1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết

Danh ngôn sống đẹp

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Hạnh phúc của một người là kết quả nỗ lực của chính anh ta, một khi anh ta đã biết nguyên liệu cần thiết của hạnh phúc chỉ là một ít can đảm, sự tự chối bỏ ở mức độ nhất định, tình yêu công việc, và trên hết, một lương tâm trong sạch.


One is happy as a result of one's own efforts once one knows the necessary ingredients of happiness simple tastes, a certain degree of courage, self denial to a point, love of work, and above all, a clear conscience.


George Sand

 101 người thích      Thích

Danh ngôn hành động

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Thường trong khi dừng lại để nghĩ, chúng ta để lỡ cơ hội.


While we stop to think, we often miss our opportunity.


Publilius Syrus

 56 người thích      Thích

28/04
2009

Anh – người nông dân nghèo với gánh nặng gia đình và món nợ lớn cần trả. Gã – cầm đầu một băng cướp liều lĩnh, táo bạo.

Anh – tham gia chiến trận mà chẳng lập được công lao gì ngoài việc rút lui và bị đồng đội bắn nhầm đến mức phải cưa một bàn chân. Gã – tay súng thiện xạ, đồng thời lại là một tay vẽ rất đẹp, và luôn mồm trích dẫn Kinh thánh.

Cả 2 gặp nhau lần đầu tiên, khi gã vừa thực hiện xong vụ cướp, còn anh đi tìm đàn gia súc. Không có đấu sung, vì anh đi cùng 2 đứa con trai, còn gã đã lấy được tiền, và chẳng cần phải tàn sát thêm làm gì.

Lần thứ hai, khi anh quá uất ức định bắn chủ nợ, còn gã vừa trải qua những giờ phút tuyệt vời bên cô bồ của mình. Anh lập mưu lừa cho gã bị bắt, rồi nhận việc áp tải gã tới Contention, chờ chuyến tàu 3:10 đến Yuma, chuyến tàu đưa gã tới giá treo cổ.

Công việc ấy cho anh 200$, đủ để anh trả nợ, đủ để gia đình anh được sống yên ổn, nơi cậu con thứ 2 được hưởng bầu khí hậu khô nóng, thoát khỏi những cơn hen quái ác. 200$, quá nhiều, đủ để anh bất chấp mọi hiểm nguy đang rình rập. 200$, quá rẻ mạt so với tự do của gã. Gã sẵn sang trả anh 400, rồi 1000, đơn giản anh để gã ra đi. Nhưng anh không bị mua chuộc, cái anh cần không hẳn chỉ là tiền, mà còn là thứ gì đó nữa, một chiến công thực sự chứ không phải là những lời nói dối lũ trẻ.

Đi với anh, gã hiểu, và gã như đồng cảm được phần nào với anh. Vì thế, gã không tìm cách trố thoát nữa. Cả khi anh bị đàn em bắn, gã vẫn lên tàu, để gia đình anh được nhận 1000$ tiền thưởng. 1000$ ấy sẽ cho họ một đàn gia súc đông đúc, vợ anh đỡ vất vả, và con anh được ăn học tử tế. Quan trọng hơn, anh đã thực sự trở thành anh hùng trong mặt mọi người khi làm được một việc chẳng ai dám: áp tải tên cướp nguy hiểm lên tàu.

P/S: Vô lý nhất ở điểm tàu áp tải tù, mà chả có một ai bảo vệ, chỉ có 1 bác cảnh sát duy nhất, thậm chí không phản ứng gì khi đám đàn em của gã xông ra…




Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ
Trong cơn mưa ban trưa
Thấy hồn mình tách thành hai nửa
Nửa ướt bây giờ, nửa ướt xưa.


Không chính xác lắm so với bài thơ gốc, nhưng mình thích dị bản này hơn.


Kiếm được bài này vui vui, post lại lên đây. Chị em nói chung không nên đọc 

Một dự án phát triển kinh tế – Hợp pháp hóa nghề Phò
Boston, Massachusetts, USA 2001

Abstract : Phò là một nghề có từ lâu đời, vì nhu cầu tất yếu của xã hội loài người. Do đó, có hợp pháp hay không, có được thừa nhận hay không, nghề Phò vẫn tồn tại. Vì vậy, dự án kinh tế này được viết nhằm mục đích phân tích những điểm lợi và hại khi hợp pháp hóa nghề Phò, và vai trò của nghề Phò trong kinh tế và xã hội ở nước ta.

