôn hành động

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Sự chăm chỉ giống như cầu thang bộ và vận may là thang máy. Đôi lúc cầu thang máy có thể hỏng nhưng cầu thang bộ sẽ luôn đưa bạn lên tới đỉnh.


Hard work is like stairs and luck is like lift. Sometimes lift may fail but stairs will always take you to the top.


Khuyết danh

 11 người thích      Thích

Chiều nay mình đi với Superman ra Mintown Flea Market. Cũng lâu lâu mới có một ngày chủ nhật thảnh thơi, tiện thể ra xem em trai làm việc thế nào.

Hồi mẹ đẻ em trai, mình thích lắm. Hai anh em hay đi chơi cùng, rồi hay tâm sự mọi chuyện. Từ khi mình vào ở nội trú thì cũng ít gặp nhau hẳn, chỉ đôi khi được cập nhật tin tức từ bố hoặc mẹ.

Đến hội chợ, thật bất ngờ khi thấy em mình ngồi làm cho khách, khi thì chạy qua chạy lại lo những việc không tên. Không có gì to tát, nhưng chợt thấy em mình đã lớn thật rồi, đã có thể tự lo cho bản thân một chút. Có chút gì đó man mác buồn, nhưng chỉ thoảng qua, sau đó là cảm giác nhẹ nhõm. Chợt nghĩ nếu không phải do mình khó tính, liệu em làm tốt đến đâu nữa? Dù sao cũng chúc mừng chú vì những gì đã làm được! Ở tuổi ấy anh vẫn chỉ biết học mà thôi.

Đi hội chợ  mà chẳng biết mua gì, cứ loanh quanh chụp ảnh. Được cái tuy lần này không đông nhưng các mặt hàng cũng khá phong phú và đẹp, chọn được nhiều khung rất ưng ý. Cứ tưởng chỉ cố bấm nốt cuộn slide còn đang chụp dở mà cuối cùng lại lắp thêm cuộn nữa vào. Khổ nỗi trời mùa đông tối nhanh, cuộn mới này chỉ chụp được có 4 kiểu lại phải tạm ngừng.

Tối, lắp cuộn film đen trắng vào máy. Mai sẽ được quay lại Viện Giải phẫu để học một khoá về phẫu thuật thần kinh. Mong là sẽ tìm thấy những góc máy đẹp.


29/11
2012

Nửa đêm

Bóng đen bí ẩn lao về phía con tàu

Những tiếng gõ

Chấn động…Khoang lái bị cắt khỏi tàu…

Một hành khách có hành vi bất thường, giống như bị quỷ ám.

Bị giam trong một không gian chật hẹp, đối mặt với mối nguy hiển hiện ngay trước mắt nhưng lại rất mơ hồ, không một chút hiểu biết nào về nó, đám hành khách trở nên cuồng dại, mất đi sự sáng suốt cần có.

Kẻ bị ám, sau khi học tập, đã nhanh chóng giành được quyền kiểm soát đám người ấy.

Chưa có tập phim Doctor Who nào gây cho tôi cảm giác hồi hộp, lo sợ đến thế. Thậm chí tính đến các film kinh dị tạo được cảm xúc kiểu này với tôi thì số lượng cũng không nhiều. Lần đầu tiên Doctor hoàn toàn mất khả năng kiểm soát về tinh thần, bị con quỷ thao túng và nếu không nhờ hành động dũng cảm đầy sáng suốt của người nữ hướng dẫn viên không ai biết tên, hẳn Time Lord cuối cùng đã bị hành quyết, còn Donna thì mãi mãi kẹt lại nơi hành tinh kỳ lạ - Midnight. Cốt truyện không quá phức tạp, cũng không có những lời giải thích dài dòng, tập phim vẫn rất thành công trong việc tạo ra một không khí kinh dị, hồi hộp nơi người xem.

