1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết
Ảnh mới
Ảnh mới
  Photo Stream  |     Tuyển tập

Bài viết mới
Bài viết mới

He said, "One day you'll leave this world behind
So live a life you will remember."

- Avicii - The Nights -

Sau khi nộp đơn xin nghỉ, câu hỏi đầu tiên xuất hiện là: “Thất nghiệp thì làm gì?”. Tất nhiên, mình vẫn yêu nghề đủ để muốn tiếp tục làm bác sĩ, nhưng lẽ nào khoảng thời gian tạm rời xa bệnh viện lại chỉ dùng để uống café? Một chuyến đi dọc bờ biển đã luôn nằm trong dự định, không phải bây giờ thì bao giờ? Cuộc đời vốn vô thường, năm rồi thầy dạy nhiếp ảnh của mình mất. Ông không dạy mình nhiều về ảnh, nhưng chính là người truyền cho mình cái máu đi và chụp này. Mình biết từ nay sẽ không bao giờ còn được nhận tin nhắn lên đường của ông nữa…Ừ, vậy nên khi còn có thể thì cứ đi thôi.
Tham khảo kinh nghiệm một vài người bạn, mang ít quần áo cùng mớ đồ chụp ảnh, sáng 10/4, mình khởi hành chuyến đi gần 1500km dọc bờ biển Việt Nam, bắt đầu từ Sài Gòn, điểm đến cuối cùng dự định là Huế, sau đó chuyển thành Quảng Trị. Không bị gấp về thời gian nên đi rất từ từ, cứ thấy cảnh đẹp là dừng lại chụp. Nhiều hôm trời nắng to, cũng nản, nhưng nghĩ sau này biết có đi lại được không nên đành bấm bụng dừng xe lôi máy ra. Mặc dù hỏng mất kha khá nhưng may vẫn có nhiều ảnh đẹp, không thì tiếc lắm. Tính ra cả chuyến đi mình chụp hết 28 cuộn film slide, 2 cuộn film màu, tất cả đều là film 120. Số này 25 cuộn tráng E6, 5 cuộn tráng C41, chắc cũng đủ thành kỉ lục khó phá trong giới chơi film.
Mỗi cung đường đều có những dấu ấn khó quên, những con người tốt bụng. Ở Nha Trang, được Bình, Khôi chỉ chỗ ăn, chỗ ngắm cảnh, rồi chiều nào cũng đi ăn kem ở quán Ý gần khách sạn. Thót tim khi ngồi xe máy đi thăm Hải đăng Mũi Dinh. Đi Vĩnh Hy, uống nước mía đặc nhất và rẻ nhất Việt Nam. Gặp chị bán nước tốt bụng ở Phú Yên, gửi xe hai lần mà nhất định chỉ lấy 1 lần tiền vé, đành mua thêm lon nước ủng hộ. Ra Lý Sơn, thăm chùa Hang rồi “bị” ép ăn cơm chay no căng bụng. Đến Đà Nẵng, được Tuấn dắt đi chỉ chỗ chụp ảnh, rồi còn cùng phi ra Huế ăn bún bò, chiều chiều đi ăn kem rhum nho bên bờ sông Hàn. Xúc động nhất chắc là lúc ngồi trên cầu Hiền Lương nghe Trọng Tấn hát Đất nước, nhớ về bao lớp người đã ra đi để có một nước Việt Nam thống nhất. Và còn hàng trăm, hàng ngàn khoảnh khắc đáng nhớ mà chẳng liệt kê hết nổi. Cuối cùng, cũng như bao người đã từng đi, đều thốt lên: Đẹp lắm Việt Nam ơi!
Thất nghiệp và đi phượt, như một người bạn nói, là trải nghiệm khó quên và nên có, ở hoàn cảnh của mình. Chẳng biết bao lâu nữa sẽ tới chuyến đi tiếp theo, nhưng mỗi lần như vậy, mình đều yêu cuộc sống này hơn, mặc kệ bao toan tính của nhiều người khác. Hít căng một hơi, và sẽ lại lên đường thôi.