I. Tại sao nên hợp pháp hóa nghề Phò :

Như trên đã dẫn, dù có hợp pháp hay không, nghề Phò vẫn mặc nhiên tồn tại, vì thế, việc hợp pháp hóa nghề Phò sẽ thể hiện sự khách quan trong quá trình phát triển. Ngoài ra, hợp pháp hóa nghề Phò còn đánh dấu một bước tiến bộ quan trọng của chúng ta trong quá trình hội nhập với thế giới trong xu hướng toàn cầu hóa hiện nay, vì nghề Phò đã được phát triển ở Trung quốc từ hàng ngàn năm trước (theo Đông chu liệt quốc) và ở Nhật bản khoảng gần 400 năm trước, thời shogun Tokugawa, và hiện nay là nghề hợp pháp ở đa số các nước phát triển như Đức, Pháp, Hà Lan … Thậm chí ở một nước nhà quê như nước Mỹ, nghề Phò cũng hợp pháp ở bang Nevada (đồng chí nào biết bang nào nữa thì bổ sung nhé).

Hội Phụ nữ Việt nam và một số tổ chức bảo thủ có thể lên tiếng phản đối nghề Phò vì vấn đề Văn hóa, thuần phong mỹ tục và việc làm hạ thấp giá trị người phụ nữ. Nhưng tại những nước có nền văn minh lâu đời như Trung quốc và Nhật bản và tại những nước hiện đại, tiên tiến như Đức, Pháp, Hà Lan …, và tại cả những nước phò phò như Mỹ, Thái lan … nghề Phò đều phát triển, chứng tỏ là chả có vấn đề thuần phong mỹ tục, văn hóa quái gì. Còn để đảm bảo không hạ thấp giá trị người phụ nữ, và bảo vệ nguyên tắc Nam Nữ Bình đẳng, chúng ta sẽ tổ chức cả phò Nam, thế là chị em khỏi tị nạnh, thắc mắc.

II. Những ưu điểm của việc Hợp pháp hóa nghề Phò:

- Về tổ chức, an toàn xã hội : Việc hợp pháp hóa nghề Phò sẽ loại bỏ tệ nạn ma cô dắt mối, bảo kê, trộm cắp, lừa đảo của bọn lưu manh và bọn giả danh phò hiện nay.

- Về mặt y tế: Việc hợp pháp hóa nghề Phò sẽ tạo điều kiện chó anh chị em Phò chuyên nghiệp được khám chữa bệnh định kỳ, làm giảm khả năng bị mắc bệnh xã hội và SIDA.

- Về mặt xã hội học, nghề Phò góp phần chứng tỏ và phát triển sự Bình đẳng Nam Nữ, vì có cả phò Nam. Về mặt Tâm lý Xã hội, được thỏa mãn, năng suất lao động, nghiên cứu khoa học sẽ cao hơn, ít stress hơn.

- Về mặt an ninh trật tự : Tệ nạn hiếp dâm, xâm phạm tình dục trẻ em, các tội phạm về tình dục sẽ giảm hẳn, hoặc biến mất, vì có thể tự do chơi phò theo hiến pháp và pháp luật thì ai còn dại gì vi phạm để đi bóc lịch trong trại cải tạo.

- Về mặt kinh tế, lợi nhuận do ngành phò đem lại sẽ rất khổng lồ. Hiện nay nước ta có khoảng 80 triệu dân, theo những tính toán của chúng tôi (một Ph.D. toán tốt nghiệp loại xuất sắc trường Brendeis, Mỹ, một MBA về MIS đang tấp tểnh học Ph.D. Computer Science và một thằng lông bông không có bằng cấp gì, chính là tác giả bài viết này – cách tính phức tạp quá, tôi quên bà nó rồi), sẽ có khoảng 5 triệu dân thường xuyên chơi phò một tuần một lần. Giả sử giá mỗi lần là $10 (tính trung bình, đổ đồng cho các loại phò đắt, phò rẻ), thì thu nhập một tuần là $50 triệu, một năm là $50 x 52 = $2600 triệu, tức là $2.6 tỷ. Đây mới tính tới việc tiêu thụ phò với sức mua nội địa.

