1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết

Danh ngôn sống đẹp

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Đảo ngược cách bạn đối xử với người bạn đã làm điều sai trái tốt hơn là xin sự tha thứ của anh ta.


Reversing your treatment of the man you have wronged is better than asking his forgiveness.


Elbert Hubbard

 175 người thích      Thích

Danh ngôn hành động

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Hãy tổ chức cuộc đời bạn quanh những giấc mơ của bạn - và bạn sẽ thấy chúng trở thành sự thực.


Organize your life around your dreams - and watch them come true.


Khuyết danh

 36 người thích      Thích

Tất cả đã kết thúc…

10 năm với bao thăng trầm, biến động

10 năm mòn mỏi chờ đợi trận chung kết…

10 năm hy vọng mỗi lần ra quân, để rồi thất vọng khi hết giải

10 năm, cả một thế hệ đã chia tay mà không thể chạm vào chiếc cup

10 năm, một thế hệ khán giả đã già đi, vẫn dõi theo đội tuyển qua từng trận đấu

Hết cả rồi…

Bàn thắng đầy may mắn của Công Vinh đã đặt dấu chấm hết cho bao nỗi thất vọng, bao giọt nước mắt tủi hờn của những con người yêu bóng đá, yêu đội tuyển.

Giờ đây, chúng ta đã là nhà vô địch. Việt Nam đã trở thành cái tên thứ 3 trên bảng vàng.

10 năm trước, khi Việt Nam thua Sing, tôi chỉ là 1 cậu bé, nhưng vẫn hiểu được sự ấm ức khi thua một cách tức tưởi.

10 năm sau, VN đã thắng Thái Lan, thắng đối thủ truyền kiếp của mình, vượt qua được cái dớp chỉ làm kẻ về sau. Tôi đã lớn lên nhiều, nhưng vẫn không ngăn được sống mũi cay cay, khi giấc mơ bao lâu đã trở thành hiện thực.

Trời HN lạnh, mưa bụi, sương giăng, nhưng không thể làm giảm đi sự cuồng nhiệt trong men say chiến thắng của CĐV, những người đã phải chờ quá lâu rồi. Từ đầu giải tới giờ, ĐT đã cho họ những đêm rực lửa, nhưng đêm nay chính là lúc tất cả bùng cháy. Đường phố tràn ngập màu đỏ thiêng liêng của Quốc kỳ.

Dù ngày mai, tất cả đều sẽ quay trở lại công việc hàng ngày, giờ giấc lại phải chính xác như những cỗ máy, nhưng đêm nay, họ thật sự được sống. Đêm nay, HN không ngủ.

CHÚNG TA ĐÃ VÔ ĐỊCH!!!

VIỆT NAM VÔ ĐỊCH!!!


Đọc cái blast của Mori thấy hay hay, mà hỏi thì không trả lời kiếm đâu ra…Mất công search một lúc…
Bài thơ không đề, cũng không rõ tác giả, chỉ biết do 1 người có nick là tienvienxu post lên Vietsingle. Có lẽ là do thành viên này sáng tác ?

Nghe trong gió tiếng em thì thầm gọi,
Và dịu dàng em khẽ nói, anh yêu,
Anh xa quá, em nhớ anh rất nhiều,
Đêm mong nhớ lòng em khao khát lắm.

Dẫu anh có xa em ngàn vạn dặm,
Trái tim hồng vẫn dành trọn cho em,
Anh vẫn về trong những giấc mơ êm,
Ru em ngủ trong vòng tay tình ái.

Đợi anh nhé, hẹn em ngày gặp lại,
Ta bên nhau cho xanh mãi mùa xuân,
Nghĩa gì đâu tam, tứ hay … lục tuần
Anh vẫn yêu em và yêu em mãi.


