1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết

Danh ngôn sống đẹp

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Không khoan dung cũng là một hình thức bạo lực và là trở ngại cho sự phát triển của một tinh thần dân chủ thực sự.


Intolerance is itself a form of violence and an obstacle to the growth of a true democratic spirit.


Mahatma Gandhi

 200 người thích      Thích

Danh ngôn hành động

Pu Pu - Kal Kally - Seperator

Không thiếu thốn cơ hội. Chỉ thiếu thốn những người áp dụng cho mình những nguyên tắc cơ bản mà thành công cần.


There is no shortage of opportunity. There is only a shortage of those who will apply themselves to the basics that success requires.


Jim Rohn

 2 người thích      Thích

He said, "One day you'll leave this world behind
So live a life you will remember."

- Avicii - The Nights -

Sau khi nộp đơn xin nghỉ, câu hỏi đầu tiên xuất hiện là: “Thất nghiệp thì làm gì?”. Tất nhiên, mình vẫn yêu nghề đủ để muốn tiếp tục làm bác sĩ, nhưng lẽ nào khoảng thời gian tạm rời xa bệnh viện lại chỉ dùng để uống café? Một chuyến đi dọc bờ biển đã luôn nằm trong dự định, không phải bây giờ thì bao giờ? Cuộc đời vốn vô thường, năm rồi thầy dạy nhiếp ảnh của mình mất. Ông không dạy mình nhiều về ảnh, nhưng chính là người truyền cho mình cái máu đi và chụp này. Mình biết từ nay sẽ không bao giờ còn được nhận tin nhắn lên đường của ông nữa…Ừ, vậy nên khi còn có thể thì cứ đi thôi.
Tham khảo kinh nghiệm một vài người bạn, mang ít quần áo cùng mớ đồ chụp ảnh, sáng 10/4, mình khởi hành chuyến đi gần 1500km dọc bờ biển Việt Nam, bắt đầu từ Sài Gòn, điểm đến cuối cùng dự định là Huế, sau đó chuyển thành Quảng Trị. Không bị gấp về thời gian nên đi rất từ từ, cứ thấy cảnh đẹp là dừng lại chụp. Nhiều hôm trời nắng to, cũng nản, nhưng nghĩ sau này biết có đi lại được không nên đành bấm bụng dừng xe lôi máy ra. Mặc dù hỏng mất kha khá nhưng may vẫn có nhiều ảnh đẹp, không thì tiếc lắm. Tính ra cả chuyến đi mình chụp hết 28 cuộn film slide, 2 cuộn film màu, tất cả đều là film 120. Số này 25 cuộn tráng E6, 5 cuộn tráng C41, chắc cũng đủ thành kỉ lục khó phá trong giới chơi film.
Mỗi cung đường đều có những dấu ấn khó quên, những con người tốt bụng. Ở Nha Trang, được Bình, Khôi chỉ chỗ ăn, chỗ ngắm cảnh, rồi chiều nào cũng đi ăn kem ở quán Ý gần khách sạn. Thót tim khi ngồi xe máy đi thăm Hải đăng Mũi Dinh. Đi Vĩnh Hy, uống nước mía đặc nhất và rẻ nhất Việt Nam. Gặp chị bán nước tốt bụng ở Phú Yên, gửi xe hai lần mà nhất định chỉ lấy 1 lần tiền vé, đành mua thêm lon nước ủng hộ. Ra Lý Sơn, thăm chùa Hang rồi “bị” ép ăn cơm chay no căng bụng. Đến Đà Nẵng, được Tuấn dắt đi chỉ chỗ chụp ảnh, rồi còn cùng phi ra Huế ăn bún bò, chiều chiều đi ăn kem rhum nho bên bờ sông Hàn. Xúc động nhất chắc là lúc ngồi trên cầu Hiền Lương nghe Trọng Tấn hát Đất nước, nhớ về bao lớp người đã ra đi để có một nước Việt Nam thống nhất. Và còn hàng trăm, hàng ngàn khoảnh khắc đáng nhớ mà chẳng liệt kê hết nổi. Cuối cùng, cũng như bao người đã từng đi, đều thốt lên: Đẹp lắm Việt Nam ơi!
Thất nghiệp và đi phượt, như một người bạn nói, là trải nghiệm khó quên và nên có, ở hoàn cảnh của mình. Chẳng biết bao lâu nữa sẽ tới chuyến đi tiếp theo, nhưng mỗi lần như vậy, mình đều yêu cuộc sống này hơn, mặc kệ bao toan tính của nhiều người khác. Hít căng một hơi, và sẽ lại lên đường thôi.


