1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết

Danh ngôn sống đẹp

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Người biết cách thể hiện và chấp nhận lòng tốt sẽ là người bạn quý giá hơn mọi tài sản nào khác.


One who knows how to show and to accept kindness will be a friend better than any possession.


Sophocles

 2 người thích      Thích

Danh ngôn hành động

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Bạn càng làm việc chăm chỉ, bạn càng may mắn.


The harder you work, the luckier you become.


Carl Karcher

 1 người thích      Thích

Nhân lúc đi tìm lại bài Ông đồ của Vũ Đình Liên thì lại gặp bản dịch ra tiếng Hán ở diễn đàn thivien.net do nick Vanachi gửi lên. Trước giờ toàn là thơ Tàu dân ta dịch ra tiếng Việt, giờ lại làm ngược lại, cũng là chuyện độc đáo :)

ÔNG ĐỒ 

Vũ Đình Liên 

Mỗi năm hoa đào nở 
Lại thấy ông đồ già 
Bày mực tàu giấy đỏ 
Bên phố đông người qua 

Bao nhiêu người thuê viết 
Tấm tắc ngợi khen tài 
Hoa tay thảo những nét 
Như phụng múa rồng bay 

Nhưng mỗi năm mỗi vắng 
Người thuê viết nay đâu? 
Giấy đỏ buồn không thắm 
Mực đọng trong nghiên sầu 

Ông đồ vẫn ngồi đó 
Qua đường không ai hay 
lá vàng rơi trên giấy 
Ngoài trời mưa bụi bay 

Năm nay hoa đào nở 
Không thấy ông đồ xưa 
Những người muôn năm cũ 

Hồn ở đâu bây giờ ? 

Bản dịch ra tiếng Hán:


老 秀 才 

年 年 桃 花 開 
總 見 老 秀 才 
追 硯 紅 箋 擺 
通 衢 人 往 來 

多 少 恃字者 
嘖嘖 羨 珠 機 
巧 筆 壹 揮 就 
龍 舞 而 鳳 飛 

冷 落 年 復 年 
僱 客 何 茫 然 
紅 箋 悲 色 矧 
追 跰 愁 墨 堅 

秀 才猶 在斯 
路 過 有 誰 知 
箋 上 黄 葉 落 
天 邊 細 雨 飛 

今 年 桃 又新 
不 見 舊 時 人 
傷然 空 悵惘 
煙 災萬 古 魂 
Phiên âm:

LÃO TÚ TÀI 

Niên niên đào hoa khai 
Tổng kiến lão tú tài 
Truy nghiễn hồng tiên bãi 
Thông cù nhân vãng lai 

Đa thiểu thị tự giả 
Trách trách tiễn châu ky 
Xảo bút nhất huy tựu 
Long vũ nhi phụng phi 

Lãnh lạc niên phục niên 
Cố khách hà mang nhiên 
Hồng tiên bi sắc thấn 
Truy nghiễn sầu mặc kiên 

Tú tài do tại ti 
Lộ quá hữu thùy tri 
Tiên thượng hoàng diệp lạc 
Thiên biên tế vũ phi 

Kim niên đào hựu tân 
Bất kiến cựu thời nhân 
Thương nhiên không trướng vọng 

Yên tai vạn cổ hồn. 


Mẹ tôi là một người phụ nữ bình thường như bao người khác, nghĩa là cũng dễ cuốn theo một vài phong trào của số đông. Thế nên năm nào 2 anh em tôi có kỳ thi lớn mẹ đều bắt đi sờ đầu rùa ở Văn Miếu mùng 3 Tết. Mặc dù chẳng thích thú gì nhưng vì chẳng thể nói lý lẽ trong trường hợp này nên 2 anh em vẫn đành tặc lưỡi nhắm mắt đưa tay để chiều ý bà. Cũng nhờ thế nên tôi mới chứng kiến cả trăm nghìn phương cách để sờ được đầu rùa, vượt qua lệnh cấm lẫn hàng dây cách ly, thậm chí cả người đứng gác. May mà sau khi em tôi thi đỗ đại học thì hình như 2 anh em cũng sẽ không còn kỳ thi nào gọi là quyết định cuộc đời nữa nên có thể tránh được cái việc vừa không thích vừa chả đẹp đẽ gì cho cam. Từ giờ đi Văn Miếu chỉ đơn thuần là tham quan mà thôi.