28/04
2009

Đại ca sắp cưới vợ, gửi bác bài này gọi là tạm biệt những ngày tự do:

Kết thúc từ đây

Đời trai nay đã thôi rồi 
Tin mày lấy vợ rụng rời lòng tao
Đang bay nhảy sướng thế nào
Tự nhiên mày lại vướng vào vợ con

Vợ con là cái lồng son
Đường vào thì có, chẳng còn đường ra 

Vợ mày là con người ta 
Nghĩ mày với nó chẳng bà con chi
Con gái là cái quái gì 
Mà mày mê mệt mày đi vào tròng

Thuyền quyên là bẫy anh hùng
Bao người đã chết, mày không thấy à, 

Ngày xưa mày vẫn ba hoa
Thằng nào ngu mới bị sa lưới tình
Giờ đây cáo đã thành tinh
Đã thấy bẫy sập, còn xin được vào

Độc thân thì sướng biết bao
Bao nhiêu con gái đua nhau lôi mời.

Bây giờ đã vợ con rồi
Đi về khai báo, chạy trời khỏi mưa 
Tiền lương tháng tháng phải đưa
Tiêu sài mua sắm phải thưa với bà. 

Thân trai rửa bát quét nhà
Vợ kêu thì dạ còn ra nỗi gì !!!
Bạn bè rủ nhậu chẳng đi
Sợ về nằm thảm, tối thì đứt hơi

Hu hu hu…Ấy mày ơi!
Kể như tao khóc cho đời bạn tao.




Già đi, bất kỳ con vật nào cũng có khả năng ấy.
Trưởng thành là đặc quyền của con người.
Chỉ vài người mới tuyên bố về quyền này

(Osho)

Đọc cũng lâu rồi, nhưng trải qua một vài chuyện, ngẫm mới thấy thấm. Trưởng thành là một từ rất hay, ai cũng thích, nhưng hình như đa số người ta lại sợ nó. Có lẽ vì sống được che chở, bảo vệ quen rồi nên không dám đương đầu với chuyện gì, không dám tự đứng bằng chân của mình.

Một vài thầy cô giáo nhận xét sinh viên nhà mình không dám tự vươn lên khẳng định cái tôi của bản thân mình, có lẽ cũng cùng ý này.

Thế mới thấy 1 câu nói đơn giản, hàm chứa nhiều điều, và cực khó thực hiện:
Trưởng thành – trách nhiệm là chính mình


2 tháng trước…

Buổi trưa, tới công ty của bạn lấy đồ. Đi qua một ngõ nhỏ, thấy 5 đứa con gái, có lẽ học trường cấp II gần đó, đang đánh 1 cô bé khác. Đứng chặn 2 đầu, không cho cô bé kia chạy là 4 thằng con trai.

Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì ?

Lúc ấy cũng chẳng kịp nghĩ, chỉ thấy máu nóng bốc lên, phi thẳng xe máy vào mà đứng cản 5 đứa con gái kia. Thằng lớn nhất gườm gườm nhìn, nhưng ba máu sáu cơn rồi, còn sợ gì ? Cuối cùng cũng giải tán.

Cô bé kia về rồi, có lẽ là an toàn. Đến lúc ấy nghĩ lại mới thấy sợ…

Mình cũng hay đi về đoạn đường này, chẳng may…Cũng không đáng lo. Cùng lắm tránh mặt một thời gian. Có bị thì với khả năng bản thân, tạm ứng phó được. Sau đó nhờ vào các mối quan hệ, chắc không sao.
Nhưng…còn bạn mình ? Công ty ở ngay đây, tránh đi đâu ? Người thì yếu, tính thì hiền, làm sao được ? Nhỡ có gì thì sao ?
Lúc ấy chợt nghĩ, nếu cho làm lại, liệu có nhắm mắt đi qua không ? Liệu việc giúp 1 cô bé lúc này, mà chưa biết sau có bị bắt nạt tiếp không, có đáng đổi lấy sự an toàn của bạn ?
Dùng lý trí mà nói, chắc chắn là thân phải hơn sơ.
Nhưng…cảm xúc không cho phép nhắm mắt bỏ qua.
Có thể bạn cho đó là cả nghĩ, nhưng tôi thì không, nhất là với cái tình hình giang hồ nhí như bây giờ. Lúc ấy cuống đến mức phải gọi điện cho ông anh. Sau khi hỏi han đầy đủ mới an tâm phần nào

Cũng may, không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng…chẳng lẽ làm đúng mà cứ phải sợ thế này à ?
Người ta sợ nên người ta đi qua, người ta thỏa hiệp. Người ta hèn, nhưng người ta lại chẳng làm sao. Can đảm ? Can đảm để bị trả thù, liên lụy đến người thân, thì can đảm làm gì ?
1 người bạn tôi nói: “Chấp nhận hèn hạ cũng là can đảm”
Nhưng không sống thế được…
Vậy thì…???