Thời tiết Hà Nội vẫn vậy, đỏng đảnh và khó chiều như gái mới lớn. Cả ngày âm u, rồi đến tối thì mưa lất phất, chẳng đủ to để ngập đường nhưng cũng làm ướt sũng kẻ đi xa. Phóng xe tới ngã tư, hắn ngập ngừng rồi rẽ vào con đường quen thuộc, quen đến mức có thể tránh từng chỗ lồi lõm một cách vô thức. Con đường về nhà như đưa hắn lại một quãng đời cũng bắt đầu bằng một đêm mưa.
Thực ra với khả năng thích nghi của con người, khi nhớ lại ai cũng thấy kỷ niệm đẹp, chứ lúc đang sống chính quãng thời gian ấy, chắc hẳn mệt lắm. Chẳng biết sau này thế nào, chứ thời của hắn Nội trú Ngoại ắt là khổ nhất. Làm thì như trâu, ăn chửi nhục như chó, mà ác một nỗi là khổ thế nhưng có thằng nào dám than chứ đừng nói không làm. Cứ thở ra 1 câu khổ xem, vừa bị chửi, vừa ngồi chơi xơi nước, đến nỗi van lạy đàn anh để “được” làm mới thôi. Đi khoa nào bệnh nặng cứ xác định đêm thì mất ngủ, ngày thì lơ mơ. Hắn từng bị ám ảnh tiếng chuông điện thoại đến mức đi ngủ cũng giật mình dậy vì tưởng nghe thấy chuông, định thần mất một lúc mới biết chẳng có gì xảy ra cả. 
Nói đến ngủ, một ước mơ xa xỉ của đám Nội trú. Thiếu ngủ liên miên khiến bọn hắn có thể ngủ ở bất cứ đâu, bất cứ khi nào: khi phụ mổ, viết bệnh án, cho thuốc, đọc sách, tâm sự với bạn gái…Chợp mắt được giây lát, cho đến khi cái hạnh phúc ngắn ngủi ấy bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại hay tiếng gọi của điều dưỡng. Có một mùa đông nọ, rét cắt da cắt thịt, hắn đành học theo Bác, thay viên gạch hồng bằng túi sưởi nhét vào chăn cho ấm trong khi lên khoa cho thuốc trước. Rồi đang ngon giấc, chuông kêu, thế là lại lóc cóc chạy lên khoa giữa đêm đông buốt giá, để rồi về thì chăn cũng lạnh lẽo, nằm co ro cả đêm đố ngủ nổi.
Ngoài công việc, thứ duy nhất thừa mứa với bọn hắn có lẽ là ăn uống. Khoản này thì khỏi nói, viện gần phố cổ, toàn quán ăn ngon, các anh thì thoải mái bao đàn em ăn để có sức làm. Hắn thích nhất sáng ra đi ăn phở Nhà thờ với đại ca, bát phở béo ngậy, đầy ụ, ăn no đến tận chiều, rồi tranh thủ làm cốc café trước khi chạy vội về mổ. Ừ, có lúc hạnh phúc là hắn đứng mổ, đại ca thì đứng sau nhìn và lẩm nhẩm theo nhạc Despacito. Khoảnh khắc ấy nhớ mãi không quên. Hay những đêm trực đông bệnh cấp cứu, gần 11h mới kéo nhau ra mì gốc cây, mỗi thằng làm 1 bát xì xụp cho đỡ đói. Mấy kíp đi mổ cấp cứu xong muộn thì hay ra Gà 1C. Chà, gà chặt, phở gà đùi, bún gà mọc…nhắc lại mà ứa nước miếng. Cái quán ấy, ban ngày là tiệm sửa xe, tối đến bán gà, đông khách phải biết. Có lần hắn còn gặp cả mấy diễn viên ở đó nữa. Sáng hôm sau hết tua, kéo nhau ra phở Nhà xác tổng kết tua trực, rồi thằng thì lên khoa, thằng đi mổ, thằng nào được về ngủ là vui vẻ nhất.
Khổ nhục như thế, nhưng đa phần bọn Ngoại lại thu hút các em gái xinh xắn. Chắc tại được rèn luyện trong lò lửa nên cũng có tí khí chất khác thường. Mỗi tội cũng không nhiều người thông cảm được cho tình trạng nhắn tin mà mãi không có hồi âm, hay cứ gọi điện là kêu “đang mổ”. Khổ vậy đấy!
Thế mà rồi hắn cũng sống sót qua cái lò ấy 3 năm, cũng có thể tự coi là sản phẩm tạm chấp nhận được, còn cần cố gắng nhiều hơn trong tương lai. Mỗi khi nghĩ lại, lúc nào cũng thấy tự hào vì từng mang 3 chữ “Nội trú Ngoại”.

Hà Nội, một đêm mưa dầm gió bấc.

P/S: Cái tựa này nhái lại một dạng bài báo bọn Nội trú rất hay viết, là “Nhân một trường hợp, điểm lại y văn” 😉 Chắc thằng nào cũng có ít nhất 1 bài như này.