- Ngành du lịch sẽ nhờ ngành Công nghiệp Phò sẽ thu hút được một số lượng lớn khách nước ngoài và kiều bào yêu nước. Đây cũng sẽ là một nguồn thu khá lớn, dự tính lên tới hàng chục triệu lượt khách một năm, do đó ngành du lịch, hàng không, kinh doanh khách sạn, nhà hàng, sản xuất đồ thủ công mỹ nghệ … cũng phát triển.

- Ngành ngoại giao cũng có thể nhờ Công nghiệp Phò mà phát triển, vì chúng ta sẽ phát hành loại visa Chơi Phò dành cho khách du lịch. Du khách đến Việt nam bằng loại visa khác sẽ không được đi chơi phò.

- Ngành Cao su Việt nam sẽ phát triển vượt bậc, từ chỗ xuất khẩu nguyên liệu thô, lỗ chổng vó sang ngành sản xuất bao cao su và đồ chơi tình dục.

- Thị trường Chứng khoán Việt nam sẽ phát triển lên ít nhất là bằng, nếu không nói là hơn Wall Street ở New York, vì sự ra đời của các tập đoàn Phò lớn đồng nghĩa với việc cổ phần hóa các doanh nghiệp Phò.

- Ngành Công nghệ Thông tin Việt nam sẽ tìm được thị trường cho phần mềm trong việc quản lý Phò, đặt Phò on-line, giao dịch cổ phiếu Phò, Customer Relationship Management (CRM), Enterprise Resource Planning (ERP), Product LifeCycle Management (PLM) …, nhờ đó vươn lên bằng, và hơn ngành Công nghệ Thông tin Trung quốc, Ấn độ, tiến tới việc bóp chết công nghệ phần mềm Mỹ.

- Ngành giáo dục cũng sẽ có lợi, vì Công nghệ Phò phát triển sẽ đòi hỏi có một đội ngũ Phò chuyên nghiệp có trình độ chuyên môn cao, được đào tạo cơ bản, có tư tưởng kiên định, trong sáng, vì thế Bộ Giáo dục và Đào tạo có thể mở các trường trung học dạy nghề Phò, trường Cao đẳng Phò, Đại học Phò, tổ chức thi Master, Ph.D. và Post Doc Phò. Nước ta sẽ là nước duy nhất trên thế giới có loại hình đào tạo này, nên sinh viên từ khắp nơi trên thế giới sẽ xin đến Việt nam du học, lúc đấy thì phải chặt tiền học và tiền visa cho chúng nó SIDA luôn.

- Về mặt lao động và thương binh xã hội : nghề Phò sẽ giải quyết được một khối lượng lớn công ăn việc làm cho người lao động, bao gồm những người trực tiếp làm phò và những dịch vụ gián tiếp như chở phò, đưa đón phò, quét rác, dọn dẹp …

- Nghề Phò còn góp phần làm trong sạch đội ngũ cán bộ, và tạo không khí lành mạnh cho môi trường xã hội, vì những đồng chí trước đây chơi phò lén lút, hủ hóa bị coi là cán bộ xấu, thì nay có thể Tự do chơi Phò trong khuôn khổ pháp luật , có định hướng … thế là tỷ lệ cán bộ xấu sẽ giảm xuống 0%, vì hiện nay 100% cán bộ đi chơi phò.