Chuyện xảy ra cũng lâu lâu, viết lại mang tiếng. Nhưng tối nay gặp 1 chuyện bức xúc khác, ý nghĩa cũng tương tự, mà không dám viết ra (Thế đấy, lại hèn, theo 1 nghĩa nào đó), nên đành kể chuyện này.


Mất công ngồi copy bài viết từ 360blog sang bên này…Hồi trước chưa từng nghĩ rằng sẽ có ngày mình viết blog, cuối cùng thì lại phải làm. Đúng là phải thật, vẫn ngại, nhưng vì tương lai bản thân nên đành ngậm đắng nuốt cay mà vắt óc nặn mực để viết. Giờ biết tin 360blog sắp toi, lại hì hụi ngồi copy, mất bao thời gian…Kể cũng lạ, hoá ra mấy bài mình khốn khổ khốn nạn viết hoá ra cũng có chút ý nghĩa với bản thân.

Viết được, copy được sang, tất cả đều nhờ công của Superman. Ơn này nguyện kết cỏ ngậm vành nhớ lấy :)
Nhân đây có bài thơ, gọi là thay lời cám ơn tới Superman :D

NỖI KHỔ KHI CÓ VỢ

Bẩm sinh ta đã hiền lành
Từ khi lấy vợ, trở thành … hiền khô
Còn nàng thuở ấy ngây ngô
Sau khi xuất giá thành cô … “xếp sòng”
Suốt ngày oán trách với chồng
Lúc xưa thì vậy,giờ không còn gì .
Cái hôm đón nàng vu quy
Ta biết ta sẽ bị … đì lai rai
Khổ thân cho kiếp con trai
Mỗi lần lấy vợ bằng hai lần … mù
Lưng thì càng lúc càng gù
Cày ba bốn job để bù nàng tiêu
Ngày xưa thì giống … Triển Chiêu
Nay thì từa tựa lão già tiều phu
Ngày xưa mỗi tuần tặng quà
Bởi vì … xì tốc (stock) đang đà đi lên
Ngày nay stock lênh đênh
Thua ba bốn vố, buồn tênh mặt mày
Lương bổng không đủ trải bày
Còn đâu quà cáp như ngày xa xưa
Ngày trước nàng dạ, nàng thưa
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh
Ta tưởng hoa ở trên cành
Bao giờ cũng đẹp, tươi xanh bốn mùa
Lời nói không mất tiền mua
Nên ta … ngọt lại cho vừa lòng nhau
Bây giờ chẳng hiểu vì đâu
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm
Còn mặt thì cứ hầm hầm
Nàng trợn một cái, ta … bầm mấy hôm
Việc nhà chẳng chịu trông nom
Shopping một bận, ba hôm mới về
Nhà thì đang ở nhà thuê
Phòng ốc chật hẹp, bốn bề ngổn ngang
Muốn tìm đôi vớ mà mang
Phải mất cả tiếng bước ngang đồ nàng
Ngày ngày đọc báo thời trang
Hễ ra mốt mới nàng mang về liền
Nàng rất có khiếu xài tiền
Nàng mà đã thích, mua liền chẳng tha
Tuần sau mốt mới khác ra
Mốt mới tuần trước … lau nhà chẳng thương
Ngày xưa đưa đón ở trường
Nàng hối về gấp kẻo chừng mẹ trông
Ngày nay về ở với chồng
Mặc kệ chồng ngóng, chồng trông, chồng chờ
Còn nàng thì cứ hững hờ
Nàng nói sáu rưỡi, mười giờ chưa xong
Suốt ngày chơi dạo vòng vòng
Đêm về lại bịnh, bảo chồng đấm lưng
Quanh năm nàng mệt chừng chừng
Phải mua đồ bổ về chưng cho nàng
Đi bác sĩ, mua thuốc thang
Cũng không chữa hết bệnh nang… hay la
Khi ta làm hết việc nhà
Tự nhiên nàng khỏe, tức là … ngủ ngon
Lúc nghĩ tới chuyện … có con
Nàng hứ một cái, chẳng còn thiết tha
Ra đường thấy vợ người ta
Về nhà thấy vợ … tu cha cho rồi
Nhưng lỡ ăn kiếp ở đời
Cắn răng chịu đựng, chờ thời đổi thay
Biết đâu sẽ có một ngày
Ta có cơ hội giải bày vợ hay
May ra vợ có … nương tay
Ta mới sống trọn kiếp này dài lâu
Làm chồng phải nhớ lấy câu :
“Nhất vợ nhì trời, đừng ẩu … phanh thây !!!