Một thông điệp nhỏ, cũng là sự thất vọng của Doctor: chính con người khiến cho mọi việc trở nên tồi tệ để cho những cảm xúc tiêu cực lấn át lý trí, khiến cho một sinh vật lạ nhanh chóng học được cách kiểm soát và điều khiển họ. Bài học rút ra: Trong mọi tình huống, hãy cố gắng bình tĩnh. Rất khó! Nếu dễ thì nhiều thảm hoạ đám đông đã không xảy ra. Xét cho cùng thì con người vốn giàu cảm xúc mà!


21/11
2012

Lâu rồi mới về trường học lý thuyết. Hồi đại học, có những đợt ôn thi, mỗi ngày ở lì trên giảng đường đến 11 – 12 tiếng đồng hồ, giờ hoạ hoằn lắm mới đảo qua. Sau này thì không biết thế nào nữa.

Trường cũng đập đi xây lại nhiều chỗ, không quá xa lạ nhưng cũng chẳng còn mấy cảm giác quen thuộc. Nghe chú Bạn kể cây Hoàng lan chỗ giảng đường Hồ Đắc Di cũng bị chặt để xây tầng 3. Có lần đầu giờ chiều, hai thằng điên thất tình là mình với thằng Đồng ngồi ngay cửa khu ấy mà rống Tình yêu tôi hát. Từ hồi tốt nghiệp cũng chưa gặp nhau, yahoo không thấy online, chẳng hiểu đã ra đi về phương trời xa thằm nào nữa.

Tự nhiên lại thèm cảm giác trốn học như thời sinh viên. Hồi ấy mình suốt ngày ăn ngủ ở giảng đường, nhưng cứ đến môn nào không thích mà thoát điểm danh là bùng ngay không cần suy nghĩ. Trốn học chắc chắn là một phần rất quan trọng trong cuộc đời của bất kỳ một sinh viên nào. Nó vừa mang cảm giác thích thú khi phá luật, vừa thể hiện, ở một khía cạnh nào đó, mức độ trưởng thành, khả năng làm chủ bản thân, và cuối cùng, có nhiều điều chỉ có thể làm được trong giờ hành chính, vốn cũng là giờ học.

Nhấc điện thoại lên, một lúc sau đã ngồi nhâm nhi ly cacao trứng ở café Giảng. Lần thứ hai ngồi ở đây. Lần đầu dễ cũng đến 4 – 5 năm, lúc quán còn ở Hàng Gai, ấn tượng nhất với món café trứng. Sau này có lần ngồi uống café trứng ở Café Phố cổ, cũng Hàng Gai, nhưng không thích bằng. Quán nhỏ, bàn ghế lại thấp, cũng chẳng có view gì. Được cái đồ uống ngon, và không gian lại cho khách cảm giác riêng tư, rất thích hợp với những người trốn học như mình :d

Bàn luận đủ chuyện chán chê, chụp vài kiểu ảnh, đến khi mặt trời đứng bóng mới xách túi đi về. Lúc phóng xe qua ngõ nhỏ, không tự chủ được lại ngước mắt lên ô cửa sổ tầng 3. Khung cửa ấy, ngõ nhỏ ấy, đã muốn chụp từ lâu mà vẫn đành chịu. Từ ngày có người ra đi, hình như ô cửa ấy chưa bao giờ sáng đèn…

Tối đi học tiếng Pháp với Superman. Trùng hợp nhất là mình với Superman ngồi một bên, còn gần như toàn bộ lớp dồn vào bên còn lại. Heh, Batman and Superman, togerther we are against the world ;)



Những khán giả từng xem movie Batman: The dark knight của Christopher Nolan chắc hẳn không thể không ấn tượng với nhân vật the Joker, được xem là kẻ thù nguy hiểm nhất của Batman cả trong comics, cartoon hay movie. Riêng với comics, nhắc đến Joker không thể không kể đến The killing joke, cuốn graphic novel do Alan Moore sáng tác kịch bản và Brian Bolland thể hiện.