Theo những phân tích ở trên, lợi nhuận từ ngành Công nghệ Phò phải đến hơn một chục tỷ đô một năm. Hiện nay, tổng giá trị xuất khẩu của nước ta cũng vào khoảng hơn một chục tỷ. Nếu hợp pháp hóa nghề Phò, thì chả cần đầu tư, ưu đãi, chả cần vay vốn ODA, ODP gì cả, chúng ta thoắt một phát, tăng tổng giá trị thu nhập lên gấp đôi. Chúng ta dự định đến năm 2005 sẽ tăng giá trị xuất khẩu phần mềm lên $500 triệu, và tự dối bản thân là hiện nay đã xuất khẩu được $200 triệu, nhưng thực ra là nói láo, vì chúng ta xuất khẩu được cái quái gì, trừ WinGis ? Gia công thì cả công ty FPT (tự coi là công ty lớn nhất Việt nam) là một năm mới được 50 ngàn, không bằng một thằng oắt con Ấn độ. Thế mà mè nheo đòi ưu đãi với chả giảm thuế. Trong khi đấy, chỉ cần một chữ ký hợp pháp hóa ngành Phò, thì chúng ta có ngay hàng chục tỷ đô một năm, lại tạo thêm bao nhiêu công ăn việc làm cho người lao động, ngay cả trong ngành Công nghệ Thông tin. Nói gì thì nói, đào tạo một Phò chuyên nghiệp vẫn rẻ hơn đào tạo một MCSD nhiều.

Nói đi nói lại, tôi chưa tìm ra Hợp pháp hóa Phò thì có gì xấu cả. Đồng chí nào tìm ra thì đăng lên đây nhé.

Chúng ta sẽ cùng nhau đoàn kết, nhất trí, đóng góp trí tuệ tập thể để xây dựng một ngành kinh tế mũi nhọn, làm động lực thúc đẩy nền kinh tế nước nhà, làm cho non sông Việt nam trở nên vẻ vang, dân tộc Việt nam sánh vai các cường quốc năm châu …

Bài này viết năm 2001, nên nhiều con số không còn chính xác. Đại khái là Công nghệ Phần mềm Việt nam cũng có nhiều bước tiến đáng kể, nhưng không bằng Công nghệ phò. Cứ so sánh số lượng phò mua ô tô và lập trình viên mua ô tô ở Việt nam là rõ. Đấy là nghề phò còn chưa hợp pháp, và nghề lập trình viên là hợp pháp. Bây giờ mà hợp pháp hóa nghề phò, thì GDP phải tăng 20 lần.


Tất cả đã kết thúc…

10 năm với bao thăng trầm, biến động

10 năm mòn mỏi chờ đợi trận chung kết…

10 năm hy vọng mỗi lần ra quân, để rồi thất vọng khi hết giải

10 năm, cả một thế hệ đã chia tay mà không thể chạm vào chiếc cup

10 năm, một thế hệ khán giả đã già đi, vẫn dõi theo đội tuyển qua từng trận đấu

Hết cả rồi…

Bàn thắng đầy may mắn của Công Vinh đã đặt dấu chấm hết cho bao nỗi thất vọng, bao giọt nước mắt tủi hờn của những con người yêu bóng đá, yêu đội tuyển.

Giờ đây, chúng ta đã là nhà vô địch. Việt Nam đã trở thành cái tên thứ 3 trên bảng vàng.

10 năm trước, khi Việt Nam thua Sing, tôi chỉ là 1 cậu bé, nhưng vẫn hiểu được sự ấm ức khi thua một cách tức tưởi.

10 năm sau, VN đã thắng Thái Lan, thắng đối thủ truyền kiếp của mình, vượt qua được cái dớp chỉ làm kẻ về sau. Tôi đã lớn lên nhiều, nhưng vẫn không ngăn được sống mũi cay cay, khi giấc mơ bao lâu đã trở thành hiện thực.

Trời HN lạnh, mưa bụi, sương giăng, nhưng không thể làm giảm đi sự cuồng nhiệt trong men say chiến thắng của CĐV, những người đã phải chờ quá lâu rồi. Từ đầu giải tới giờ, ĐT đã cho họ những đêm rực lửa, nhưng đêm nay chính là lúc tất cả bùng cháy. Đường phố tràn ngập màu đỏ thiêng liêng của Quốc kỳ.

Dù ngày mai, tất cả đều sẽ quay trở lại công việc hàng ngày, giờ giấc lại phải chính xác như những cỗ máy, nhưng đêm nay, họ thật sự được sống. Đêm nay, HN không ngủ.

CHÚNG TA ĐÃ VÔ ĐỊCH!!!

VIỆT NAM VÔ ĐỊCH!!!