Mình nghiện sách từ nhỏ, cả đọc và sưu tập, nhất là sách cũ. Bởi vậy, mặc dù suốt ngày bị kêu ca phàn nàn về kích cỡ của kho sách và cũng đã phải bán bớt một lượng đi thì về cơ bản, tốc độ mua vào vẫn lớn hơn tốc độ bán ra, và kích cỡ bộ sưu tập cứ tăng dần đều theo năm tháng. 
Sau này, để gọn nhẹ hơn, mình chuyển qua dùng Kindle, công nhận là rất tiện dụng, nhất là lượng ebook thì đủ đọc cả đời chả hết. Nhưng như bao người có cùng thú vui khác, cầm sách giấy vẫn đem lại cho mình những cảm xúc khác biệt, đôi khi đến từ việc có được bản sách hiếm, có chữ ký ai đó quan trọng, hoặc…đôi khi là ghi chép của chủ sách trước, giống như cuốn này ☺
Đây là một món quà với lời đề tặng khá dài và tình cảm của người cha tới con trai mình. Cả hai bố con có lẽ đều là những người say mê nhiếp ảnh, và chắc hẳn có phòng tối ở nhà. Dựa trên lời lẽ thì có thể đoán Jim, tên người con trai, khoảng 20 tuổi, ông bố khoảng 40 – 45 tuổi. Cuốn sách này xuất bản năm 1987, cách đây 32 năm. Nếu còn sống, người con giờ khoảng 52, và ông bố là 72 – 77 tuổi. 
32 năm…! Căn cứ theo việc sách được bán trên 1 hiệu sách online, có thể đoán chắc phòng tối không còn nữa, và có lẽ hai người kia cũng không còn, hoặc ít nhất là 1 trong 2(?). Chuyện này chắc mình sẽ chẳng bao giờ biết được…Vẫn là cảm giác tò mò pha chút ngậm ngùi khi nghĩ về những người chủ trước của cuốn sách…
Tiếng Anh mình giả cầy, mạo muội dịch lời đề tặng rất tuyệt vời này, bởi nó mang đến cho mình nhiều cảm xúc trong những tháng ngày hỗn loạn ☺

“Những tấm ảnh bắt được đúng khoảnh khắc, với sự sáng tạo, trở thành nghệ thuật và biểu tượng – luôn hướng tới những điều cao hơn chính bản thân chúng. Jim, hãy phát triển sự sáng tạo và tò mò nơi con. Sáng tạo sẽ làm cuộc đời con cân bằng và thêm ý nghĩa – con sẽ trở thành một thành phần hoạt bát hơn là chỉ một người quan sát.
Dành tặng cho một tâm hồn không sợ hãi – con trai – người mà ta rất tự hào…Hãy sáng tạo, và tin tưởng vào bản thân mình!

Mừng con về nhà
Yêu con,
Bố”


Theo thống kê, từ trước tới  nay chỉ có khoảng 20 công ty thực sự có khả năng sản xuất film, và đến  thời điểm hiện tại thì con số này chỉ còn khoảng 10,  cụ thể hơn có thể xem hình này: https://imgur.com/uJ5p6ZI . Tuy vậy, có đến cả vài chục loại film tồn tại trên thị trường với đủ các nhãn mác khác nhau. Một phép suy luận đơn giản cũng đủ thấy là nhiều loại film nhãn khác nhau vốn có cùng nguồn gốc, hay Tây vẫn gọi là film rebranded.

1. Film rebranded là gì?

Film rebranded, hay còn được gọi là rebadged, repurposed…, nói một cách đơn giản, là sản xuất bởi công ty A nhưng dán nhãn công ty B trước khi bán ra thị trường. Đây là chuyện không mới với giới chơi film từ trước tới nay, thậm chí còn được dân chơi tận dụng để mua được nguồn film chất lượng tương đương mà giá rẻ.

2. Lý do rebrand film?

Chưa bao giờ có bất kỳ thông tin chính thức nào được đưa ra về việc này, tất cả chỉ là sự suy luận và đồn đại của giới chơi film. Tuy vậy, người ta cho rằng có mấy lý do sau đây:

  • Trao đổi thương mại giữa 2 công ty
  • Xử lý lượng hàng tồn kho sắp hết date
  • Mức sản xuất vượt nhu cầu thị trường nên cần bán bớt lượng sản phẩm thừa, tránh các chi phí phát sinh cho chỗ sản phẩm thừa này
  • Giúp quảng cáo cho một cửa hàng hoặc công ty nào đó
  • Đánh vào tâm lý thích thử nghiệm nhiều loại film của người dùng, qua đó cho phép bán được nhiều hơn.

3. Cách nhận biết:

Bởi không hề có thông tin nào chính thức, như đã nói ở trên, nên mọi nhận định đều dừng ở mức “trà dư tửu hậu” mà thôi. Tuy vậy, có một số dữ kiện khá chính xác cho phép người ta tin vào sự logic của các suy luận này:

  • Tính chất giống nhau của film như màu sắc, grain, độ tương phản…Đặc biệt, với film đen trắng, một điểm rất quan trọng là sự giống nhau giữa bảng dev chart (đồ thị biểu diễn thời gian tráng film theo nhiệt độ). Tất nhiên, các tính chất này  phụ thuộc nhiều yếu tố nên nó không hoàn toàn chính xác, nhưng vẫn có giá trị nhất định. Thậm chí người ta đã lập hẳn một bảng các loại film đen trắng giống hệt nhau ở đây: https://darkroom-solutions.com/notes
  • Dựa vào dãy số DX in trên vỏ film. Dãy số này được đưa ra bởi Hiệp hội Công nghiệp Hình ảnh Quốc Tế (International Imaging Industry Association – I3A), thể hiện loại film và nhà sản xuất THỰC SỰ của lớp nhũ tương film. Cần lưu ý là công nghệ sản xuất lớp nhũ tương này khác nhau giữa các công ty, nên mới có chuyện khác nhau về tính chất các loại film. Do đó đây là dữ kiện quan trọng và chính xác nhất để biết được một loại film thực sự có nguồn gốc từ đâu. Một nhóm người chơi đã tập  hợp dữ liệu từ nhiều nguồn khác nhau và xây dựng nên trang web The Big Film Database (http://industrieplus.net/dxdatabase/) giúp người chơi tra cứu thông tin về một loại film dựa trên tên hoặc dãy số DX, đồng thời có thể biết được các loại film khác tên mà cùng bản chất.