28/04
2009

Chiều nay thì đại ca đã chính thức lên xe hoa với vợ  Chúc mừng bác và chị gái. Giờ em post nốt bài thơ đối lại với bài Kết thúc từ đây. Một ngày không xa sẽ đưa lên forum, nhưng giờ cứ để tạm đây đã 


Bắt đầu từ đó

Anh ơi anh nghĩ thế nào
Cớ sao lại sợ dính vào vợ con ?
Vợ con là cái lồng son
Không con không vợ, héo hon gầy mòn !
Vợ nuôi béo đỏ béo tròn
Tự do … với vợ (!) vẫn còn đấy thôi
Có gì mà kể ỉ ôi
Gì mà phân biệt bố tôi bố bà !
Thân trai bốn bể là nhà
Con là chủ tịch, vợ là … bí thư
Ðộc thân rất dễ thân hư
Lang thang cho lắm, ung thư có ngày (!)
Sao bằng tối tối gác tay
Tỉ tê tâm sự, “mày mày tao tao”
(Í quên em nói tào lao
“Anh ơi, em hỡi” xiết bao là tình )
Ngày xưa còn ở một mình
Ai chẳng mơ được lưới tình dính vô
Một vợ bằng mấy lần bồ
Lại được rửa chén, giặt đồ sướng ghê !!!
Ðộc thân đừng tưởng gái mê
Nó mê cái ví, còn … dê đừng hòng !
(Ngày xưa khi chửa có chồng
Dụ đó em thuộc nằm lòng đó anh)
Anh ơi lấy vợ cho nhanh
Tiền lương khỏi giữ, cơm canh sẵn sàng
Khỏi lo tiêu phí tiêu hoang
Vợ quản bằng mấy ngân hàng anh ơi
Nhậu chi cho uổng cuộc đời
Quét nhà, rửa chén thảnh thơi nào bằng
Vợ gọi : Dạ mới ga lăng
Muốn chửi thì đã có thằng cu con
Anh ơi em mở lồng son
Anh mau vào sớm để còn … nộp lương


Hơn 10 năm tận tụy vất vả…

Hơn 10 năm gắn bó…

Tất cả đã kết thúc…

Sáng sớm nay, chó nhà mình bị câu trộm. Nghe kể mà phát ức. Cho ra ngoài sáng sớm, mẹ còn đứng ngay đấy, mải mua thức ăn. Đã có 2 thằng tròng thòng lọng lôi đi. Đuổi không kịp.

Yên nghỉ nhé…Xin lỗi, vì cuối cùng mày lại phải chết đau đớn, để rồi đi vào dạ dày người ta….Than ôi, thịt da sắp trở thành cứt đái…Cát bụi sắp về với đất… 


08/03
2009

Mùng 8-3, ngày Quốc tế Phụ nữ. Thật tình cờ và thật bất ngờ, bộ Sherlock Holmes của mình cuối cùng đã mua đủ nhờ công của một…người phụ nữ. Nhưng mà chuyện đó sẽ nói sau. Giờ xin chúc chị em một ngày 8-3 trọn vẹn niềm vui (Cuối ngày rồi, còn chúc vui nữa thì đúng là không thức thời). Cũng xin chia sẻ sự vất vả với tất cả những người phụ nữ vẫn phải trong tua trực ngày hôm nay. Chị em chính là những người hy sinh nhiều nhất cho xã hội này.