Hồi viết những câu thơ:

...Nhưng mỗi năm mỗi vắng

Người thuê viết nay đâu?

Giấy đỏ buồn không thắm

Mực đọng trong nghiên sầu...

Hẳn Vũ Đình Liên cũng không ngờ rằng phong trào xin chữ đầu năm sẽ quay trở lại mạnh đến nỗi người ta biến hẳn phố Văn Miếu thành phố Ông đồ mỗi dịp xuân về. Chiếu chữ chồng chéo lên nhau, tường treo kín giấy đỏ, người xin chữ chen chúc trên lề đường nhỏ đã mất một nửa cho các chiếu chữ và một nửa của một nửa còn lại cho dịch vụ gửi xe.

Hiểu biết về Hán tự của tôi gần như là con số 0. Vì thế bảo tôi hoàn toàn không biết gì về việc viết đúng hay sai, càng chẳng thể đưa ra một bình luận nào đáng gọi là tiêu chuẩn về chữ đẹp hay xấu. Chỉ đành như bao người khác, nhìn và cảm nhận, chọn lấy phong cách mình thích, hay nói một cách huyền hoặc, là tuỳ vào "duyên". Tuy vậy, tôi rất không thích những ai phải tra cứu từ một cuốn sổ nào đó có vẻ cũ kỹ, hay thậm chí là từ điển Hán - Việt. Hán tự nhiều thật đấy, nhưng số chữ người ta hay xin có lẽ cũng chỉ tầm chục chữ đổ lại mà thôi. Còn tuổi tác của ông đồ lại không phải điều làm tôi bận lòng, có lẽ vì tôi vẫn còn trẻ chăng?

Năm nay đi với Superman, đến quá nửa phố mới gặp ông đồ mình hay xin chữ. Gọi là ông đồ, thực ra bác này chỉ ngoài 30 tuổi. Trước khi bắt đầu, luôn có một cuộc trò chuyện ngắn giữa anh và khách về việc nên lấy chữ gì. Khi viết, bao giờ anh cũng đề nghị khách lấy hai tay giữ giấy. Hành động này khiến người xin chữ chú tâm hơn vào việc xin chữ của mình, hay người ta còn gọi bằng một mỹ từ khác: "sự thành tâm". Chữ anh viết khoẻ khoắn nhưng không thiếu đi tính mềm mại, có đủ âm dương trong từng nét bút.

Tôi được cho chữ Thuận để chống lại một năm đầy những bão tố mà những dấu hiệu của nó đã hiện lên rõ mồn một.

Năm mới....


Vậy là đã bắt đầu một năm Âm lịch mới. Năm nào cũng bắt đầu ngày mùng 1 bằng việc khai bút. Năm nay thì dậy sớm đi chụp ảnh như mọi người, và khai bút bằng việc post bài lên web đây :)

Để xe ở Việt Đức, vốn định ra thẳng Hàng Ngang - Hàng Đào, tự nhiên lại thèm cảm giác yên bình khi nghe chuông nhà thờ, bước chân rẽ qua phố Ấu Triệu. Ngày Chủ nhật nên mặc dù là mùng 1 Tết, các giáo dân vẫn đi lễ. Tôi cũng tìm được một chỗ ở hàng ghế cuối để, lần đầu tiên trong đời, nghe giảng đạo. Vừa nghe vừa cảm thấy kính nể những người đã dịch các bài giảng, bài hát từ tiếng Pháp ra tiếng Việt, nội dung thì tôi không rõ đúng đến mức nào, nhưng chất thơ trong những bản dịch ấy thì không thể chối cãi.