Về mặt thương mại, The killing joke là một thành công lớn của DC Comics, được in đi in lại từ khi xuất bản lần đầu tiên năm 1988, thậm chí đến năm 2008, DC Comics còn phát hành một bản Deluxe Edition với các tranh vẽ được làm mới và tô màu lại bời chính Brian Bolland. Đồng thời cuốn sách cũng nhận được đánh giá khá tích cực từ các nhà phê bình. Đạo diễn nổi tiếng Tim Burton cho biết đây là cuốn sách yêu thích của ông, còn trang web IGN thì xếp đây là cuốn sách hay thứ 3 trong loạt truyện về Batman, sau The dark knight returns và Batman: Year one, và là cuốn truyện hay nhất về Joker từ trước tới nay. Bản thân Christopher Nolan, đạo diễn của trilogy Batman rất thành công cũng thừa nhận đã chịu ảnh hưởng cuốn sách khi xây dựng hình tượng Joker trong The dark knight. Còn diễn viên Heath Ledger thì được đưa cho một bản copy cuốn sách để đọc trước khi đóng bộ phim này.

Xây dựng song song hai tuyến thời gian, hai tuyến nhân vật, một bên là quá khứ của anh hề mang trên vai gánh nặng gia đình nhưng thất bại trong sự nghiệp, một bên là hiện tại với Batman – Bruce Wayne và cảnh sát trưởng Gordon, Alan Moore đặt ra giả định “vào một ngày đen đủi” nào đó, con người sẽ phản ứng ra sao khi “cuộc đời đối xử với bạn một cách tồi tệ”? Chắc hẳn chính Joker cũng không thể biết trước câu trả lời. Hắn bắt cóc, tra tấn Gordon như một cách chứng minh, hay có lẽ là tự bào chữa cho mình. Để ý một chút, bạn sẽ thấy cách dùng tay ôm đầu của Gordon giống hệt Joker vào cái ngày định mệnh hắn mất đi người vợ cùng đứa con chưa được sinh ra để rồi từ một anh hề đi ăn trộm trở thành Joker, the Clown Prince of Crime. May mắn thay, sau hàng loạt sự tra tấn bằng ngôn từ, bằng những hình ảnh con gái ông, Barbara, bị ngược đãi, Gordon chỉ khoanh tay cúi đầu và im lặng, như đang chờ đợi người bạn tốt của ông, Batman. Im lặng trong khi Joker thao thao bất tuyệt, một cách phản đối đơn giản và đầy hiệu quả. Nó trái ngược với cái ngày Joker ra đời. Ngày ấy, hắn cười mà mắt và miệng trào máu. Ngày ấy hắn đã hoá điên.

Và câu chuyện mà Joker kể cho Batman cuối truyện là một ẩn dụ, một cách kết luận rất quái dị của riêng Joker. Nếu mở đầu, Batman tìm đến Joker để trả lời cho câu hỏi “tại sao hai kẻ không biết gì về nhau lại có thể căm ghét nhau đến thế?” thì ở kết thúc, mặc dù họ vẫn hoàn toàn không biết rõ về thân thế, quá khứ của nhau nhưng giữa hai kẻ thù truyền kiếp lại có một sự đồng cảm khó mà diễn tả. Thật kỳ lạ! Vào một ngày đen đủi, cuộc đời đã đẩy hai con người bình thường vào trại tâm thần. Một đã thoát ra và trở thành hiệp sĩ bóng đêm, một chọn ở lại và biến thành tên trùm tội ác nguy hiểm nhất, điên loạn nhất.