Thời tiết Hà Nội vẫn vậy, đỏng đảnh và khó chiều như gái mới lớn. Cả ngày âm u, rồi đến tối thì mưa lất phất, chẳng đủ to để ngập đường nhưng cũng làm ướt sũng kẻ đi xa. Phóng xe tới ngã tư, hắn ngập ngừng rồi rẽ vào con đường quen thuộc, quen đến mức có thể tránh từng chỗ lồi lõm một cách vô thức. Con đường về nhà như đưa hắn lại một quãng đời cũng bắt đầu bằng một đêm mưa.
Thực ra với khả năng thích nghi của con người, khi nhớ lại ai cũng thấy kỷ niệm đẹp, chứ lúc đang sống chính quãng thời gian ấy, chắc hẳn mệt lắm. Chẳng biết sau này thế nào, chứ thời của hắn Nội trú Ngoại ắt là khổ nhất. Làm thì như trâu, ăn chửi nhục như chó, mà ác một nỗi là khổ thế nhưng có thằng nào dám than chứ đừng nói không làm. Cứ thở ra 1 câu khổ xem, vừa bị chửi, vừa ngồi chơi xơi nước, đến nỗi van lạy đàn anh để “được” làm mới thôi. Đi khoa nào bệnh nặng cứ xác định đêm thì mất ngủ, ngày thì lơ mơ. Hắn từng bị ám ảnh tiếng chuông điện thoại đến mức đi ngủ cũng giật mình dậy vì tưởng nghe thấy chuông, định thần mất một lúc mới biết chẳng có gì xảy ra cả. 
Nói đến ngủ, một ước mơ xa xỉ của đám Nội trú. Thiếu ngủ liên miên khiến bọn hắn có thể ngủ ở bất cứ đâu, bất cứ khi nào: khi phụ mổ, viết bệnh án, cho thuốc, đọc sách, tâm sự với bạn gái…Chợp mắt được giây lát, cho đến khi cái hạnh phúc ngắn ngủi ấy bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại hay tiếng gọi của điều dưỡng. Có một mùa đông nọ, rét cắt da cắt thịt, hắn đành học theo Bác, thay viên gạch hồng bằng túi sưởi nhét vào chăn cho ấm trong khi lên khoa cho thuốc trước. Rồi đang ngon giấc, chuông kêu, thế là lại lóc cóc chạy lên khoa giữa đêm đông buốt giá, để rồi về thì chăn cũng lạnh lẽo, nằm co ro cả đêm đố ngủ nổi.
Ngoài công việc, thứ duy nhất thừa mứa với bọn hắn có lẽ là ăn uống. Khoản này thì khỏi nói, viện gần phố cổ, toàn quán ăn ngon, các anh thì thoải mái bao đàn em ăn để có sức làm. Hắn thích nhất sáng ra đi ăn phở Nhà thờ với đại ca, bát phở béo ngậy, đầy ụ, ăn no đến tận chiều, rồi tranh thủ làm cốc café trước khi chạy vội về mổ. Ừ, có lúc hạnh phúc là hắn đứng mổ, đại ca thì đứng sau nhìn và lẩm nhẩm theo nhạc Despacito. Khoảnh khắc ấy nhớ mãi không quên. Hay những đêm trực đông bệnh cấp cứu, gần 11h mới kéo nhau ra mì gốc cây, mỗi thằng làm 1 bát xì xụp cho đỡ đói. Mấy kíp đi mổ cấp cứu xong muộn thì hay ra Gà 1C. Chà, gà chặt, phở gà đùi, bún gà mọc…nhắc lại mà ứa nước miếng. Cái quán ấy, ban ngày là tiệm sửa xe, tối đến bán gà, đông khách phải biết. Có lần hắn còn gặp cả mấy diễn viên ở đó nữa. Sáng hôm sau hết tua, kéo nhau ra phở Nhà xác tổng kết tua trực, rồi thằng thì lên khoa, thằng đi mổ, thằng nào được về ngủ là vui vẻ nhất.
Khổ nhục như thế, nhưng đa phần bọn Ngoại lại thu hút các em gái xinh xắn. Chắc tại được rèn luyện trong lò lửa nên cũng có tí khí chất khác thường. Mỗi tội cũng không nhiều người thông cảm được cho tình trạng nhắn tin mà mãi không có hồi âm, hay cứ gọi điện là kêu “đang mổ”. Khổ vậy đấy!
Thế mà rồi hắn cũng sống sót qua cái lò ấy 3 năm, cũng có thể tự coi là sản phẩm tạm chấp nhận được, còn cần cố gắng nhiều hơn trong tương lai. Mỗi khi nghĩ lại, lúc nào cũng thấy tự hào vì từng mang 3 chữ “Nội trú Ngoại”.

Hà Nội, một đêm mưa dầm gió bấc.

P/S: Cái tựa này nhái lại một dạng bài báo bọn Nội trú rất hay viết, là “Nhân một trường hợp, điểm lại y văn” 😉 Chắc thằng nào cũng có ít nhất 1 bài như này.


Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.