Nhà thờ Lớn tuy không hoành tráng khi so sánh với các nhà thờ nổi tiếng trên thế giới nhưng kiến trúc tinh tế, nghệ thuật của nó vẫn khiến người ta thích thú. Mái vòm cao, uốn cong và rộng theo kiểu Gothique. Các ô cửa kính nhìn từ ngoài  không có gì đặc biệt, nhưng bên trong lại là những bức tranh Thánh bằng kính màu. Hôm nay trời nhiều mây đã thấy rất đẹp, không hiểu giữa mùa hè đầy nằng còn tuyệt thế nào nữa! Khu cung thánh, theo wiki, được chạm trổ hoa văn bằng gỗ sơn son thiếp vàng rất đẹp và chi tiết. Có một điều hơi lạ là ngoài cửa có biển cấm chụp ảnh, quay film nhưng vào trong mới thấy việc này cũng không bị cấm đoán cho lắm, miễn là đừng làm phiền các giáo dân đang cầu nguyện. Tranh thủ lúc xong buổi giảng, các giáo dân ra về, tôi bấm được vài kiểu cả đen trắng và màu. Riêng chuyện này thôi đã có thể xem là thu hoạch lớn của ngày hôm nay.

Quay trở lại với công cuộc lang thang phố cổ. Thực ra ngày thường cũng đã dạo bước chán ở khu này, có cảnh nào đáng chú ý đa phần đã bị các tay máy khai thác sạch. Thế nên chụp gái xinh xoá phông thì năm nào đi cũng có cái mà chụp, chứ chụp nhà cửa như mình muốn tìm những góc lạ hay tạo được cảm hứng cũng không phải dễ.

Có đi mới thấy Tết bây giờ cũng không giống trước. Ngày mùng 1 đã có vài cửa hiệu mở cửa, không tính mấy hàng ăn như kiểu KFC hay Lotteria. Phố phường cũng nhiều xe qua lại hơn, trong đó có một phần kha khá là dân chụp ảnh như mình.

Lang thang qua Ô Quan Chưởng, thấy thầy Bình đang đứng với học trò lớp mới. Làm hớp rượu gạo, bấm hộ mẫu mấy kiểu rồi hai thầy trò vác đồ qua Hàng Bạc. Thế quái nào lại gặp chú Đạt đang ngồi cafe với bạn ở đây. Nói chuyện với những người hiểu biết bao giờ cũng rất vui. Tiếc là cũng gần trưa nên không ngồi với nhau được lâu.

Trên đường về, bấm thêm được 1 - 2 kiểu nữa. Thế là tạm xong khu phố cổ. Mấy hôm nữa sẽ qua các địa bàn khác.

Phần còn lại của ngày thì rặt ăn với ngủ, cũng không có gì đáng bàn đến.


Giải phẫu là một trong các môn cơ bản của Y học, được dạy từ năm thứ nhất. Lý thuyết học ở trường, còn thực hành thì ở Viện Giải phẫu, số 48 Tăng Bạt Hổ, đối diện vườn hoa Pasteur, ngay cạnh Viện Vệ sinh dịch tễ và khu tập thể Đại học Dược.

Một điều rất đáng tiếc là tôi hoàn toàn không thể tìm thấy thông tin gì về Viện Giải phẫu trên mạng. Chỉ biết chắc chắn Viện được xây từ thời Pháp thuộc, căn cứ vào kiến trúc cũng như dòng chữ Institut Anatomique trên bảng tên của Viện ở ngay cổng chính. 4 toà nhà của Viện được bố trí thành 4 cạnh của hình chữ nhật với khoảng sân rộng ở giữa, tạo cảm giác thông thoáng, đồng thời thuận tiện cho việc di chuyển từ phòng học sang phòng xác. Tôi còn nghe nói người Pháp đã xây một hệ thống thoát nước tốt đến nỗi các dự án chuyển Viện đi nơi khác đều không thể thực hiện vì người ta không tài nào thực hiện được một hệ thống như vậy ở nơi mới.