Đọc cái blast của Mori thấy hay hay, mà hỏi thì không trả lời kiếm đâu ra…Mất công search một lúc…
Bài thơ không đề, cũng không rõ tác giả, chỉ biết do 1 người có nick là tienvienxu post lên Vietsingle. Có lẽ là do thành viên này sáng tác ?

Nghe trong gió tiếng em thì thầm gọi,
Và dịu dàng em khẽ nói, anh yêu,
Anh xa quá, em nhớ anh rất nhiều,
Đêm mong nhớ lòng em khao khát lắm.

Dẫu anh có xa em ngàn vạn dặm,
Trái tim hồng vẫn dành trọn cho em,
Anh vẫn về trong những giấc mơ êm,
Ru em ngủ trong vòng tay tình ái.

Đợi anh nhé, hẹn em ngày gặp lại,
Ta bên nhau cho xanh mãi mùa xuân,
Nghĩa gì đâu tam, tứ hay … lục tuần
Anh vẫn yêu em và yêu em mãi.


28/04
2009

Đại ca sắp cưới vợ, gửi bác bài này gọi là tạm biệt những ngày tự do:

Kết thúc từ đây

Đời trai nay đã thôi rồi 
Tin mày lấy vợ rụng rời lòng tao
Đang bay nhảy sướng thế nào
Tự nhiên mày lại vướng vào vợ con

Vợ con là cái lồng son
Đường vào thì có, chẳng còn đường ra 

Vợ mày là con người ta 
Nghĩ mày với nó chẳng bà con chi
Con gái là cái quái gì 
Mà mày mê mệt mày đi vào tròng

Thuyền quyên là bẫy anh hùng
Bao người đã chết, mày không thấy à, 

Ngày xưa mày vẫn ba hoa
Thằng nào ngu mới bị sa lưới tình
Giờ đây cáo đã thành tinh
Đã thấy bẫy sập, còn xin được vào

Độc thân thì sướng biết bao
Bao nhiêu con gái đua nhau lôi mời.

Bây giờ đã vợ con rồi
Đi về khai báo, chạy trời khỏi mưa 
Tiền lương tháng tháng phải đưa
Tiêu sài mua sắm phải thưa với bà. 

Thân trai rửa bát quét nhà
Vợ kêu thì dạ còn ra nỗi gì !!!
Bạn bè rủ nhậu chẳng đi
Sợ về nằm thảm, tối thì đứt hơi

Hu hu hu…Ấy mày ơi!
Kể như tao khóc cho đời bạn tao.




Già đi, bất kỳ con vật nào cũng có khả năng ấy.
Trưởng thành là đặc quyền của con người.
Chỉ vài người mới tuyên bố về quyền này

(Osho)

Đọc cũng lâu rồi, nhưng trải qua một vài chuyện, ngẫm mới thấy thấm. Trưởng thành là một từ rất hay, ai cũng thích, nhưng hình như đa số người ta lại sợ nó. Có lẽ vì sống được che chở, bảo vệ quen rồi nên không dám đương đầu với chuyện gì, không dám tự đứng bằng chân của mình.

Một vài thầy cô giáo nhận xét sinh viên nhà mình không dám tự vươn lên khẳng định cái tôi của bản thân mình, có lẽ cũng cùng ý này.

Thế mới thấy 1 câu nói đơn giản, hàm chứa nhiều điều, và cực khó thực hiện:
Trưởng thành – trách nhiệm là chính mình


2 tháng trước…

Buổi trưa, tới công ty của bạn lấy đồ. Đi qua một ngõ nhỏ, thấy 5 đứa con gái, có lẽ học trường cấp II gần đó, đang đánh 1 cô bé khác. Đứng chặn 2 đầu, không cho cô bé kia chạy là 4 thằng con trai.

Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì ?

Lúc ấy cũng chẳng kịp nghĩ, chỉ thấy máu nóng bốc lên, phi thẳng xe máy vào mà đứng cản 5 đứa con gái kia. Thằng lớn nhất gườm gườm nhìn, nhưng ba máu sáu cơn rồi, còn sợ gì ? Cuối cùng cũng giải tán.

