1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết

Danh ngôn sống đẹp

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Lòng tốt không đúng chỗ sẽ chẳng được cảm ơn.


Unseasonable kindness gets no thanks.


Thomas Fuller

 105 người thích      Thích

Danh ngôn hành động

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Bạch đầu giai lão thực ra chẳng liên quan gì đến tình yêu, chỉ đơn giản là nhẫn nại… Thế nhưng, nhẫn nại cũng chính là một loại tình yêu. Vì thế, người thực sự yêu bạn, thực chất chính là người luôn tỏ ra nhẫn nại với bạn.



Khuyết danh

 335 người thích      Thích

18/09

2015

Đỗ và trượt

   Trong buổi liên hoan mừng tốt nghiệp, một anh nói với mình thế này: “Sơn ạ, đời nội trú có hai ngày vui nhất, là ngày biết mình đỗ và ngày tốt nghiệp. Chúc mừng em!”. Khỏi phải nói, câu ấy chuẩn không cần chỉnh, chỉnh là không còn chuẩn nữa. Ngày tốt nghiệp mình thật sự xúc động, và ngày biết tin đỗ, nhất là khi nghĩ rằng chắc chắn trượt, thật vui không tả xiết.

Cuộc tuyển chọn nào cũng có người đỗ kẻ trượt, niềm vui của người này có khi lại là nỗi buồn của kẻ khác. Việc chia sẻ hạnh phúc đôi lúc vô ý lại xát muối vào vết thương không biết bao giờ sẽ nguôi ngoai, âu cũng là điều khó tránh khỏi. Dù sao thì mình chưa bao giờ nhìn thấy việc cố ý xoáy sâu vào nỗi buồn của những người không may mắn, coi như những người mình quen cũng biết cách cư xử. Tuy vậy, ở chiều ngược lại hoá ra cũng có điều đáng nói. Hồi ấy, mình có vô tình xem bài chia sẻ nỗi buồn thi trượt của một cậu cùng khoá. Nhìn chung thì đa phần đều là những câu động viên, và chuyện cũng chẳng có gì nếu không có một comment đại khái thế này: “Đừng buồn anh, chẳng qua bọn nó ăn may ấy mà”. Đọc thế, trộm nghĩ nếu suốt ngày cứ đổ cho vận may thì xem ra cuộc sống cũng hơi khó khăn đấy nhỉ! Quả là tội nghiệp cho người comment!

Ở một khía cạnh khác, người ta hay nói rằng người đỗ thì đi thẳng, người trượt thì đi vòng gì gì đó. Chuyện này mình không đồng ý. Thẳng hay không là tương quan với cái gì mới được chứ? Con người nhìn chung là tham lam, được đằng chân thì lân đằng đùi, ít khi thoả mãn với những gì mình đang có, và cái sự ham muốn nó tuỳ thuộc vào chính bản thân mình trong thời điểm ấy. Chẳng hạn giờ là đỗ hay trượt nội trú. Sau tầm 5 năm, sẽ là vị trí làm việc, rồi sau đó lại là thu nhập, rồi thì chức vụ….Công việc xong, lại quay qua gia đình, nhà cao cửa rộng, vợ đẹp con khôn, bố mẹ mạnh khoẻ…. Và như vậy, tuỳ xem bạn điều đang có và chưa có mà đích đến gần của bạn sẽ là cái gì. Thế thì trong cùng thời điểm, mục tiêu mỗi người đâu giống nhau mà lại so sánh vòng với chả thẳng? Còn đích đến cuối cùng á, hẳn là để khi chết đi thì bạn cười rồi (quan điểm của riêng mình là mọi người khóc hay không mình không quan tâm nhiều lắm), cái này lại càng phụ thuộc vào từng cá thể một, chẳng ai giống ai cả. Theo kinh nghiệm xã hội của mình, người ta thường quên mình đang có gì mà chỉ nhìn theo cái chưa có, cuối cùng lại thành nô lệ cho chính những thứ ấy. Phấn đấu thì tốt nhưng bị mất tự do thì không thú vị gì.

Nhân nói đến chuyện phấn đấu, hồi mới học nội trú, nghe bọn sinh viên kháo nhau: “Anh Sơn khệnh thế vì có bố làm trưởng khoa ở Việt Đức”. Đến khổ, không biết mình bắt đầu khệnh từ bao giờ, nhưng nhiều chắc là từ hồi năm thứ 3, ảnh hưởng từ chưởng Kim Dung với cả ông thầy dạy võ, chứ bố mình có liên quan gì đâu! Tuy thế, có điểm làm mình tò mò, là vì từ bé đến lớn, cứ hỏi bố làm gì thì cụ toàn trả lời: “Bố làm nông dân con ạ”. Mình cũng bán tín bán nghi, đi các khoa ở Việt Đức cố để ý nhưng chả thấy khoa nào có tên bố mình trong ban chủ nhiệm cả. Thế rồi lại nghe chúng nó kháo: “Bố anh Sơn làm Phó giám đốc Saint Paul đấy”. Lần này thì đen, nghe được tin này thì đã tốt nghiệp béng rồi, không có cơ hội sang Saint Paul mà tìm hiểu thực hư. Trộm nghĩ chắc bao lâu nay cụ không nói vì muốn mình phấn đấu học hành cho nên người. Nhưng nghĩ lại cũng thấy có điểm lạ, phó giám đốc quái gì đi cái xe máy gần chục năm không thay, chưa bao giờ thấy ô tô nào đưa đón đi làm cả. Nhiều lúc muốn hỏi lắm mà không dám vì sợ bị chửi, nghĩ bụng thôi thì cụ làm gì cũng được, mình là đàn ông thì tự lo lấy cuộc đời mình, có dựa dẫm mãi được đâu?

Cũng có điểm may mắn, là tuy khệnh thế nhưng vẫn có vài đứa đàn em quý mình. Năm nay thấy thú nhất là có mấy đứa còn báo cho mình kết quả thi của bọn nó, dù trước giờ vốn ít giao lưu, và nhất là có đứa nghe anh uống bia khích đểu mà khăn gói vào Nam thi tiếp. Cũng giống như mình vẫn hay nói khi giảng sinh viên: “Chỉ cần 1% số sinh viên anh giảng dám có suy nghĩ khác biệt so với trước, anh đã tự xem là thành công rồi”.

Dù sao thì, đỗ hay trượt, cuối cùng chúng ta vẫn sống. Hãy làm thế nào để sống cho ra sống chứ không phải là tồn tại đơn thuẩn, nhé. Bảo trọng, những đứa em anh Sơn!

 

View: 1352     Nguồn:          Quay lại


  Gửi phản hồi
Tên:
Email:
Tiêu đề:
Nội dung:


Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.