Thực tập Giải phẫu là phần thú vị nhất và cũng là điểm khác biệt nhất của sinh viên Y năm đầu so với các trường khác. Ấy là vì ngoài quan sát trên mô hình, sinh viên còn được học trên xác. Mặc dù khi kể với dân ngoại đạo thì nghe rất hay ho nhưng quả thật trải qua rồi mới thấy cũng nhiều sự khó chịu. Thông thường  đầu buổi học, thầy giáo sẽ nhắc lại về lý thuyết giải phẫu định khu của buổi thực tập, trong lúc đó xác được vớt khỏi bể formol để đỡ mùi khi chúng tôi lên thực tập. Ngoài ra người ta còn mở hết cả cửa sổ lẫn cửa lớn của phòng xác, bật tất cả quạt trần với tốc độ tối đa bất kể mùa đông hay mùa hè khiến nhiều lần đám sinh viên vừa thực tập vừa lạnh run người. Vậy mà vẫn có những hôm cay xè mắt vì formol, còn mũi thì cứ thoang thoảng mùi của thứ hoá chất bảo quản ấy đến cả tuần không hết. Chưa kể nỗi ám ảnh đến mức có người không dám ăn thịt, nhất là thịt bò khô cả tháng trời vì cứ mỗi khi nhìn là lại nhớ đến lúc thực tập, không tài nào nuốt nổi.

Khổ là thế nhưng hôm nào cả tổ cũng quây chật cứng quanh xác. Dễ hiểu thôi, không nghe giảng, không nhìn trực tiếp thì đến khi tự học chẳng thể nào biết rõ cái dây này nó chạy đi đâu, cơ kia là cơ gì…Tôi thường phải nhanh chân chạy lên trước các bạn, chiếm ngay vị trí đối diện thầy để nhìn và nghe rõ bài giảng từ đầu đến cuối. Đến khi tự học, vừa mày mò theo các chi tiết đã nghe, vừa ôn lại bài cũ. Tôi vẫn nhớ có những chi tiết khó, mấy thằng học mãi không nhớ, bàn nhau thôi bứt cho đứt luôn, đến khi thi chắc chắn không dính. Nghĩ lại thấy quả là có lỗi với khoá sau!

Do một số trục trặc về thi cử, tôi nhập học sau các bạn khoảng 1.5 tháng. Vì thế ngay buổi đầu tiên tôi đã được học trên xác. Mãi sau này mới học bù những bài trên mô hình. Giảng mô hình cho bọn tôi là thầy Vị, kĩ thuật viên kỳ cựu của bộ môn. Khi tôi đi thực tập thêm với tổ Răng Hàm Mặt cùng khoá thì thầy lại là người giảng trên xác cho chúng tôi. Đến khi tôi học kỳ II của năm thứ nhất thì thầy nghỉ. Cuối năm ấy gặp lại, trông thầy ốm yếu hẳn, không lâu sau đó thì thầy mất vì ung thư gan.

Tháng 11/2012, tôi có dịp quay lại Viện khi tham gia khoá học PT Thần kinh cơ bản. Nhìn cảnh vật cũ như thấy lại hình ảnh thời sinh viên vui vẻ của mình, vì yêu thích mà sẵn sàng đạp xe đến viện sáng Chủ nhật để học thêm. Có lẽ tình yêu với mổ xẻ đã nhen nhóm từ những ngày ấy chăng.



20/01
2013

Địa chỉ: 89A Lý Nam Đế - Hà Nội

Quán này chú Tùng Hát rong đường phố giới thiệu. Nhớ nhất hôm Valetine, 2 ông độc thân không biết làm gì, định ngồi café cho đỡ buồn thì lại có chương trình ca nhạc ở quán. Mặc dù hơi chạnh lòng khi nhìn các đôi xung quanh nhưng vẫn vui chán so với viễn cảnh hai kẻ cô đơn nhấm nháp ly café trong ngày lễ Tình nhân.

Nội thất: Quán bài trí rất đẹp, theo phong cách cổ điển, nhiều góc máy đẹp. Ở đây cho thuê địa điểm chụp ảnh với giá 50K/giờ. Có hôm mình vác máy đến gặp 2 đôi đang chụp ảnh cưới ở đây.

Đồ ăn thức uống khá ngon, trình bày đẹp mắt. Tuy vậy không có món nào nổi bật. Giá cả ở mức vừa phải

Service: Cách đây mấy năm quán có tổ chức live concert vào những dịp đặc biệt, đợt này không rõ còn không. Lần cuối đến đây thì Superman bị mất đôi giày. Điều đáng nói là thái độ của nhân viên khá thờ ơ và vô trách nhiệm, không buồn quan tâm đến vấn đề của khách. Khi mình phát cáu lên thì mới kiếm một đôi dép lê để Superman đi tạm về.

Kết luận: Quán đẹp, đồ ăn được nhưng thái độ phục vụ không tốt. Chắc là sẽ không bao giờ quay lại nữa.