Cô bé kia về rồi, có lẽ là an toàn. Đến lúc ấy nghĩ lại mới thấy sợ…

Mình cũng hay đi về đoạn đường này, chẳng may…Cũng không đáng lo. Cùng lắm tránh mặt một thời gian. Có bị thì với khả năng bản thân, tạm ứng phó được. Sau đó nhờ vào các mối quan hệ, chắc không sao.
Nhưng…còn bạn mình ? Công ty ở ngay đây, tránh đi đâu ? Người thì yếu, tính thì hiền, làm sao được ? Nhỡ có gì thì sao ?
Lúc ấy chợt nghĩ, nếu cho làm lại, liệu có nhắm mắt đi qua không ? Liệu việc giúp 1 cô bé lúc này, mà chưa biết sau có bị bắt nạt tiếp không, có đáng đổi lấy sự an toàn của bạn ?
Dùng lý trí mà nói, chắc chắn là thân phải hơn sơ.
Nhưng…cảm xúc không cho phép nhắm mắt bỏ qua.
Có thể bạn cho đó là cả nghĩ, nhưng tôi thì không, nhất là với cái tình hình giang hồ nhí như bây giờ. Lúc ấy cuống đến mức phải gọi điện cho ông anh. Sau khi hỏi han đầy đủ mới an tâm phần nào

Cũng may, không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng…chẳng lẽ làm đúng mà cứ phải sợ thế này à ?
Người ta sợ nên người ta đi qua, người ta thỏa hiệp. Người ta hèn, nhưng người ta lại chẳng làm sao. Can đảm ? Can đảm để bị trả thù, liên lụy đến người thân, thì can đảm làm gì ?
1 người bạn tôi nói: “Chấp nhận hèn hạ cũng là can đảm”
Nhưng không sống thế được…
Vậy thì…???

Chuyện xảy ra cũng lâu lâu, viết lại mang tiếng. Nhưng tối nay gặp 1 chuyện bức xúc khác, ý nghĩa cũng tương tự, mà không dám viết ra (Thế đấy, lại hèn, theo 1 nghĩa nào đó), nên đành kể chuyện này.


Mất công ngồi copy bài viết từ 360blog sang bên này…Hồi trước chưa từng nghĩ rằng sẽ có ngày mình viết blog, cuối cùng thì lại phải làm. Đúng là phải thật, vẫn ngại, nhưng vì tương lai bản thân nên đành ngậm đắng nuốt cay mà vắt óc nặn mực để viết. Giờ biết tin 360blog sắp toi, lại hì hụi ngồi copy, mất bao thời gian…Kể cũng lạ, hoá ra mấy bài mình khốn khổ khốn nạn viết hoá ra cũng có chút ý nghĩa với bản thân.

Viết được, copy được sang, tất cả đều nhờ công của Superman. Ơn này nguyện kết cỏ ngậm vành nhớ lấy :)
Nhân đây có bài thơ, gọi là thay lời cám ơn tới Superman :D