Kết thúc truyện, tiếng cười của Batman và Joker hoà vào nhau dưới màn mưa gợi lên một cảm giác thật hoang dại. Có lẽ chưa bao giờ Batman trở nên điên rồ như thế, và cũng chưa bao giờ Joker lại trở nên bình thường như vậy. Họ hiểu nhau hơn, gần gũi hơn, nhưng chắc chắn cả hai vẫn là những kẻ thù truyền kiếp của nhau. Đó cũng không còn là vấn đề quan trọng nữa, bởi cả hai đều đã có câu trả lời thích đáng cho câu hỏi mà mình đi tìm từ khi mọi chuyện bắt đầu.

Đọc các tác phẩm của Alan Moore chưa bao giờ dễ dàng với tôi, bởi ông sử dụng tiếng Anh một cách rất điêu luyện, đầy nhịp điệu, ẩn dụ và chơi chữ mà nếu không tinh ý sẽ khó nhận ra được. Kết hợp với khả năng sáng tạo ra những kịch bản tuyệt vời, những câu chuyện của Alan Moore luôn có sức hấp dẫn đặc biệt với tôi, và mỗi lần kết thúc một cuốn sách là một lần trải nghiệm khó khăn nhưng cũng rất thú vị.


21/11
2012

Em ra đi, một buổi chiều lạnh giá
Chiếc lá vàng, trong cơn gió, phất phơ.
Một mình tôi giữa cuộc đời xa lạ,
Tận bây giờ còn chưa hết ngẩn ngơ.


Tuổi thơ, ai cũng từng mang nỗi sợ mơ hồ đối với những thế lực siêu nhiên và hẳn cũng mong chờ một anh hùng sẽ ra tay cứu mình khỏi chúng.

Thanh niên, người ta dễ có những rung động đối với người khác giới, và nếu đó lại là người đã gây một ấn tượng lớn trong tuổi thơ của mình thì quả là hoàn hảo.

Đường đời, có những lúc ta gặp khó khăn, hay thậm chí nguy hiểm, và do một duyên số tình cờ nào đó, một người xa lạ vốn không quen biết lại ra tay giúp đỡ.

Khi yêu nhau, đôi lứa thường muốn làm những điều lãng mạn như cùng ngắm sao đêm, nhìn bình minh lên, đắm mình trong hoàng hôn…Thời đại nào cũng thế, dân tộc nào cũng thế.

Một người ra đi với lời hứa sẽ quay lại, một người ở lại đợi chờ với bao hi vọng, bao mộng ước. Kẻ ra đi cuối cùng cũng về, chỉ để biết rằng 2 phút trước người kia đã mất, chỉ còn lại một lá thư chất chứa nỗi chờ mong khắc khoải chẳng biết nói với ai.

Nếu một đôi nam nữ phải chịu tất cả những trải nghiệm này, họ sẽ ra sao?

….
….

Yên nghỉ nhé, Reinette!

Bình yên nhé, Doctor!


19/05
2012

Không phải mới tập tành chụp ảnh đêm, nhưng đây là lần đầu tiên tôi đi với nhiều người, và cũng là lần đầu tiên có một lộ trình cụ thể rõ ràng.

Từ cổng cấp cứu Việt Đức, 4 người chúng tôi đi bộ ra Hồ Hoàn Kiếm, địa điểm quá quen thuộc của dân chụp ảnh, đặc biệt là những người thích thể loại streetlife. Chính tôi cũng đã vô số lần dạo quanh hồ, cả bằng chân lẫn ngựa sắt, cả ban ngày lẫn ban đêm để tác nghiệp nên việc ra đây chỉ đơn giản mang tính khởi động, kiểm tra thiết bị và hy vọng có thể bắt được một góc nhìn, một khoảnh khắc nào đó là lạ mà mình đã vô tình bỏ qua trong những lần trước.