4. Một vài ví dụ về film rebranded

- Arista Premium:  Arista là thương hiệu của Freestylephoto, một trang bán film nổi tiếng của Mỹ. Tất cả các film mang nhãn Arista đều là film rebranded. Trong số này, nổi nhất có lẽ là Arista Premium, bởi nó chính là rebrand của Tri-X, film đen trắng lâu đời của Kodak. Khi xuất  hiện, Arista Premium có giá bằng nửa Tri-X, quả là một món hời cho các fan của film này. Chi tiết hơn, có thể đọc bài review của bạn Đạt tại link sau: http://trpdat.com/2012/05/film-review-aristra-premium-400-tri-x-400-rebrand/ . Hiện tại thì Arista Premium đã hết hàng  từ lâu và không hẹn ngày tái xuất.

- Uxi Efinity: Đây là một trường hợp khá thú vị. Khi mới xuất hiện, Uxi có giá tương đối rẻ, chất lượng không cao lắm và quan trọng nhất là không thể tìm thấy thông tin chính thức về film này ở đâu, đến mức vài bạn Tây du lịch ở Việt Nam mua được loại này, lên diễn đàn Tây hỏi và cũng chả ai biết gì về nó cả. Theo tra cứu, Efinity là một công ty in ấn của Singapore, và tất nhiên là chẳng sản xuất loại film nào hết. Uxi giai đoạn đầu khá giống Konica, về sau thì các thông số giống hệt Fuji C200, còn giá thì hiện đã bị đẩy lên cao khủng khiếp rồi.

- CineStill: Lại một trường hợp thú vị khác. CineStill xuất hiện tầm năm 2012, ban đầu chỉ có film màu, sau thêm film đen trắng. Thời điểm đó, việc sử dụng film cine để chụp ảnh còn khá mới, ngay cả  ở nước ngoài. Do quay film cần tốc độ cao nên bề mặt các film cine đều có lớp remjet để tránh xước, film được tráng bằng công thức ECN – 2. Một vài người tìm ra cách tẩy lớp remjet khỏi bề mặt film để có thể tráng C – 41, và CineStill là nhóm đầu tiên thương mại hoá phát hiện này. Họ sử dụng film Kodak Vision, tẩy lớp remjet và cuốn vào lõi film rồi bán,  người chơi chụp và gửi lab tráng như thường. Đây có lẽ là trường hợp hiếm hoi việc rebrand film được công bố chính thức. Tất nhiên, thời điểm hiện tại ở Việt Nam, việc tráng film cine đã quá phổ biến nên không cần tốn kém mua 1 cuộn CineStill tẩy sẵn remjet làm gì, trừ khi…thừa tiền.

5. Kết luận

Nhìn chung, film rebranded không phải là xấu, vì nếu không tốt đã chẳng xuất hiện và tồn tại được tới giờ. Thậm chí nếu khéo tận dụng, nó sẽ giúp cho cuộc chơi đỡ tốn kém và vui hơn. Đến cuối cùng, mỗi người sẽ có lựa chọn cách của riêng mình: lao vào bất chấp cũng được, mà hiểu rõ mình đang làm gì cũng có điểm hay.  Chơi film, xét cho cùng, cũng chỉ là một trong muôn vàn thú chơi trên đời này thôi mà.


Có lần từng kể mình chính thức đến với nhiếp ảnh film là tầm cuối năm 2010 với bộ Pentax K1000 và lens SMC 50 f2. Ngay từ khi ấy, mình đã ham chụp đến mức đi đâu cũng mang máy theo, dù nhiều lần chả lôi ra chút nào. Theo thời gian, các máy của mình cũng được nâng cấp dần, từ cơ sang điện tử, từ nghiệp dư sang chuyên nghiệp, từ khổ nhỏ lên khổ trung, thôi thì đủ cả. Đến giờ còn mỗi film khổ lớn là vẫn quyết chưa thèm ngó tới vì quá cồng kềnh nặng nề. 
Dần dần mình…chán. Không phải là chán thiết bị, vì máy film vẫn là những cỗ máy cơ khí rất tuyệt vời với mình, mà là chán chụp. Việc thiếu ý tưởng mới khiến những lần bấm máy không còn sự vui thích như thưở ban đầu. Mình chụp ít dần, dù vẫn tích trữ film, vẫn còn 5 – 6 bộ máy film rất oách. Cho đến chuyến đi học Đài Loan, mình chỉ còn chụp máy ảnh khổ trung, và đỉnh điểm là tới chuyến đi Nhật, mình chỉ dùng…iPhone để chụp. Đến tận khi vào Sài Gòn, dù mang 1 bộ Olympus OM – 4Ti theo, thì nó vẫn không được động tới, cho đến một ngày….
Hôm ấy, vô tình thấy page bình luận về film của anh Poly dâm đãng và mê film, một cây bút mình khá thích từ thời ở diễn đàn Trái Tim Việt Nam. Bài mới nhất trên đó viết về Nhắm mắt thấy mùa hè. Nói thật mặc dù film chiếu rạp của Việt Nam đã tiến bộ cực nhiều, mình vẫn không thích lắm, nhưng thấy Poly khen nên quyết định đi xem coi sao, đằng nào cũng đang chán. Quả là không hề thất vọng chút nào! Nhận xét về film, đã có quá nhiều bài viết khen chê đủ cả. Với riêng bản thân, CLB nhiếp ảnh của Akira đã khơi lại trong mình niềm say mê với những khung hình film tưởng đã nguội từ lúc nào. Mình quay lại với nhiếp ảnh, và chụp với một tốc độ chưa bao giờ nhanh hơn, ý tưởng lại tiếp tục xuất hiện và đến giờ vẫn chưa chấm dứt.
Cũng vì sự truyền cảm hứng đó, mình quyết định mua 1 bộ Nikon F2, dù đã quá đủ máy chụp, coi như 1 cách tri ân Akira và CLB ảnh của anh. Chỉ có một điểm khác nho nhỏ là chiếc F2 của Akira là bản F2 Photomic, còn của mình là đời sau, F2A Photomic. Tất nhiên, nhiều máy chụp, cộng với việc bộ Nikon F2 này…nặng bà cố, nên khả năng cao là nó sẽ ít được dùng tới hơn các máy khác, nhưng…quan trọng vẫn là cảm hứng, bởi mỗi khi nhìn nó, mình sẽ nhớ tới nước Nhật, tới Akira, và sẽ có thêm cảm hứng nhắm (một) mắt để thấy cả bốn mùa qua ống kính.
P/s: Bộ ảnh đầu tiên dự tính thực hiện với chiếc Nikon này là chụp chiếc Rolleiflex của mình :))