Chiều nay mình đi với Superman ra Mintown Flea Market. Cũng lâu lâu mới có một ngày chủ nhật thảnh thơi, tiện thể ra xem em trai làm việc thế nào.

Hồi mẹ đẻ em trai, mình thích lắm. Hai anh em hay đi chơi cùng, rồi hay tâm sự mọi chuyện. Từ khi mình vào ở nội trú thì cũng ít gặp nhau hẳn, chỉ đôi khi được cập nhật tin tức từ bố hoặc mẹ.

Đến hội chợ, thật bất ngờ khi thấy em mình ngồi làm cho khách, khi thì chạy qua chạy lại lo những việc không tên. Không có gì to tát, nhưng chợt thấy em mình đã lớn thật rồi, đã có thể tự lo cho bản thân một chút. Có chút gì đó man mác buồn, nhưng chỉ thoảng qua, sau đó là cảm giác nhẹ nhõm. Chợt nghĩ nếu không phải do mình khó tính, liệu em làm tốt đến đâu nữa? Dù sao cũng chúc mừng chú vì những gì đã làm được! Ở tuổi ấy anh vẫn chỉ biết học mà thôi.

Đi hội chợ  mà chẳng biết mua gì, cứ loanh quanh chụp ảnh. Được cái tuy lần này không đông nhưng các mặt hàng cũng khá phong phú và đẹp, chọn được nhiều khung rất ưng ý. Cứ tưởng chỉ cố bấm nốt cuộn slide còn đang chụp dở mà cuối cùng lại lắp thêm cuộn nữa vào. Khổ nỗi trời mùa đông tối nhanh, cuộn mới này chỉ chụp được có 4 kiểu lại phải tạm ngừng.

Tối, lắp cuộn film đen trắng vào máy. Mai sẽ được quay lại Viện Giải phẫu để học một khoá về phẫu thuật thần kinh. Mong là sẽ tìm thấy những góc máy đẹp.


29/11
2012

Nửa đêm

Bóng đen bí ẩn lao về phía con tàu

Những tiếng gõ

Chấn động…Khoang lái bị cắt khỏi tàu…

Một hành khách có hành vi bất thường, giống như bị quỷ ám.

Bị giam trong một không gian chật hẹp, đối mặt với mối nguy hiển hiện ngay trước mắt nhưng lại rất mơ hồ, không một chút hiểu biết nào về nó, đám hành khách trở nên cuồng dại, mất đi sự sáng suốt cần có.

Kẻ bị ám, sau khi học tập, đã nhanh chóng giành được quyền kiểm soát đám người ấy.

Chưa có tập phim Doctor Who nào gây cho tôi cảm giác hồi hộp, lo sợ đến thế. Thậm chí tính đến các film kinh dị tạo được cảm xúc kiểu này với tôi thì số lượng cũng không nhiều. Lần đầu tiên Doctor hoàn toàn mất khả năng kiểm soát về tinh thần, bị con quỷ thao túng và nếu không nhờ hành động dũng cảm đầy sáng suốt của người nữ hướng dẫn viên không ai biết tên, hẳn Time Lord cuối cùng đã bị hành quyết, còn Donna thì mãi mãi kẹt lại nơi hành tinh kỳ lạ - Midnight. Cốt truyện không quá phức tạp, cũng không có những lời giải thích dài dòng, tập phim vẫn rất thành công trong việc tạo ra một không khí kinh dị, hồi hộp nơi người xem.

Một thông điệp nhỏ, cũng là sự thất vọng của Doctor: chính con người khiến cho mọi việc trở nên tồi tệ để cho những cảm xúc tiêu cực lấn át lý trí, khiến cho một sinh vật lạ nhanh chóng học được cách kiểm soát và điều khiển họ. Bài học rút ra: Trong mọi tình huống, hãy cố gắng bình tĩnh. Rất khó! Nếu dễ thì nhiều thảm hoạ đám đông đã không xảy ra. Xét cho cùng thì con người vốn giàu cảm xúc mà!