Do những người bạn tôi đã phát ngấy với việc uống cafe suốt từ 6h chiều nên chúng tôi khởi hành sớm hơn dự định khoảng 1 tiếng, và mặc cho việc nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển để thời gian qua mau, Hồ Gươm lúc 1h đêm vẫn đông. Người ta ra hồ tránh nóng và tiết kiệm điện trong cái thời kỳ vật giá thì leo thang còn lương tháng thì vẫn thế. Tất nhiên trời nóng không phải là nguyên nhân khiến người ta thay đổi những hành động thường làm khi ngồi ghế đá nên cả nhóm cũng không dễ gì tìm ra những vị trí có thể thoải mái ngắm nghía mà khỏi vi phạm sự riêng tư đang được thể hiện thoải mái bên hồ. Một chút trục trặc với chiếc Rolleiflex khiến tôi bị hỏng mất vài kiểu, nhưng những buổi như thế này không phải là lúc để dằn vặt về sự phí phạm.

Qua nửa vòng hồ là đến phố cổ. Đèn đường không bật khiến chúng tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc quay về lấy xe để tiếp tục lộ trình đã định. Đi ngang khu Nhà thờ Lớn, lúc này chỉ còn mỗi quán Cháo bà Mỹ mở cửa, sau một hồi đi tới đi lui giơ lên hạ xuống, tất cả rút ra kết luận là nếu hạ được hết mấy đường dây điện xuống thì hẳn sẽ có những bức chụp toàn cảnh nhà thờ rất đẹp.

Tiếng chuông nhà thờ đổ khiến tôi nhớ lại những ngày của 2 năm trước, khi tôi đang vướng vào một mớ gai chằng chịt của công việc và tình cảm, bất cứ một cử động, một suy nghĩ nào đều khiến mình cảm thấy mệt mỏi và chán nản, tôi đã có những người bạn ở bên chia sẻ, giúp tôi loại bỏ mớ gai ấy khỏi cuộc sống của mình. Một lần nữa, cám ơn mọi người!

Từ Việt Đức, lên cầu Long Biên.

Gió lồng lộng. Cây cầu dài tít tắp như phân thế giới làm hai nửa, bên phải đầy ánh sáng từ chính cầu Long Biên và cả từ cầu Chương Dương chiếu sang, còn bên trái là cả khoảng không gian tối tăm. Bên ấy, phía trước chẳng thể thấy biên giới, còn bên dưới như vực thẳm không đáy khiến ta chợt cảm thấy nỗi sợ khi biết mình nhỏ bé trước màn đêm vô tận, và tiếng sóng vỗ ì ào dưới chân cầu như cuốn đi những mảnh can đảm cuối cùng còn sót lại trong ý thức.

May mắn thay, nỗi sợ ấy chỉ thoảng qua và cũng nhanh chóng theo cơn gió cuốn đi để nhường chỗ cho cảm giác nhẹ nhõm và thoải mái thường xuất hiện khi đứng trước không gian rộng lớn, quang đãng. Chúng tôi lại tiếp tục thực hiện mục đích của chuyến đi. Tôi tìm được một vài ý tưởng thú vị, hy vọng là có thể truyền tải được hết qua những bức ảnh.

Đáng nhớ nhất là khi tìm được chỗ để trèo từ làn đường cho xe đi sang đường tàu hỏa. Đứa nào cũng trèo ra trèo vào, đứng lên ngồi xuống tìm góc chụp đẹp. Tôi đứng giữa đường ray, dựng chân máy rồi đi tới đi lui để lấy khung vừa ý. Một đứa tranh thủ lấy tôi làm mẫu chụp, thế mà ông tướng này lại không để ý thấy ánh đèn đầu xe lửa ở xa xa phía sau lưng tôi đang tiến lại. May sao mỗi lần chụp tôi đều cẩn thận nhìn cả hai phía nên kịp thời phát hiện ra, gấp gáp đưa máy nhờ người giữ hộ rồi trèo vào, nếu không e là giờ này tên mình đã ở khắp các mặt báo rồi chứ không phải chỉ là một cái nick bình thường giữa thế giới mạng rộng lớn nữa.

