1. Trang chủ

    image
    Trang chủ
  2. Ảnh

    image
    Ảnh
  3. Bài viết

    image
    Bài viết
  4. Về tôi

    image
    Về tôi
  5. Liên kết

    image
    Liên kết
Ảnh mới
Ảnh mới
  Photo Stream  |     Tuyển tập

Bài viết mới
Bài viết mới

Theo thống kê, từ trước tới  nay chỉ có khoảng 20 công ty thực sự có khả năng sản xuất film, và đến  thời điểm hiện tại thì con số này chỉ còn khoảng 10,  cụ thể hơn có thể xem hình này: https://imgur.com/uJ5p6ZI . Tuy vậy, có đến cả vài chục loại film tồn tại trên thị trường với đủ các nhãn mác khác nhau. Một phép suy luận đơn giản cũng đủ thấy là nhiều loại film nhãn khác nhau vốn có cùng nguồn gốc, hay Tây vẫn gọi là film rebranded.

1. Film rebranded là gì?

Film rebranded, hay còn được gọi là rebadged, repurposed…, nói một cách đơn giản, là sản xuất bởi công ty A nhưng dán nhãn công ty B trước khi bán ra thị trường. Đây là chuyện không mới với giới chơi film từ trước tới nay, thậm chí còn được dân chơi tận dụng để mua được nguồn film chất lượng tương đương mà giá rẻ.

2. Lý do rebrand film?

Chưa bao giờ có bất kỳ thông tin chính thức nào được đưa ra về việc này, tất cả chỉ là sự suy luận và đồn đại của giới chơi film. Tuy vậy, người ta cho rằng có mấy lý do sau đây:

  • Trao đổi thương mại giữa 2 công ty
  • Xử lý lượng hàng tồn kho sắp hết date
  • Mức sản xuất vượt nhu cầu thị trường nên cần bán bớt lượng sản phẩm thừa, tránh các chi phí phát sinh cho chỗ sản phẩm thừa này
  • Giúp quảng cáo cho một cửa hàng hoặc công ty nào đó
  • Đánh vào tâm lý thích thử nghiệm nhiều loại film của người dùng, qua đó cho phép bán được nhiều hơn.

3. Cách nhận biết:

Bởi không hề có thông tin nào chính thức, như đã nói ở trên, nên mọi nhận định đều dừng ở mức “trà dư tửu hậu” mà thôi. Tuy vậy, có một số dữ kiện khá chính xác cho phép người ta tin vào sự logic của các suy luận này:

  • Tính chất giống nhau của film như màu sắc, grain, độ tương phản…Đặc biệt, với film đen trắng, một điểm rất quan trọng là sự giống nhau giữa bảng dev chart (đồ thị biểu diễn thời gian tráng film theo nhiệt độ). Tất nhiên, các tính chất này  phụ thuộc nhiều yếu tố nên nó không hoàn toàn chính xác, nhưng vẫn có giá trị nhất định. Thậm chí người ta đã lập hẳn một bảng các loại film đen trắng giống hệt nhau ở đây: https://darkroom-solutions.com/notes
  • Dựa vào dãy số DX in trên vỏ film. Dãy số này được đưa ra bởi Hiệp hội Công nghiệp Hình ảnh Quốc Tế (International Imaging Industry Association – I3A), thể hiện loại film và nhà sản xuất THỰC SỰ của lớp nhũ tương film. Cần lưu ý là công nghệ sản xuất lớp nhũ tương này khác nhau giữa các công ty, nên mới có chuyện khác nhau về tính chất các loại film. Do đó đây là dữ kiện quan trọng và chính xác nhất để biết được một loại film thực sự có nguồn gốc từ đâu. Một nhóm người chơi đã tập  hợp dữ liệu từ nhiều nguồn khác nhau và xây dựng nên trang web The Big Film Database (http://industrieplus.net/dxdatabase/) giúp người chơi tra cứu thông tin về một loại film dựa trên tên hoặc dãy số DX, đồng thời có thể biết được các loại film khác tên mà cùng bản chất.

4. Một vài ví dụ về film rebranded

- Arista Premium:  Arista là thương hiệu của Freestylephoto, một trang bán film nổi tiếng của Mỹ. Tất cả các film mang nhãn Arista đều là film rebranded. Trong số này, nổi nhất có lẽ là Arista Premium, bởi nó chính là rebrand của Tri-X, film đen trắng lâu đời của Kodak. Khi xuất  hiện, Arista Premium có giá bằng nửa Tri-X, quả là một món hời cho các fan của film này. Chi tiết hơn, có thể đọc bài review của bạn Đạt tại link sau: http://trpdat.com/2012/05/film-review-aristra-premium-400-tri-x-400-rebrand/ . Hiện tại thì Arista Premium đã hết hàng  từ lâu và không hẹn ngày tái xuất.

- Uxi Efinity: Đây là một trường hợp khá thú vị. Khi mới xuất hiện, Uxi có giá tương đối rẻ, chất lượng không cao lắm và quan trọng nhất là không thể tìm thấy thông tin chính thức về film này ở đâu, đến mức vài bạn Tây du lịch ở Việt Nam mua được loại này, lên diễn đàn Tây hỏi và cũng chả ai biết gì về nó cả. Theo tra cứu, Efinity là một công ty in ấn của Singapore, và tất nhiên là chẳng sản xuất loại film nào hết. Uxi giai đoạn đầu khá giống Konica, về sau thì các thông số giống hệt Fuji C200, còn giá thì hiện đã bị đẩy lên cao khủng khiếp rồi.