Cách đây vài ngày, có bạn nhà văn – nhiếp ảnh gia trẻ xinh đẹp lên ném đá một lab nổi tiếng. Vốn cũng chỉ là một trong rất nhiều viên đá vớ vẩn thiếu hiểu biết tào lao mà nhiều người nhằm vào các lab, dù vô tình hay cố ý. Tự nhiên thấy thương mấy bạn làm dịch vụ.

Trước năm 2010, dân chơi film bị hạn chế về cả thiết bị lẫn film, thị trường không đa dạng như bây giờ. Tráng film ở HN có lab Hoà Bình, Đức Anh…, ở SG thì có Phương Quỳnh, Ảnh màu Sài Gòn…Tuy vậy, chất lượng tráng và scan khá thất thường, đa phần là trung bình tới tệ, rất ít khi có ảnh tốt. Anh em cũng chẳng có cách nào cải thiện, vì đen trắng thì còn tráng thủ công được chứ film âm bản và dương bản thì không phải ai cũng biết và đủ khả năng làm. Sau đó anh Hưng, nhân viên của lab Hoà Bình, cũng là một người chơi, tách ra mở lab ở số 10 Hàng Bè, cũng đặt tên là lab Hàng Bè luôn, đây chính là tiền thân của Xlab hiện tại. Khi mới mở, mọi người cũng rất ủng hộ, nhưng tiếc là sau một thời gian hoạt động, có một số trục trặc nên phải tạm ngừng, và mọi chuyện lại quay về tình trạng cũ. Mình mới chơi, kỹ thuật còn kém nên cũng không biết ảnh xấu do mình hay do lab, nhưng khá nhiều đàn anh lâu năm phàn nàn về chất lượng tráng scan. Đỉnh điểm là đầu năm 2012, khi anh Tú Zone5 bị lab Đức Anh làm hỏng bộ ảnh nude đầu tư bao công sức. Biến đau thương thành hành động, sau hàng loạt cân nhắc đắn đo, tham khảo ý kiến mọi người, anh Tú mở lab Zone5 để phục vụ chính mình và anh em. Ban đầu lab đặt tại số 5 Nguyễn Thượng Hiền, cạnh hồ Thiền Quang, kết hợp café và tráng film. Mình nhớ những ngày ấy giống như ngày hội của giới chơi film, ngoài chuyện anh em nô nức qua lab ngồi, gửi film về còn lên diễn đàn lập topic post ảnh động viên. Chất lượng thì khỏi nói, cải thiện rõ rệt so với trước đây.

Làm nhiều tất nhiên có sai sót, đây là chuyện khó có thể tránh được ở bất cứ ngành nghề nào, Zone5 lại càng không ngoại lệ. Bên cạnh lời khen của số đông, một thời gian sau bắt đầu có những phàn nàn của một vài nguời. Thời gian này cũng xuất hiện một lab khác ở HN là AEG lab (AEG là viết tắt của Anh Em Group) do anh Thanh ở báo Nhi Đồng lập nên. Điểm đặc biệt là anh làm một mình ở nhà, khá cẩn thận và nhiệt tình nên nhiều người thích. Một thời gian sau, Zone5 chuyển sang địa chỉ mới, đầu tiên là Quán Thánh, sau đó là Trần Quốc Toản. Lab cũng gặp nhiều khó khăn, nhưng anh Tú và các anh khác vẫn duy trì hoạt động. Giai đoạn này mình chụp nhiều, lúc thì gửi AEG, lúc thì gửi Zone5, tuỳ xem tiện đường bên nào. 2/86 Trần Quốc Toản cũng là địa chỉ cuối cùng của Zone5. Tầm giữa 2015, Zone5 chính thức ngừng hoạt động. Về sau, anh Tú hợp tác với một số người, mở ra lab 36+, rồi tới lab Nadar. Tuy vậy, hiện anh đã chuyển vào Nam sinh sống và tạm rút khỏi mọi hoạt động của các lab. Có thể nói thời điểm Zone5 mở cửa là một mốc đáng nhớ với cộng đồng chơi film Việt Nam, đánh dấu sự bắt đầu của thời kỳ xuất hiện các lab của người chơi lập nên để phục vụ chính cộng đồng chơi film. Cũng nhờ Zone5 mà mình quen được rất nhiều bạn bè tốt trong giới này.