Trên đường đi chúng tôi gặp một nhóm nam nữ khá trẻ, giống một nhóm học sinh cấp III, đứng chơi, đến lúc về – hơn 2 tiếng sau – vẫn còn đó. Có lẽ đợi bình minh lên? Hôm qua lại là ngày bế giảng năm học nữa. Hình như thấy nhớ nhớ thời học sinh của mình.

Lượn qua chợ hoa ngửi chút hương và chờ đến bình minh, rồi ra hồ sen chụp mặt trời mọc. Mặc dù quyết định này là một sai lầm về mặt phương hướng – mặt trời mọc trên một dãy nhà cao tầng khiến cho khung cảnh kém phần thơ mộng – nhưng màu xanh mướt của lá điểm xuyết màu hồng của sen khiến sai lầm đó không gợn lên một chút khó chịu nào.

Kết thúc chuyến đi, như truyền thống của dân chụp ảnh, là quán phở sáng.

Chia tay nhóm bạn, tôi về nhận trực.


Đang đọc Lolita!

Cái sự kể trên cùng với việc Dương Tường là một dịch giả yêu thích của tôi, cộng thêm một vài mối quan hệ lằng nhằng khác khiến tôi biết chuyện tranh cãi về cụm từ “on the dotted line” mà cụ Dương dịch thành “trên dòng kẻ  bằng những dấu chấm”

Có bốn từ ngắn ngủi thôi mà cũng khiến giới học giả tốn đâu 5 – 6 bài gì đó để phê phán và bảo vệ cách dịch của cụ Dương. Đa phần ý kiến của phe phê phán thì bảo dịch thế là tối nghĩa, là khó hiểu. Khổ một nỗi là tôi hoàn toàn không thấy khó hiểu gì trong cách diễn đạt như thế cả. Nhưng nếu cứ vác cái lý luận ấy ra thì lại bị bảo là cãi cùn. Thôi thì cứ coi như mình trót có tí chút thông tuệ hơn các vị nào đọc thấy khó hiểu vậy.

Chuyện tranh luận thì cũng không có gì quá đặc biệt. Gây buồn cười nhất là lúc đọc bài báo “Về vấn đề sáng tạo trong dịch thuật” của bác Dân nào đó hiện đang là Chủ tịch Hội văn học dịch. Nghe thì có vẻ hay, thế mà lại mắc phải hai vấn đề:

Một, bác Dân khuyên người ta “phải kiên trì trong lao động dịch thuật”, thế mà bác lại chẳng chịu kiên trì tra cứu lại trước khi phê phán, để đến mức từ đầu tới cuối cứ kiên trì cái cụm “on dotted line” trong khi nguyên văn là “on the dotted line”. Một người có hiểu biết về tiếng Anh khi đọc cụm đầu lên ắt sẽ có cảm giác trái tai, thiếu hụt chứ không thể yên tâm sử dụng thoải mái như bác được.

Hai, vấn đề nêu ra trong đầu đề rất rộng lớn, bài báo cũng nhắc đến hàng loạt quan điểm được nói đi nói lại suốt mười năm qua, và sử dụng kha khá từ chỉ số nhiều, thế mà cuối cùng lại chỉ dẫn được duy nhất một dẫn chứng. Còn từ đầu tới cuối toàn là lý thuyết suông khiến người đọc không khỏi có cảm giác bị hẫng hụt vì chờ đợi những dẫn chứng hùng hồn cho cái nhan đề hoành tráng, đồng thời khiến độc giả thấy hình như bài này viết ra chỉ để phê mỗi một chỗ bác ấy không đồng tình với dịch giả?

Thôi, chắc cũng không nên tự làm tốn thời gian của mình  bằng cách đi đọc thêm các bài phê phán thay vì đọc tác phẩm. Chờ đợi mấy năm trời mới có được bản dịch trong tay, cũng không nên hoãn lại cái sự sung sướng vốn đã hiếm hoi trong cuộc sống bận rộn của mình.