21/11
2012

Lâu rồi mới về trường học lý thuyết. Hồi đại học, có những đợt ôn thi, mỗi ngày ở lì trên giảng đường đến 11 – 12 tiếng đồng hồ, giờ hoạ hoằn lắm mới đảo qua. Sau này thì không biết thế nào nữa.

Trường cũng đập đi xây lại nhiều chỗ, không quá xa lạ nhưng cũng chẳng còn mấy cảm giác quen thuộc. Nghe chú Bạn kể cây Hoàng lan chỗ giảng đường Hồ Đắc Di cũng bị chặt để xây tầng 3. Có lần đầu giờ chiều, hai thằng điên thất tình là mình với thằng Đồng ngồi ngay cửa khu ấy mà rống Tình yêu tôi hát. Từ hồi tốt nghiệp cũng chưa gặp nhau, yahoo không thấy online, chẳng hiểu đã ra đi về phương trời xa thằm nào nữa.

Tự nhiên lại thèm cảm giác trốn học như thời sinh viên. Hồi ấy mình suốt ngày ăn ngủ ở giảng đường, nhưng cứ đến môn nào không thích mà thoát điểm danh là bùng ngay không cần suy nghĩ. Trốn học chắc chắn là một phần rất quan trọng trong cuộc đời của bất kỳ một sinh viên nào. Nó vừa mang cảm giác thích thú khi phá luật, vừa thể hiện, ở một khía cạnh nào đó, mức độ trưởng thành, khả năng làm chủ bản thân, và cuối cùng, có nhiều điều chỉ có thể làm được trong giờ hành chính, vốn cũng là giờ học.

Nhấc điện thoại lên, một lúc sau đã ngồi nhâm nhi ly cacao trứng ở café Giảng. Lần thứ hai ngồi ở đây. Lần đầu dễ cũng đến 4 – 5 năm, lúc quán còn ở Hàng Gai, ấn tượng nhất với món café trứng. Sau này có lần ngồi uống café trứng ở Café Phố cổ, cũng Hàng Gai, nhưng không thích bằng. Quán nhỏ, bàn ghế lại thấp, cũng chẳng có view gì. Được cái đồ uống ngon, và không gian lại cho khách cảm giác riêng tư, rất thích hợp với những người trốn học như mình :d

Bàn luận đủ chuyện chán chê, chụp vài kiểu ảnh, đến khi mặt trời đứng bóng mới xách túi đi về. Lúc phóng xe qua ngõ nhỏ, không tự chủ được lại ngước mắt lên ô cửa sổ tầng 3. Khung cửa ấy, ngõ nhỏ ấy, đã muốn chụp từ lâu mà vẫn đành chịu. Từ ngày có người ra đi, hình như ô cửa ấy chưa bao giờ sáng đèn…

Tối đi học tiếng Pháp với Superman. Trùng hợp nhất là mình với Superman ngồi một bên, còn gần như toàn bộ lớp dồn vào bên còn lại. Heh, Batman and Superman, togerther we are against the world ;)



Những khán giả từng xem movie Batman: The dark knight của Christopher Nolan chắc hẳn không thể không ấn tượng với nhân vật the Joker, được xem là kẻ thù nguy hiểm nhất của Batman cả trong comics, cartoon hay movie. Riêng với comics, nhắc đến Joker không thể không kể đến The killing joke, cuốn graphic novel do Alan Moore sáng tác kịch bản và Brian Bolland thể hiện.

Về mặt thương mại, The killing joke là một thành công lớn của DC Comics, được in đi in lại từ khi xuất bản lần đầu tiên năm 1988, thậm chí đến năm 2008, DC Comics còn phát hành một bản Deluxe Edition với các tranh vẽ được làm mới và tô màu lại bời chính Brian Bolland. Đồng thời cuốn sách cũng nhận được đánh giá khá tích cực từ các nhà phê bình. Đạo diễn nổi tiếng Tim Burton cho biết đây là cuốn sách yêu thích của ông, còn trang web IGN thì xếp đây là cuốn sách hay thứ 3 trong loạt truyện về Batman, sau The dark knight returns và Batman: Year one, và là cuốn truyện hay nhất về Joker từ trước tới nay. Bản thân Christopher Nolan, đạo diễn của trilogy Batman rất thành công cũng thừa nhận đã chịu ảnh hưởng cuốn sách khi xây dựng hình tượng Joker trong The dark knight. Còn diễn viên Heath Ledger thì được đưa cho một bản copy cuốn sách để đọc trước khi đóng bộ phim này.