Nhân đây xin phép đăng một bài thơ vui nhân ngày 8-3. Bài thơ này tớ được nghe lần đầu tiên từ thầy Cảnh trong giờ giảng GDQP năm thứ nhất.


Hôm qua mùng 8-3,
Anh phải ở nhà chẳng dám đi đâu .
Ngồi trong song cửa cũng sầu,
Nhưng ra ngoài ấy thì đau hết lòng.
Sinh viên túi chẳng một đồng,
Cơm thì lên giá cải ngồng nấu canh.
Hai trăm miếng thịt mỏng tanh,
Dưa xào thiếu mỡ cũng đành phải mua.
Đậu thì bữa được bữa chua,
Lá lốt quấn thịt băm thừa hôm qua.
Khi đi ngang chỗ hàng quà,
Mấy thằng chỉ biết cười xòa với nhau.
Tiền nhà cho đủ tháng sau,
Bây giờ lạm phát lấy đâu bù vào.
Ở quê bao nỗi gian lao,
Mẹ cha vất vả con nào hiểu cho.
Giờ đây tôi cũng biết lo ,
Nên đành đóng cửa ngồi im trong nhà.
Hôm nay mở cửa bước ra ,
Mấy nàng đứng đợi hỏi quà em đâu.
Thôi đành đứng vậy gãi đầu,
Hôm qua quên mất lần sau anh đền
Mấy nàng trợn mắt hét lên ,.
Sang năm biết được anh đền hay không.


Đối với tôi, một kẻ tự xem mình thuộc giới trí thức, sách luôn là một thứ không thể thiếu. Chính vì thế, việc đi săn các bộ sách có giá trị từ lâu đã trở thành một niềm vui thích. Cứ tưởng tượng xem, bạn lăn lộn từ đầu này tới đầu kia thành phố (Hà Nội cũ thôi nhé, tôi chưa bao giờ đi vào Hà Nội 2 đủ sâu và đủ nhiều để dám nói là mình có biết qua nơi ấy), lê la từ hang này qua hang nọ. Ở mỗi nơi, bạn lại phải lao vào một rừng sách cũ kỹ rách nát, hít đủ thứ mùi ẩm mốc, mắt mũi kèm nhèm vì bụi bặm lâu ngày đôi khi chỉ để tìm ra một bản sách hiếm để thỏa mãn cái ý thích sưu tập của mình, hay thậm chí đơn giản hơn, chỉ để sở hữu và được đọc cuốn sách mình tâm đắc. Cái công việc ấy có khác nào đi tìm cổ vật cho đời sau bạn hay thấy trêm phim ảnh đâu? Ấy thế mà sự đời nhiều lúc oái oăm, tốn công nhưng chắc gì đã được của. Lúc ấy thật là nản biết bao. Tiếc cho công mình bỏ ra thì ít, mà xót vì sách đang nằm ở nơi đâu, có khi lại rơi vào tay người không biết giá trị để rồi bị hư hỏng thì nhiều.

Chà, mào đầu một đoạn dài rõ xúc động, chỉ vì tìm được đủ một bộ sách mà mình yêu thích, kể ra cũng không phải phép cho lắm. Tuy vậy, Thám tử Sherlọck Holmes quả là một bộ đặc biệt, khiến tôi không thể không tuôn ra một tràng dài dằng dặc như vậy.

Tôi tin rằng chắc chắn bạn, người đang đọc những dòng này, biết Sherlock Holmes là ai. Tôi nghe về Holmes từ khi còn rất nhỏ, hồi cấp I hoặc đầu cấp II gì đó. Vì sao nghe được thì chẳng thế nhớ lại nổi nữa. Chỉ biết rằng đến lớp 6, mong ước của tôi là có một bộ Sherlock Holmes đẩy đủ để mà đọc. Tất nhiên mong ước vẫn chỉ là mong ước, vì tôi chưa từng thấy một bộ nào cả, mà thấy thì cũng chẳng mua được. Vậy nên cái mong ước ấy quả là quá mơ hồ, mà có lẽ tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ rằng nó sẽ biến thành sự thật, cho đến một ngày…