Bạn nào muốn đọc toàn văn bài báo ấy, có thể tìm ở link sau:

http://www.viet-studies.info/NguyenVanDan_VanDeDichThuat.htm


20/06
2011

Thế là lại nghiện thêm một thứ nữa!

Đã nghèo còn mắc cái eo, chưa làm ra đồng nào mà lại dính vào toàn thú chơi tốn tiền.

May là vẫn còn tự biện hộ được rằng dòng đời xô đẩy chứ chẳng phải cố tình. Người đưa đường dắt lối cho mình vào nghệ thuật nhiếp ảnh, đáng tiếc, có lẽ chẳng đọc được bài này, mà có được chắc cũng chẳng bận tâm. Dù sao thì việc nên làm vẫn cứ nên làm. Cám ơn!!!

Nội trú Ngoại thì phải đi chụp ảnh làm giao ban. Cầm máy tít…tít…bụp một cái mãi rồi cũng bắt đầu có hứng thú tìm hiểu sơ qua để ra được bức ảnh đẹp. Đấy, thế là xong! Con đường sa ngã bắt đầu. Không đủ tiền mua DSLR, thế là quay sang mua SLR với sự tư vấn và giúp đỡ của hai ông anh hết sức tốt bụng và nhiệt tình. Mặc dù được cảnh báo là dùng máy film có khi còn tốn tiền hơn máy số, nhưng khi đã lên cơn thì lời nào còn lọt tai. Thế là một chú máy film đã may mắn được trở thành vật sở hữu của mình.

Mua máy rồi, mình đâm ra lẩn thẩn như gã lính trẻ lần đầu tiên cầm súng, thỉnh thoảng lại vác ra sờ mó, đưa lên ngắm vớ ngắm vẩn rồi hạ xuống, càng ngày càng thích. Hình như không có điểm gì của chiếc máy là không có hay ho, đến mức cả tiếng màn trập đanh gọn khô không khốc như tiếng lên đạn của súng CKC cũng thấy êm tai.

Cuộn film đầu tiên, tự tay lắp nhé, rồi lại tự tay chụp đủ 24 kiểu. Chụp máy số, cứ bụp một cái là vài giây sau biết ngay sản phẩm của mình có đạt không, cần chỉnh những gì, đâm ra chụp một cách dễ dãi, bấm liên tục cả chục kiểu rồi xóa dần đi. Chụp film lại khác hẳn, phải nâng niu, cân nhắc từng lần bấm máy một, để rồi chờ chụp hết cả cuộn mới biết tác phẩm của mình, tốn công tốn sức, có ra gì không. Bao nhiêu là cảm xúc hồi hộp, hí hửng, hy vọng, ấy thế rồi buồn ơi là buồn, cảnh đẹp, người đẹp, thế mà chọn sai góc, sai thời khắc, sai kỹ thuật mà không biết, rửa ra mới hay là mất đứt kiểu ảnh đẹp, không cách nào bắt lại được, tiếc đứt ruột.

Kể cũng lạ, dù cuộn film đầu tiên hỏng toàn bộ, nhưng chẳng thể kiếm được chút hứng thú nào với máy số nữa. Lại phải lóc cóc lắp film để bắn cho đã cơn ghiền. Đấy, thế là nghiện! Giờ tuần cứ phải bắn vài kiểu mới thấy chân tay đỡ bứt rứt, tinh thần đỡ khó chịu.

Haizzz… 


19/06
2011

Ngày xưa giám thị cũng đi thi
Cũng quay, cũng liếc, cũng copy 
Mà này giám thị lại trông chặt
Chẳng để em xem một tí gi

Do một vài sự sắp đặt, chiều nay, lần đầu tiên mình thành giám thị.

Gặp lại hình ảnh của chính mình trước đây không lâu, và có lẽ cũng cả sau đây không lâu nữa.

Cũng thú vị phết!


Trang 4 trên 11«1234567»...Cuối »   Chuyển

Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.