Xây dựng song song hai tuyến thời gian, hai tuyến nhân vật, một bên là quá khứ của anh hề mang trên vai gánh nặng gia đình nhưng thất bại trong sự nghiệp, một bên là hiện tại với Batman – Bruce Wayne và cảnh sát trưởng Gordon, Alan Moore đặt ra giả định “vào một ngày đen đủi” nào đó, con người sẽ phản ứng ra sao khi “cuộc đời đối xử với bạn một cách tồi tệ”? Chắc hẳn chính Joker cũng không thể biết trước câu trả lời. Hắn bắt cóc, tra tấn Gordon như một cách chứng minh, hay có lẽ là tự bào chữa cho mình. Để ý một chút, bạn sẽ thấy cách dùng tay ôm đầu của Gordon giống hệt Joker vào cái ngày định mệnh hắn mất đi người vợ cùng đứa con chưa được sinh ra để rồi từ một anh hề đi ăn trộm trở thành Joker, the Clown Prince of Crime. May mắn thay, sau hàng loạt sự tra tấn bằng ngôn từ, bằng những hình ảnh con gái ông, Barbara, bị ngược đãi, Gordon chỉ khoanh tay cúi đầu và im lặng, như đang chờ đợi người bạn tốt của ông, Batman. Im lặng trong khi Joker thao thao bất tuyệt, một cách phản đối đơn giản và đầy hiệu quả. Nó trái ngược với cái ngày Joker ra đời. Ngày ấy, hắn cười mà mắt và miệng trào máu. Ngày ấy hắn đã hoá điên.

Và câu chuyện mà Joker kể cho Batman cuối truyện là một ẩn dụ, một cách kết luận rất quái dị của riêng Joker. Nếu mở đầu, Batman tìm đến Joker để trả lời cho câu hỏi “tại sao hai kẻ không biết gì về nhau lại có thể căm ghét nhau đến thế?” thì ở kết thúc, mặc dù họ vẫn hoàn toàn không biết rõ về thân thế, quá khứ của nhau nhưng giữa hai kẻ thù truyền kiếp lại có một sự đồng cảm khó mà diễn tả. Thật kỳ lạ! Vào một ngày đen đủi, cuộc đời đã đẩy hai con người bình thường vào trại tâm thần. Một đã thoát ra và trở thành hiệp sĩ bóng đêm, một chọn ở lại và biến thành tên trùm tội ác nguy hiểm nhất, điên loạn nhất.

Kết thúc truyện, tiếng cười của Batman và Joker hoà vào nhau dưới màn mưa gợi lên một cảm giác thật hoang dại. Có lẽ chưa bao giờ Batman trở nên điên rồ như thế, và cũng chưa bao giờ Joker lại trở nên bình thường như vậy. Họ hiểu nhau hơn, gần gũi hơn, nhưng chắc chắn cả hai vẫn là những kẻ thù truyền kiếp của nhau. Đó cũng không còn là vấn đề quan trọng nữa, bởi cả hai đều đã có câu trả lời thích đáng cho câu hỏi mà mình đi tìm từ khi mọi chuyện bắt đầu.

Đọc các tác phẩm của Alan Moore chưa bao giờ dễ dàng với tôi, bởi ông sử dụng tiếng Anh một cách rất điêu luyện, đầy nhịp điệu, ẩn dụ và chơi chữ mà nếu không tinh ý sẽ khó nhận ra được. Kết hợp với khả năng sáng tạo ra những kịch bản tuyệt vời, những câu chuyện của Alan Moore luôn có sức hấp dẫn đặc biệt với tôi, và mỗi lần kết thúc một cuốn sách là một lần trải nghiệm khó khăn nhưng cũng rất thú vị.


21/11
2012

Em ra đi, một buổi chiều lạnh giá
Chiếc lá vàng, trong cơn gió, phất phơ.
Một mình tôi giữa cuộc đời xa lạ,
Tận bây giờ còn chưa hết ngẩn ngơ.


Trang 4 trên 12«1234567»...Cuối »   Chuyển

Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.