2013 là một năm vui với giới chơi film. Ngoài AEG Lab còn ghi dấu sự xuất hiện của 2 lab mới là Quang Nguyen lab ở Hà Nội và Croplab Sài Gòn. Quang Nguyen lab do anh Quang, thành viên của CLB Leica lập nên, ban đầu hợp tác với Hoàng, chủ Sáng Studio, sau đó tự làm. Đây là lab đầu tiên tráng film đen trắng và cine tự động hoàn toàn, cũng là lab tráng film cine đẹp nhất, đúng chất film nhựa nhất tính cho đến thời điểm hiện tại. Đáng tiếc là sau tầm 2 năm, lab đã ngừng hoạt động.

Croplab thì có lẽ quá nổi tiếng rồi, không cần phải nói thêm nhiều nữa. Mình biết đến Crop từ những ngày đầu, nhưng chủ yếu là…mua film vì giá tốt, chỉ đến khi chuyển vào SG mới sử dụng dịch vụ tráng film ở đây. Có thể vài người không quen với cách nói một số bạn bên Crop, nhưng không thể phủ nhận Crop đang vận hành rất tốt. Nhận xét cá nhân, Crop là lab có cách làm việc chuyên nghiệp nhất và cũng là lab lớn mạnh nhất Việt Nam hiện nay.

Năm 2014, một lab mới tiếp tục xuất hiện là Llab của anh Linh. Đây cũng là một lab khá chuyên nghiệp, chất lượng tráng scan ổn. Điều làm nên sự đặc biệt của Llab là ngoài nhận tráng và scan film thì lab nhận rọi ảnh thủ công và dịch vụ tự tráng film đen trắng tại chỗ cho những người thích tìm hiểu.

Như vậy, tính đến thời điểm bài viết này ra đời, có 6 lab by filmers and for filmers còn hoạt động tại Việt Nam là AEG, 36+, Nadar, Xlab, CropLlab. Nhìn lại quá khứ cũng như so với một số nước thì đây là một sự phát triển mạnh mẽ của giới chơi film Việt Nam, chưa kể giá tráng scan có thể nói là rẻ vô địch so với chất lượng dịch vụ mang lại.

Mình chơi film từ năm 2010, chứng kiến sự hình thành, phát triển và thậm chí lụi tàn của các lab do người chơi lập ra, cảm thấy có chút ngậm ngùi. Mấy hôm trước lên tìm thông tin tráng film đen trắng, chợt gặp lại topic về lab Zone5, nghĩ rằng nên viết lại một chút về thời kỳ ấy, có lẽ như một cách ghi công tất cả những anh em đã bỏ công phục vụ cộng đồng chơi film đó giờ, cũng là hoài niệm về những người bạn đã sống hết mình cho một thú chơi của bản thân.


28/11
2016

Mở hé cửa số xe bus để gió lùa (hắn vốn không chịu nổi mùi mấy cái oto), mấy bông tuyết chợt bay vào đậu lên túi đồ của hắn. Sinh ra và lớn lên ở xứ nhiệt đới, 30 năm đầu đời hắn chưa bao giờ tận mắt thấy tuyết, đến nỗi việc được chạm vào chúng, được nặn một người tuyết, một chuyện vốn rất bình thường với đám trẻ xứ lạnh, lại là một ước mơ của hắn mà mãi đến hôm nay mới thành hiện thực.

Nghĩ lại khi mới bước chân khỏi nhà và thiếu điều muốn nhảy lên vì phát hiện ngoài trời đang mưa tuyết, hắn cười buồn. Xung quanh chẳng có ai thân thích để hắn bày tỏ sự phấn khích của mình cả.

...

- Mày bộc lộ cảm xúc cứ như thằng trẻ con ấy! – Bạn người Hàn của hắn từng bảo.

- Ừ, đấy là style của tao, nhưng ít ra tao còn đang sống chứ không tồn tại theo kiểu zombie như mày. – Hắn cười.

- Vì mày là người Việt. Mày cứ thử đi làm ở đây xem có còn nghĩ được thế không. – Nó phản bác.

Cũng có thể nó đúng, hắn không chắc được. Nhưng kệ chứ, chừng nào còn được thế thì hắn cứ làm đấy.

...

Hành khách đông dần. Họ trò chuyện bằng thứ ngôn ngữ hắn không hiểu. Ngoài trời, tuyết phủ trắng những hàng cây mà mới mấy tuần trước còn nhuộm vàng rực cả con đường. Cùng với bầu trời xám xịt, khung cảnh thật hợp với tâm trạng hắn lúc này, thiếu mỗi giọng Bằng Kiều là đủ bộ:

"...Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng

Đường thênh thang gió lộng một mình ta

Rượu cạn ly uống say lòng còn giá

Lá trên cành một chiếc cuối bay xa..."