NỖI KHỔ KHI CÓ VỢ

Bẩm sinh ta đã hiền lành
Từ khi lấy vợ, trở thành … hiền khô
Còn nàng thuở ấy ngây ngô
Sau khi xuất giá thành cô … “xếp sòng”
Suốt ngày oán trách với chồng
Lúc xưa thì vậy,giờ không còn gì .
Cái hôm đón nàng vu quy
Ta biết ta sẽ bị … đì lai rai
Khổ thân cho kiếp con trai
Mỗi lần lấy vợ bằng hai lần … mù
Lưng thì càng lúc càng gù
Cày ba bốn job để bù nàng tiêu
Ngày xưa thì giống … Triển Chiêu
Nay thì từa tựa lão già tiều phu
Ngày xưa mỗi tuần tặng quà
Bởi vì … xì tốc (stock) đang đà đi lên
Ngày nay stock lênh đênh
Thua ba bốn vố, buồn tênh mặt mày
Lương bổng không đủ trải bày
Còn đâu quà cáp như ngày xa xưa
Ngày trước nàng dạ, nàng thưa
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh
Ta tưởng hoa ở trên cành
Bao giờ cũng đẹp, tươi xanh bốn mùa
Lời nói không mất tiền mua
Nên ta … ngọt lại cho vừa lòng nhau
Bây giờ chẳng hiểu vì đâu
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm
Còn mặt thì cứ hầm hầm
Nàng trợn một cái, ta … bầm mấy hôm
Việc nhà chẳng chịu trông nom
Shopping một bận, ba hôm mới về
Nhà thì đang ở nhà thuê
Phòng ốc chật hẹp, bốn bề ngổn ngang
Muốn tìm đôi vớ mà mang
Phải mất cả tiếng bước ngang đồ nàng
Ngày ngày đọc báo thời trang
Hễ ra mốt mới nàng mang về liền
Nàng rất có khiếu xài tiền
Nàng mà đã thích, mua liền chẳng tha
Tuần sau mốt mới khác ra
Mốt mới tuần trước … lau nhà chẳng thương
Ngày xưa đưa đón ở trường
Nàng hối về gấp kẻo chừng mẹ trông
Ngày nay về ở với chồng
Mặc kệ chồng ngóng, chồng trông, chồng chờ
Còn nàng thì cứ hững hờ
Nàng nói sáu rưỡi, mười giờ chưa xong
Suốt ngày chơi dạo vòng vòng
Đêm về lại bịnh, bảo chồng đấm lưng
Quanh năm nàng mệt chừng chừng
Phải mua đồ bổ về chưng cho nàng
Đi bác sĩ, mua thuốc thang
Cũng không chữa hết bệnh nang… hay la
Khi ta làm hết việc nhà
Tự nhiên nàng khỏe, tức là … ngủ ngon
Lúc nghĩ tới chuyện … có con
Nàng hứ một cái, chẳng còn thiết tha
Ra đường thấy vợ người ta
Về nhà thấy vợ … tu cha cho rồi
Nhưng lỡ ăn kiếp ở đời
Cắn răng chịu đựng, chờ thời đổi thay
Biết đâu sẽ có một ngày
Ta có cơ hội giải bày vợ hay
May ra vợ có … nương tay
Ta mới sống trọn kiếp này dài lâu
Làm chồng phải nhớ lấy câu :
“Nhất vợ nhì trời, đừng ẩu … phanh thây !!!


28/04
2009

Chiều nay thì đại ca đã chính thức lên xe hoa với vợ  Chúc mừng bác và chị gái. Giờ em post nốt bài thơ đối lại với bài Kết thúc từ đây. Một ngày không xa sẽ đưa lên forum, nhưng giờ cứ để tạm đây đã 


Bắt đầu từ đó

Anh ơi anh nghĩ thế nào
Cớ sao lại sợ dính vào vợ con ?
Vợ con là cái lồng son
Không con không vợ, héo hon gầy mòn !
Vợ nuôi béo đỏ béo tròn
Tự do … với vợ (!) vẫn còn đấy thôi
Có gì mà kể ỉ ôi
Gì mà phân biệt bố tôi bố bà !
Thân trai bốn bể là nhà
Con là chủ tịch, vợ là … bí thư
Ðộc thân rất dễ thân hư
Lang thang cho lắm, ung thư có ngày (!)
Sao bằng tối tối gác tay
Tỉ tê tâm sự, “mày mày tao tao”
(Í quên em nói tào lao
“Anh ơi, em hỡi” xiết bao là tình )
Ngày xưa còn ở một mình
Ai chẳng mơ được lưới tình dính vô
Một vợ bằng mấy lần bồ
Lại được rửa chén, giặt đồ sướng ghê !!!
Ðộc thân đừng tưởng gái mê
Nó mê cái ví, còn … dê đừng hòng !
(Ngày xưa khi chửa có chồng
Dụ đó em thuộc nằm lòng đó anh)
Anh ơi lấy vợ cho nhanh
Tiền lương khỏi giữ, cơm canh sẵn sàng
Khỏi lo tiêu phí tiêu hoang
Vợ quản bằng mấy ngân hàng anh ơi
Nhậu chi cho uổng cuộc đời
Quét nhà, rửa chén thảnh thơi nào bằng
Vợ gọi : Dạ mới ga lăng
Muốn chửi thì đã có thằng cu con
Anh ơi em mở lồng son
Anh mau vào sớm để còn … nộp lương


Trang 11 trên 12« Đầu...«6789101112»   Chuyển

Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.