- CineStill: Lại một trường hợp thú vị khác. CineStill xuất hiện tầm năm 2012, ban đầu chỉ có film màu, sau thêm film đen trắng. Thời điểm đó, việc sử dụng film cine để chụp ảnh còn khá mới, ngay cả  ở nước ngoài. Do quay film cần tốc độ cao nên bề mặt các film cine đều có lớp remjet để tránh xước, film được tráng bằng công thức ECN – 2. Một vài người tìm ra cách tẩy lớp remjet khỏi bề mặt film để có thể tráng C – 41, và CineStill là nhóm đầu tiên thương mại hoá phát hiện này. Họ sử dụng film Kodak Vision, tẩy lớp remjet và cuốn vào lõi film rồi bán,  người chơi chụp và gửi lab tráng như thường. Đây có lẽ là trường hợp hiếm hoi việc rebrand film được công bố chính thức. Tất nhiên, thời điểm hiện tại ở Việt Nam, việc tráng film cine đã quá phổ biến nên không cần tốn kém mua 1 cuộn CineStill tẩy sẵn remjet làm gì, trừ khi…thừa tiền.

5. Kết luận

Nhìn chung, film rebranded không phải là xấu, vì nếu không tốt đã chẳng xuất hiện và tồn tại được tới giờ. Thậm chí nếu khéo tận dụng, nó sẽ giúp cho cuộc chơi đỡ tốn kém và vui hơn. Đến cuối cùng, mỗi người sẽ có lựa chọn cách của riêng mình: lao vào bất chấp cũng được, mà hiểu rõ mình đang làm gì cũng có điểm hay.  Chơi film, xét cho cùng, cũng chỉ là một trong muôn vàn thú chơi trên đời này thôi mà.


Có lần từng kể mình chính thức đến với nhiếp ảnh film là tầm cuối năm 2010 với bộ Pentax K1000 và lens SMC 50 f2. Ngay từ khi ấy, mình đã ham chụp đến mức đi đâu cũng mang máy theo, dù nhiều lần chả lôi ra chút nào. Theo thời gian, các máy của mình cũng được nâng cấp dần, từ cơ sang điện tử, từ nghiệp dư sang chuyên nghiệp, từ khổ nhỏ lên khổ trung, thôi thì đủ cả. Đến giờ còn mỗi film khổ lớn là vẫn quyết chưa thèm ngó tới vì quá cồng kềnh nặng nề. 
Dần dần mình…chán. Không phải là chán thiết bị, vì máy film vẫn là những cỗ máy cơ khí rất tuyệt vời với mình, mà là chán chụp. Việc thiếu ý tưởng mới khiến những lần bấm máy không còn sự vui thích như thưở ban đầu. Mình chụp ít dần, dù vẫn tích trữ film, vẫn còn 5 – 6 bộ máy film rất oách. Cho đến chuyến đi học Đài Loan, mình chỉ còn chụp máy ảnh khổ trung, và đỉnh điểm là tới chuyến đi Nhật, mình chỉ dùng…iPhone để chụp. Đến tận khi vào Sài Gòn, dù mang 1 bộ Olympus OM – 4Ti theo, thì nó vẫn không được động tới, cho đến một ngày….
Hôm ấy, vô tình thấy page bình luận về film của anh Poly dâm đãng và mê film, một cây bút mình khá thích từ thời ở diễn đàn Trái Tim Việt Nam. Bài mới nhất trên đó viết về Nhắm mắt thấy mùa hè. Nói thật mặc dù film chiếu rạp của Việt Nam đã tiến bộ cực nhiều, mình vẫn không thích lắm, nhưng thấy Poly khen nên quyết định đi xem coi sao, đằng nào cũng đang chán. Quả là không hề thất vọng chút nào! Nhận xét về film, đã có quá nhiều bài viết khen chê đủ cả. Với riêng bản thân, CLB nhiếp ảnh của Akira đã khơi lại trong mình niềm say mê với những khung hình film tưởng đã nguội từ lúc nào. Mình quay lại với nhiếp ảnh, và chụp với một tốc độ chưa bao giờ nhanh hơn, ý tưởng lại tiếp tục xuất hiện và đến giờ vẫn chưa chấm dứt.
Cũng vì sự truyền cảm hứng đó, mình quyết định mua 1 bộ Nikon F2, dù đã quá đủ máy chụp, coi như 1 cách tri ân Akira và CLB ảnh của anh. Chỉ có một điểm khác nho nhỏ là chiếc F2 của Akira là bản F2 Photomic, còn của mình là đời sau, F2A Photomic. Tất nhiên, nhiều máy chụp, cộng với việc bộ Nikon F2 này…nặng bà cố, nên khả năng cao là nó sẽ ít được dùng tới hơn các máy khác, nhưng…quan trọng vẫn là cảm hứng, bởi mỗi khi nhìn nó, mình sẽ nhớ tới nước Nhật, tới Akira, và sẽ có thêm cảm hứng nhắm (một) mắt để thấy cả bốn mùa qua ống kính.
P/s: Bộ ảnh đầu tiên dự tính thực hiện với chiếc Nikon này là chụp chiếc Rolleiflex của mình :))


Trang chủ | Ảnh | Bài viết | Về tôi | Login

© 2012 NNSon.com - Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.