Chiều thu u ám, nhiệt độ Suwon khoảng 15-16 độ, không có lịch mổ, còn gì thú hơn nằm đắp chăn xem film kinh dị trong căn phòng ấm áp, mà ở Hàn thì tất nhiên nên chọn film Hàn trước rồi :) Đủ thứ yếu tố lằng nhằng ấy đưa mình đến với Train to Busan.
Có điều khá hay là mình xem film này sau khi đi tàu KTX tới Busan như trong film nên các trải nghiệm khi đi tàu được tái hiện khá rõ lúc xem film. Mà nếu xem trước chả biết có dám đi không nữa :P
Train to Busan là một film zombie dạng thảm hoạ với kết cấu tương đối quen thuộc như các film khác thuộc thể loại này: không có bắt đầu rõ ràng, cũng chẳng có kết thúc trọn vẹn. Nhìn chung dạng film này đều nhấn mạnh vào một số yếu tố như kỹ năng sinh tồn, khả năng phản ứng nhanh với tình huống khẩn cấp, tình cảm và cách hành xử của con người với nhau trong lúc nguy khốn, vân vân và mây mây. Vì thế, sự thành công hay thất bại của bộ film hoàn toàn phụ thuộc và tính logic của kịch bản cũng như khả năng diễn xuất của các diễn viên. Riêng ở khía cạnh này, mình cho rằng Train to Busan đáng xem giữa một rừng thượng vàng hạ cám các film thảm hoạ và zombie mà Mẽo chiếm phần lớn.
Không thể thiếu ở những film thuộc nhóm này là nhân vật anh hùng trung tâm, và trên chuyến tàu này, chúng ta có đến ba soái ca lận, thật hết sức dồi dào.
Ba chàng, đại diện cho ba nhóm tuổi quan trọng khác nhau trong xã hội, đồng thời cũng đại diện cho ba mối quan hệ chính yếu: tình vợ chồng, cha con, tình yêu đôi lứa. Tình bạn, có được đề cập qua, nhưng không ăn thua gì cho lắm. Đáng tiếc là kết film, cả ba đều…chết vì gái. Anh già nhất thì hi sinh cho vợ và cái thai trong bụng cô (cũng là con gái), anh thanh niên ra đi vì mong con gái mình được an toàn, và cháu trẻ trâu thì chấp nhận chết cùng người yêu.
Hồi giảng sinh viên, mình có bảo đàn ông khổ lắm có đứa nào tin đâu. Đến cả film mà đám đàn ông cũng hi sinh mạng sống vì phụ nữ cơ mà!!! Đùa vậy thôi, mình cho rằng diễn xuất của các diễn viên trong film ở mức khá tốt, và chắc sẽ lấy được kha khá nước mắt của những khán giả nhạy cảm, nhất là phụ nữ (Haizzz, cuối cùng cũng là hi sinh để được gái khóc!!!).
Tổng kết lại thì Train to Busan là một film hay và không nên bỏ qua, dù bạn có là người không thích film Hàn, như mình. Tất nhiên sau khi xem xong, mình vẫn có ý định đi Busan thêm lần nữa, bởi lần vừa rồi thời gian ngắn quá, lại dính đến hội nghị nên không thăm thú được nhiều. Có điều với tình trạng hiện tại thì chắc chỉ đi 1 mình thôi, chả có gái nào đi kèm như film đâu :(

28/11
2016

Đến hẹn lại lên, năm nay trường tôi tiễn 1 khoá SV ra trường với lễ tốt nghiệp và kỳ thi nội trú để đón 1 khoá SV mới vào trường với điểm chuẩn 27, mức điểm khẳng định thương hiệu của trường, làm bất cứ ai đã từng học tại đây đều cảm thấy tự hào. Với sự cho phép của các cấp Bộ Ngành, trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ năm nay cũng đã đào tạo bác sỹ, và điểm chuẩn vào ngành này là 18 điểm. Nhiều ý kiến đã đưa ra, tất cả đều lo lắng khi có sự chênh lệch khủng khiếp đến vậy. Đa phần dùng những từ ngữ nặng nề kiểu “bác sỹ giết người”, như kiểu ngày mai các SV 18 điểm đó sẽ trở thành bác sỹ ngay vậy. Một số khác thì so sánh với các ngành thú y…
Một kỳ thi, cuối cùng cũng chỉ là một kỳ thi. Cái chúng ta cần là những người làm được việc hay cần những người thi điểm cao? Điểm cao có chắc chắn là giỏi hơn điểm kém? Điểm cao ra là chắc chắn sẽ làm được việc? Chúng ta đang hô hào cần thực chất, nhưng khi so sánh như thế, có phải chính mình lại đang quay lại cái lối mòn trọng thành tích không? Bác sỹ giết người ư? Có ai dám nói mình sẽ là Bác-sỹ-không-sai-lầm không? Sai lầm của bạn sẽ có thể tránh được nhờ cái mác của trường hay do nỗ lực học tập của bản thân?
Khi ĐHQG Hà Nội mở ngành đào tạo bác sỹ Đa khoa, cũng có ý kiến này nọ. Tôi đã từng được giảng các sinh viên ở trường này. Nói thẳng ra, các bạn có ý thức học hơn rất nhiều sinh viên Y Hà Nội, và nếu giữ được tinh thần đó, chắc chắn các bạn sẽ giỏi. Còn cứ giữ cái mác Y Hà Nội mà chẳng làm gì để nâng cao trình độ bản thân thì cuối cùng cũng chỉ được danh mà thôi, thậm chí có khi lại là cớ để dè bỉu của người đời.
Rộng hơn nữa, chúng ta đều biết ở các nước phát triển, để hành nghề Y, các sinh viên phải đạt đủ những điều kiện mà so với nó, việc hành nghề ở nước mình thật sự dễ dàng hơn rất nhiều. Liệu khi nhìn vào nước ta, họ cũng sẽ có suy nghĩ như bạn đang nhìn vào những sinh viên 18 điểm không?
Cuối cùng, cái gì cũng có giá của nó cả. Thông báo tuyển dụng của các bệnh viện luôn có điều kiện tốt nghiệp ở một số trường nhất định. Đại học Y Hà Nội chưa bao giờ nằm ngoài danh sách này, thậm chí một số nơi chỉ tuyển bác sỹ đã tốt nghiệp tại đây. Đó là cái giá của 27 điểm ngày hôm nay vậy.
Vậy nên lời khuyên cho tất cả các bạn đã đỗ, dù là trường nào: Bớt tự sướng nâng bi và chuẩn bị tinh thần học hành cho tử tế đi. Không tin cứ hỏi các anh chị vừa thi Nội trú xong sẽ rõ.