Cuối tuần, bố mẹ đưa tôi lên Tràng Tiền chơi. Lúc ấy Tràng Tiền quả là thiên đường đáng mơ ước với cơ man là hiệu sách lớn, nhất là khi phải vài tháng bạn mới lên đó một lần. Tôi bắt gặp cuốn Sherlock Holmes đầu tiên trong đời ở một hiệu sách nhỏ, giờ là hiệu sách Ngoại Văn, ấy là tập 9 của bộ Thám tử Sherlock Holmes toàn tập, có tên Cung đàn sau cuối. Khỏi phải nói, lúc ấy toàn than tôi chợt run rẩy, vừa sung sướng vì điều tưởng chừng chẳng bao giờ có thật lại hiện ra trước mặt, vừa lo vì chắc gì đã được mua. Có lẽ lúc ấy trông tôi tội nghiệp thế nào đó mà cuốn sách cuối cùng lại theo về và nằm trên giá sách của nhà. Có lẽ không cần phải tả lại tôi đã háo hức ra sao, hồi hộp thế nào khi sờ vào cuốn sách, lật những trang đầu tiên để quay trở về nước Anh thế kỷ 19 mà chứng kiến trò chơi của những khối óc giữa Holmes, với sự trợ giúp của Watson, và đám tội phạm khôn ngoan, thủ đoạn. Cả học kì ấy tôi đọc đi đọc lại cuốn sách, đắm chìm trong thế giới tưởng tượng ấy, đến mức không chỉ thuộc cốt truyện mà còn thuộc long cả đoạn quảng cáo cuối sách.

Do sự tình cờ nào đó, một đứa học cùng lớp biết tôi rất thích Holmes, và nó lại đang có vài tập muốn bán. Vậy là đủ các kiểu tiết kiệm được đề ra để có thể tậu bằng hết những tập ấy về, nào là nhịn ăn, học them thì gửi xe ở trường rồi đi bộ đến nơi để khỏi mất tiền…Lúc ấy chẳng hề cảm thấy khổ ải gì hết, chỉ cốt sao có sách là vui rồi.

Đến năm lớp 7, lại là sự tình cờ, trong một lần đến nhà đứa bạn mượn vở chợt bắt gặp đủ bộ Sherlock Holmes ở đây. Có điều lần này kém may mắn hơn, ông bạn nhất quyết không bán mà chỉ cho mượn. Cũng chẳng sao, cứ có mà đọc đã. Thế là chủ nhật hàng tuần học đội tuyển xong lại lóc cóc đạp xe sang nhà nó mà mượn, đến chủ nhật tuần sau phải đem trả rồi mới được mượn tập mới. Sách mượn, nhiều lúc muốn tra lại chỗ quên cũng đành chịu. Thế là nảy ra ý tưởng chép tay từng tập một. Cũng kỳ công ngồi cắt giấy ô ly của học sinh cho bằng đúng với khổ truyện, dùng chỉ khâu lại rồi mới chép. Học đội tuyển (tôi nằm trong đội tuyển Toán của trường từ lớp 6), vẫn phải hoàn thành bài trên lớp, giờ lại thêm việc chép tay cả cuốn truyện chỉ trong 1 tuần. Mặc dù sách không dày nhưng đa số vẫn phải trả khi chưa chép xong. Đúng là vất vả mà chẳng nên cơm cháo gì. Cũng chỉ biết tự an ủi thôi thì ít ra cũng đã đọc trọn vẹn cả bộ, hy vọng lớn lên sẽ làm ra tiền mà mua.

Sau này, đến năm lớp 9, NXB Văn Nghệ tái bản trọn bộ, in thành 2 tập với giá 98.000đ. Giải pháp để dánh lại được nghĩ tới, nhưng để dành đến bao giờ, khi mà mỗi lần chỉ là 500đ nhỏ nhoi? Khi đã chấp nhận bỏ cuộc thì dip sinh nhật năm ấy, tôi lại được bác tặng cho cả bộ này. Đáng tiếc thay chưa kịp vui mừng thì đã lại méo mặt khi tôi phát hiện ra bản in lần này bị thiếu một chi tiết rất quan trọng, khiến một truyện ngắn trở nên hết sức vô nghĩa(1). Và thật đáng tiếc là hầu hết bản in về sau của các nhà xuất bản khác nhau đều thiếu chi tiết này, khiến tôi không thể vừa lòng với bất kỳ bản nào, và lại càng quyết tâm tìm lại cho đủ bản của Văn nghệ khi xưa.