Buổi tối, ngồi học trong ký túc. Đài Loan bây giờ đang là mùa đông, mưa gió rét mướt, phòng thì không điều hoà cũng chẳng quạt sưởi. Nếu không vì nhìn đống sách dày đến phát sợ thì giờ này chui vào chăn lướt web là sướng nhất.

Vừa học vừa nghe nhạc, để Youtube tự nhảy bài, mình cũng không chú ý lắm đến khi nghe thấy những câu hát quen thuộc:

Em tan trường về

Đường mưa nho nhỏ

Từ lần đầu tiên nghe Ngày xưa Hoàng thị đến giờ, lần nào mình cũng thấy bồi hồi nhớ về thưở áo trắng bút mực, và lần nào cũng định viết cái gì đó mà không sao làm được, chắc vì cảm xúc không mãnh liệt mà cứ miên man nhẹ nhàng.

Hồi nhỏ mình thích đọc sách, còn mơ lớn lên thành nhà văn, cũng từng tập tành sáng tác truyện, thơ, thậm chí cả kịch nói. Biết đâu đấy, nếu không nhờ sự ác cảm của cô giáo dạy Văn với mình thì giờ khối bệnh nhân đỡ gặp phải bác sĩ Sơn chứ đùa!

Chắc tại thế nên khi ấy mình cứ lãng mạn sách vở, hay cảm nắng đơn phương kiểu chỉ có thể tồn tại trong truyện (Các cô gái không thích kiểu này!!!)

Ừ, hồi ấy đơn giản mà, chỉ cần đi học nhìn thấy người ta, hay đi về cùng nhau đã vui rồi, đủ làm đề tài cho mấy thằng bạn thân bàn luận cười đùa với nhau, nói gì đến tỏ tình? Mà có nói cũng chẳng biết bắt đầu thế nào

Tìm lời mở nói

Lòng sao ngập ngừng

Mình không giỏi tán gái, vác mấy câu sách vở ra không hợp tai đâu. Có lần ngu dại lỡ mồm, thế là

Lòng sao rưng rưng

Như trời mây ngợp

Hôm sau vào lớp

Nhìn em ngại ngần

Rồi mình tốt nghiệp. Thì học gì mà chẳng tốt nghiệp (dốt cũng vẫn tốt nghiệp được cơ mà!). Có ai nhớ không, buổi học cuối cùng ấy, đã cùng cười, cùng khóc thế nào, yêu thương hay ghét bỏ, cũng chỉ còn là kỷ niệm!

Thương ơi vạn thưở

Biết nói chi nguôi

Em mỉm môi cười

Anh mang nỗi nhớ

Hè sang phượng nở

Rồi chẳng gặp nhau

Ôi mối tình đầu

Như đi trên cát

Thật ra nói “mối tình” là nhận vơ thôi, có cô nào thích mình đâu. Con gái thích lãng mạn, nhưng chắc chắn không phải dạng bò đội nón như mình, nên bảo kỷ niệm đẹp với lại tình cảm tuổi học trò, thật ra toàn của mình mình, người ta làm gì có cái ký ức ấy?

Đôi lần về lại chốn cũ

Cây xưa vẫn gầy

Phơi nghiêng ráng đỏ

Cảnh còn đây, người không thấy nữa, mình cũng già hơn hồi ấy rồi

Đời như biển động

Xoá dấu ngày qua

Ai cũng có cuộc sống mới, có ai còn nhớ da diết ngày nào đó xưa cũ vốn không trở lại như gã dở hơi không nhỉ? Có phải đã đủ lớn để mong bé lại không?


Trang 1 trên 121234567»...Cuối »   Chuyển

Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.