Gần đây, tôi có quen một người bạn trong Sài Gòn chuyên buôn bán sách cũ. Tôi đã nhớ người này tìm hộ được rất nhiều sách hiếm, mà bộ Nghìn lẻ một đêm đã giới thiệu là một ví dụ. Sau Nghìn lẻ một đêm, tôi tiếp tục nhờ bạn tìm hộ đủ bộ Sherlock Holmes. Vấn đề ở chỗ sách không phải quá cũ, lại in khổ nhỏ, và nhất là giới chơi sách không đánh giá cao nên khó tìm hơn rất nhiều. May sao, lang thang khắp Sài Gòn, bạn tôi đã cóp nhặt được gần đủ bộ, chỉ thiếu mỗi tập 2. Dù bản than rất sốt ruột, nhưng không có cách nào khác ngoài việc chờ đợi. Đi mua đồ cũ là vậy, tìm thì chưa chắc đã thấy, mà hết hy vọng thì tự nhiên lại gặp, quả là khó lường. Cái sự khó lường ấy lại thể hiện vào chiều nay, khi tôi cùng một người bạn lang thang qua mấy hiệu sách cũ ở ngoại ô. Bước chân vào một hiệu sách nhỏ, không có gì đáng chú ý, tôi quay ra trong khi bạn vẫn đang lúi húi tìm kiếm trong số sách mới. Chợt người bạn chỉ cho mấy cuốn Sherlock Holmes buộc thành chồng ở một góc, mừng quýnh lên, vì đã thoáng thấy số 2 ở một gáy một cuốn. Quả nhiên trời không phụ người, cuối cùng tôi đã có thể thở phào nhẹ nhõm vì tìm ra cuốn còn thiếu trong bộ của mình. Cũng gặp một chút khó khăn, vì người bán hàng nhất quyết không bán lẻ, sau bạn tôi quyết tâm mua luôn cả số còn lại mới được. Cũng may là số tiền phải bỏ ra cũng không quá lớn…Vậy là sau hơn mười năm tìm kiếm, cuối cùng tôi đã có được bộ sách mong ước từ thửơ nhỏ. Mặc dù đây vẫn chưa phải là bản đầy đủ nhất (2), nhưng những chỗ thiếu có thể giải quyết rất đơn giản, nhất là tôi còn dự tính mua thêm cả bộ bằng tiếng Anh nữa. Tất nhiên, đó chỉ là dự tính, nên mặc dù chắc chắn nó sẽ thành hiện thực, nhưng sự khẩn thiết thì có lẽ không còn nữa.

_______________________

(1) Đó là hình vẽ các bức mật mã trong truyện ngắn Những hình nhân nhảy múa. Không có những hình vẽ này thì chắc chắn chẳng ai hiểu các nhân vật đang nói cái gì. Trong số tất cả những bản in Sherlock Holmes bằng tiếng Việt mà tôi biết, chỉ có bản do NXB Văn Nghệ phát hành là có các hình vẽ này, các bản còn lại đều không có. Gần đây tôi được bạn cho biết có một bản khác gồm 2 tập cũng có đầy đủ các hình vẽ. Đáng tiếc là người này lại không thể cung cấp thêm thông tin gì về bản in đó.

(2) Trong chương đầu tiên của tiểu thuyết Truy tìm dấu bộ tứ, Holmes đã chích morphin để tìm sự thoải mái cho đầu óc khi phải ăn không ngồi rồi. Chỉ một bản in cũ là có chương này, các bản in về sau đều cắt cả, có lẽ do kiểm duyệt, hoặc sợ bị những độc giả bảo thủ phản đối.


Trang 11 trên 11« Đầu...«567891011   Chuyển

Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.